Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54835 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 5.

❊ ❊ ❊

Cuộc sống hai mươi năm trước của Yến Thu thật sự rất thiếu thốn, nếu như sinh mệnh thật sự có màu nền, vậy của cậu nhất định là một mảng màu xám tro.

Điêu khắc tượng gỗ có lẽ là ánh sáng duy nhất.

Có lẽ do cậu sống ở nông thôn với cô từ nhỏ, cho nên cậu có thể điêu khắc mọi thứ mình nhìn thấy trông rất sống động.

Thậm chí còn có người chấp nhận ra giá cao mua tác phẩm của cậu.

Anh cả và Phó Sương Trì từ nhỏ tiếp nhận nền giáo dục quý tộc, học trường đại học danh tiếng, còn cậu chỉ có thể bán mấy thứ này thôi.

Nhưng ngay khi cậu tưởng chừng như mình đã tìm được phương hướng của cuộc đời, khoảng thời gian trước lại đột nhiên xảy ra tai nạn xe cộ, tuy rằng giữ được một mạng, nhưng cơ bắp cánh tay phải bị rách nghiêm trọng.

Cho dù nhà họ Phó dùng tiền để cho cậu làm phẫu thuật kịp thời, nhưng rốt cuộc không thể nào khôi phục được độ nhạy như trước, cũng không thể làm việc quá sức

Lục Nhuyễn có lẽ cũng là thấy mấy ngày trước tinh thần cậu sa sút, lúc này mới đưa ra ý tưởng tổ chức sinh nhật chung cho cậu và Phó Sương Trì, muốn cậu phấn chấn lại.

Đáng tiếc, đây cuối cùng cũng chỉ là một ý tưởng mà thôi.

Yến Thu khắc rất chậm, khắc một lát sẽ dừng lại nghỉ ngơi một chút.

Nhưng cho dù cơ bắp vô cùng ê ẩm, Yến Thu cũng không có chút ý muốn bỏ xuống.

Dù sao chỉ có lúc này, cậu mới có thể cảm giác được chính mình dường như vẫn có ý nghĩa để tiếp tục tồn tại.

Đang khắc say mê, cửa phòng đột nhiên vang lên.

Yến Thu nghiêng đầu, sau đó thì thấy Lục Nhuyễn đẩy cửa đi vào.

Bà ấy nhìn thấy Yến Thu thì trong mắt có vẻ như hiện lên chút xấu hổ, nhưng rất nhanh đã bị bà ấy dùng nụ cười che giấu đi.

"Tiểu Thu." Lục Nhuyễn nói xong, đi tới, ra vẻ thân mật đặt tay lên vai cậu: "Cha và mẹ chuẩn bị cho con một bữa tiệc sinh nhật nhỏ, ra ngoài ăn bánh ngọt nhé!"

Yến Thu cố nén du͙© vọиɠ muốn né tránh, không nói gì, chỉ yên lặng đặt con dao khắc trên tay và món đồ hãy đang khắc dang dở vào ngăn kéo.

Nhưng dường như Lục Nhuyễn cũng hoàn toàn không có quan tâm món đồ trong tay cậu, ngược lại rốt cuộc thấy được vết thương sau tai cậu, có chút ngạc nhiên hỏi: "Lỗ tai của con bị sao vậy?"

Yến Thu không nhìn bà ấy, chỉ đứng dậy đi về phía giường: "Không ăn đâu, con mệt rồi."

Lục Nhuyễn thấy thế, hỏi: "Tiểu Thu, có phải con giận rồi không?"

Yến Thu lập tức lắc đầu, vô thức muốn dùng nụ cười che giấu điều gì đó.

Tuy khóe môi... cong lên, nhưng lại phát hiện hình như ngay cả vui vẻ mình am hiểu nhất cũng không giả vờ được nữa.

Chưa nói tới tức giận, chẳng qua là quen rồi mà thôi.

Lục Nhuyễn cũng phát hiện ra sự khác thường của cậu.

Đây không phải lần đầu tiên bà ấy nhìn thấy biểu cảm như vậy trên mặt Yến Thu, con ngươi trong suốt ảm đạm không ánh sáng, rõ ràng rất thất vọng, nhưng vẫn cố gắng làm bộ như không thèm để ý chút nào.

Tuy rằng chuyện hôm nay là Yến Thu có lỗi trước, nhưng nhớ tới cảnh tượng ở đại sảnh vừa rồi, bà ấy luôn cảm thấy áy náy trong lòng không thể thoải mái. Vì vậy Lục Nhuyễn dùng giọng điệu nhẹ nhàng, đi tới giải thích: "Buổi tiệc sinh nhật này đúng là chuẩn bị cho con và Tiểu Trì, chỉ là..."

Lục Nhuyễn nói đến đây, có vẻ như cũng có chút khó xử: "Không phải do sáng nay con xảy ra tranh chấp với Tiểu Trì đó sao, Tiểu Trì chảy rất nhiều máu, ở bệnh viện vẫn khóc, nó không chịu cùng con mừng sinh nhật, chúng ta cũng không có cách nào, vì an ủi nó mới..."

Yến Thu nghe đến đó vốn định giải thích, nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến bà ấy nhất định sẽ không tin giống như nhiều lần trước, bởi vậy cuối cùng vẫn nuốt xuống câu giải thích đó vào.

"Tiểu Thu..." Lục Nhuyễn thấy thái độ của cậu có vẻ mềm xuống, đi tới ngồi bên cạnh cậu: "Đi ra ngoài ăn bánh sinh nhật nhé! Mẹ cố ý đặt người ta làm. Đúng rồi, mẹ còn chuẩn bị cho con một món quà."

Lục Nhuyễn nói xong, lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ ra, ý bảo Yến Thu mở ra.

Yến Thu nhìn hộp quà trong tay bà ấy, từ khi cô mất, cậu chưa từng tổ chức sinh nhật nữa.

Rõ ràng đã từng chờ mong có thể nhận một món quà giống như những người khác, nhưng khi cậu đã thật sự nhận được rồi, lại đột nhiên không muốn nữa.

Cuối cùng cậu cũng mở hộp quà.

Sau đó nhìn thấy bên trong có một con mèo nhỏ được điêu khắc bằng phỉ thúy, giống hệt con mèo đeo trên cổ cậu.

Pha lê là loại pha lê óng ánh trong suốt, vừa nhìn là biết giá trị xa xỉ.

Thế nhưng trái tim Yến Thu trong nháy mắt lạnh xuống.

"Đeo vào thử xem? "Lục Nhuyễn nói, muốn đưa tay gỡ mặt dây chuyền trên cổ cậu xuống.

Nhưng mà còn chưa đυ.ng tới, đã bị Yến Thu đưa tay ngăn lại.

"Tại sao muốn tặng cái này cho con?"

Lục Nhuyễn sững người một chút, lần đầu tiên thấy được phòng bị trong mắt Yến Thu.

Lục Nhuyễn hơi bất mãn với sự phòng bị của cậu, nhưng nghĩ đến chuyện hôm nay, vẫn cố gắng xoa dịu nói: "Không tại sao cả, hôm nay là sinh nhật của con. Đây là quà sinh nhật mẹ chuẩn bị cho con, chẳng phải mẹ đã nói với con rồi sao?"

"Thật sao?" Yến Thu nhìn khối phỉ thúy trong suốt của bà ấy, đột nhiên nở nụ cười, có điều trong nụ cười trông thế nào cũng lộ ra khổ sở không nén nổi: "Có phải mẹ sợ con lại hại cậu ta không?"

Lục Nhuyễn không ngờ tới cậu nhạy cảm như vậy, trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ bị vạch trần, nhưng nhanh chóng bị bà ấy che dấu.

"Con nói gì vậy chứ, sao mẹ có ý này được chứ? Con đừng suy nghĩ nhiều."

Suy nghĩ nhiều, lại là mấy chữ này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »