Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54737 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 13.

❊ ❊ ❊

Yến Thu bị giọng nói này làm cho giật mình, suýt nữa hoảng sợ quay đầu sang, sau đó bắt gặp một đôi mắt như cười như không, hóa ra là Tần Mộ.

"Anh?"

Có lẽ là do quá lâu không uống nước, Yến Thu vừa nói ra một chữ đã bị kẹt, cổ họng giống như bị giấy nhám thô ráp mài qua, mỗi một chữ thốt ra đều mang theo đau đớn.

Tần Mộ thấy thế, đứng dậy bưng ly nước nóng đưa cho cậu.

Yến Thu nhìn hắn, do dự đưa tay nhận lấy ly.

Sau khi uống vài ngụm nước nóng, trong cổ họng khàn khàn cuối cùng có cảm giác đỡ hơn một chút, chờ tới khi cậu khôi phục chút sức, lúc này mới bắt đầu đánh giá xung quanh.

Nơi này đúng là phòng bệnh của bệnh viện, tại sao cậu lại ở đây? Trước khi ngủ rõ ràng cậu ở trong phòng mình.

Tần Mộ cũng nhìn ra nghi hoặc của cậu, thân thiết giải thích: "Cậu bị ngất ở nhà, được dì quét dọn phòng phát hiện, sau đó gọi xe cấp cứu đưa cậu đến bệnh viện."

"À." Yến Thu uống một hớp, chậm rãi trả lời.

Cậu cho rằng mình chỉ đang ngủ, không ngờ tới lại ngất đi.

"Cậu không muốn hỏi gì khác sao?" Tần Mộ trông dáng vẻ chẳng để bụng gì cả của cậu, không biết tại sao bỗng nhiên có chút khó chịu.

Thế như dường như Yến Thu hoàn toàn không nghe thấy lời của hắn, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, chậm rãi uống hết nước trong ly, sau đó đặt chiếc cốc giấy lên ngăn tủ bên cạnh.

"Không có gì muốn hỏi."

Vừa dứt lời, đã thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Tần Mộ.

Yến Thu thấy thế có chút buồn cười, nhưng ý cười kia chỉ có thể duy trì trong giây lát, sau đó tựa như hòn đá bên bờ rơi xuống mặt hồ, tạo nên gợn sóng lăn tăn trong chốc lát rồi lại trở nên bình lặng.

Chỉ còn lại sự mệt mỏi.

Kỳ thật có gì hay để hỏi đâu, chắc hẳn cậu đã hôn mê rất lâu rồi, nhưng sau khi tỉnh lại bên người chỉ có Tần Mộ mà không có người nhà họ Phó.

Điều này chứng tỏ vẫn chưa tìm được Phó Sương Trì.

Nếu không, ít nhất cũng sẽ có Lục Nhuyễn ở bên cạnh cậu.

Cũng chẳng phải thật sự quan tâm cậu bao nhiêu, chỉ là vẫn phải duy trì quan hệ ở ngoài mặt.

Mà Tần Mộ còn ở đây chứng tỏ trò chơi vẫn chưa kết thúc.

Không cần cậu mở miệng, Tần Mộ tự nhiên cũng sẽ nói rõ bọn họ rốt cuộc còn muốn làm gì nữa?

"Cậu cũng bình tĩnh thật." Tần Mộ nhìn cậu nói.

Yến Thu tựa vào gối, mặt mày nhàn nhạt, đôi mắt nai xinh đẹp hơi rủ xuống, có vẻ như khá là phiền chán.

"Rốt cuộc mấy người muốn làm gì?"

Tần Mộ không nói gì, chỉ nâng mắt kính lên, có chút tò mò nhìn cậu từ trên xuống dưới.

"Chỉ là muốn xem khi nào thì cậu mới hết hy vọng?"

"Hết hy vọng?"

"Yến Thu, một năm rồi, cậu còn chưa thấy rõ à? Cậu hoàn toàn không hòa nhập được vào cái nhà này. Sương Trì là đứa con họ yêu thương từ nhỏ, cậu không giành lại được với em ấy."

Yến Thu im lặng khi nghe những lời đó, đây là sự thật, quả thật không cách nào cãi lại.

Cậu cũng không phải kẻ ngốc, sao lại có thể không hiểu tình thế trước mắt.

Thế nên họ mất bao tâm tư thiết kế, chỉ là để cậu rời đi?

Nhưng mà cũng đúng, trừ những thứ này ra, cậu còn có thứ gì đáng giá để Phó Sương Trì mất bao tâm tư.

Sự yêu thương của cha mẹ, địa vị ở nhà họ Phó, cậu ta đã có tất cả.

Chỉ là...

Yến Thu ngẩng đầu nhìn Tần Mộ: "Anh thì sao?"

"Tôi?" Tần Mộ nhíu mày, dường như có hơi khó hiểu.

"Anh giúp đỡ cậu ta hết lòng như thế, lý do là gì?"

Tần Mộ nở nụ cười: "Tôi tự nhiên có dự định của tôi." Tsrong giọng nói mang theo nhàn nhạt khinh thường, dường như cảm thấy không cần thiết nói rõ với cậu.

Yến Thu thấy thế cũng không hỏi nữa, trong phòng bệnh một lần nữa yên lặng.

Yến Thu nhìn mặt tường cách đó không xa, rõ ràng là một mảnh trắng xóa, cậu lại nhìn rất chăm chú.

Chờ đến khi Yến Thu lấy lại tinh thần thì phòng bệnh đã không còn ai, Tần Mộ không biết đã đi từ lúc nào.

Rõ ràng vừa mới tỉnh không lâu, cậu lại cảm thấy buồn ngủ.

Song còn chưa nằm xuống, bụng lại đột nhiên đau nhói.

Yến Thu cũng không biết mình đã không ăn gì bao lâu rồi, trong dạ dày trống rỗng, rồi lại cảm thấy cả người mình rất no.

Bởi vậy trong lúc nhất thời chẳng muốn ăn gì cả, cho nên lại nằm xuống một lần nữa, cuộn tròn toàn bộ cơ thể, bàn tay đè chặt vào chỗ đau đớn, hy vọng có thể chịu đựng vượt qua giống như trước kia.

Thế nhưng chưa được bao lâu, cửa phòng bệnh lại đột nhiên bị đẩy ra, tiếp theo một bác sĩ trẻ tuổi bước vào.

"Yến Thu đúng không?" Bác sĩ cầm trong tay mấy tờ giấy mỏng, vẻ mặt nhìn cậu có chút buồn bã.

Đầu tiên anh ấy nhìn quanh một vòng, sau đó nhìn chiếc ghế trống bên cạnh và hỏi: "Người nhà cậu đâu?"

Yến Thu cố nén đau ngồi dậy, lười giải thích, chỉ nặn ra một nụ cười qua loa nói: "Anh ta có chút việc, sẽ trở lại ngay."

"À." Bác sĩ nghe vậy có vẻ hơi khó xử.

Yến Thu nhìn thấu được sự do dự của đối phương, chủ động hỏi: "Bác sĩ, có chuyện gì sao? Anh có thể nói thẳng với tôi."

Bác sĩ nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn đồng ý, chậm rãi nói: "Lúc cậu được đưa tới đây tình hình khá nghiêm trọng, cho nên chúng tôi đã làm một số kiểm tra cho cậu."

Yến Thu nhìn vẻ mặt của bác sĩ, có lẽ đã đoán được gì đó: "Tình hình không tốt lắm sao?"

Bác sĩ nghe vậy, chậm rãi gật đầu, nét mặt nghiêm trọng nói: "Ung thư dạ dày giai đoạn cuối."

Thật kỳ lạ, khi Yến Thu nhận được kết quả này trong lòng cũng không có gợn sóng gì quá lớn.

Thậm chí mơ hồ có một loại cảm giác trần ai lạc định*, như thể đã dự cảm được sẽ có một ngày như vậy từ lâu.

*bụi trần lắng đọng, ý chỉ sự việc nào đó trải qua nhiều sóng gió, cuối cùng cũng đã có kết quả.

Bác sĩ đã nhìn thấy quá nhiều bệnh nhân hoảng loạn, cuồng loạn, khóc lóc van xin ở trong bệnh viện, lần đầu tiên đối mặt với bệnh nhân bình tĩnh như vậy, ngược lại có hơi không quen.

"Có cần báo cho những người trong nhà không?" Bác sĩ cân nhắc hỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »