"Xì... Hào Sâm, thế nào rồi? Bị hỏa lực của kẻ địch áp chế đến mức không ngẩng đầu lên nổi sao? Đừng nóng vội, chắc là quân tiếp viện ta phái đến chỗ cậu sắp tới nơi rồi." Giọng nói của Đường Phàm truyền đến từ thiết bị liên lạc.
"Ngươi... ngươi... quả nhiên là vậy!" Hào Sâm hít sâu một hơi: "Ta biết ngay mà, ngoài ngươi ra thì còn ai có bản lĩnh xoay xở ra mấy thứ đồ chơi này chứ."
"Ha ha ha, cứ tận hưởng bữa tiệc địa ngục này đi."
"Tít." Đường Phàm ngắt liên lạc. Hào Sâm nuốt miếng thịt bò vụn trong miệng, ngẩng đầu nhìn thoáng qua đội quân chính phủ đang chậm rãi tiến lên, rồi lại quay đầu nhìn về phía sau.
10 chiếc xe chiến đấu Ác Hỏa tản ra hai bên, bao vây từ đường nhỏ ở hai cánh. Về phần những chiếc xe tăng kia, chúng đột ngột dừng lại ở khoảng cách 15km. Thông qua chức năng nhìn xa của mũ giáp động lực, Hào Sâm nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng chấn động.
Khung gầm của những chiếc xe tăng vốn cao khoảng 9 mét chìm xuống, 4 dải xích ở hàng trước và hàng sau cong lên theo hướng chéo xuống dưới, hai bên mỗi bên duỗi ra một chiếc vuốt cơ khí, bám chặt vào mặt đất. Ngay sau đó, nòng pháo hình chữ nhật tách ra sang hai bên, biến hình thành một khẩu pháo ray điện từ đang lóe lên những tia hồ quang điện.
"Biến... biến... biến... biến hình rồi?" Miệng Hào Sâm há hốc như quả trứng vịt, nói năng còn có chút lắp bắp.
Ngay lúc này, 10 chiếc xe tăng công thành bắt đầu khai hỏa vào đội tiên phong của quân chính phủ. Trên quỹ đạo ràng buộc của pháo chấn động plasma (còn gọi là điện tương), điện quang lóe sáng liên hồi.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Những quả cầu plasma màu xanh lục chứa năng lượng siêu cao từ trên không trung rơi xuống, trúng vào khu vực giữa đội bộ binh và xe bọc thép Kiếm Xỉ Hổ. Khối hạt nhiệt độ cao siêu tốc độ bay tán loạn như pháo hoa nổ tung, lấy điểm rơi làm trung tâm tạo thành một vùng sát thương có diện tích văng bắn lên đến hàng chục mét.
Plasma rơi lên vỏ xe bọc thép, trực tiếp thiêu đốt chúng thành một khối chất lỏng, bên trong truyền ra tiếng gào thét xé lòng của người lái. Còn về phần những tên bộ binh kia, dù có mặc "Đại Địa Kỵ Sĩ" với khả năng phòng ngự vượt trội hơn cả "Thủ Hộ Kỵ Sĩ", cũng không tránh khỏi kết cục hóa thành tro than.
Năm chiếc xe bọc thép, ba chiếc gần trung tâm nhất trực tiếp nóng chảy thành bã, hai chiếc còn lại thủng lỗ chỗ. Xe bọc thép còn như vậy, đám bộ binh kia thì khỏi cần bàn tới.
Mười chiếc xe tăng công thành, mười phát cầu plasma, đội đột kích bọc thép của Lữ đoàn bộ binh cơ giới số 2 gần như chịu đòn giáng hủy diệt, bao gồm xe tăng "Độc Giác Tê", xe bọc thép dòng Kiếm Xỉ Hổ, robot tác chiến phụ trợ. Tính cả bộ binh cơ giới, chỉ riêng trong đợt pháo kích này, thương vong về người đã lên tới hơn 200.
Thứ gì chạm phải plasma đều hóa thành hư vô. Trong chốc lát, tiếng than khóc vang vọng khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết trong thiết bị liên lạc nghe như tiếng ồn nhiễu từ băng từ cũ kỹ.
Cát Bản Đạt Lặc ngơ ngác nhìn cảnh tượng xuất hiện trên màn hình giám sát, nhất thời mất đi khả năng phản ứng. Chuyện này là sao? Những "quả đạn pháo" kia rốt cuộc là gì? Chúng từ đâu tới? Thông tin tình báo quân phòng thủ thành phố cung cấp cho hắn nói rằng kẻ địch chỉ là một đám bộ binh, bộ binh? Bộ binh cái đầu nhà ngươi!
Thực ra trong lòng hắn đã lờ mờ đoán ra lai lịch của những "quả đạn pháo" kia, chỉ là hắn không tin! Loại vũ khí chỉ được trang bị trên những chiến hạm mới nhất của xã hội loài người lại xuất hiện ở đây? Lạy trời, điều này căn bản là không thể!
"Ầm! Ầm! Ầm!..."
Lại một đợt pháo kích nữa, vẫn là những quả đạn đó, vẫn là hiệu quả sát thương đó, thương vong đang ngày càng mở rộng. Những người lính đang gào thét, run rẩy, thậm chí là dừng bước không tiến.
"Lữ trưởng, Lữ trưởng? Chúng ta phải làm sao đây? Ngài hãy ra lệnh đi." Đó là Mỗ Nhĩ Tư, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn hai, người của hắn xông lên phía trước nhất, thương vong cũng thảm khốc nhất. Trước khi phát động tấn công, hắn đã lập quân lệnh trạng, nếu không tiêu diệt được kẻ địch thì sẽ tự mang đầu đến gặp.
Hừ, tên hèn nhát này, hắn sợ rồi sao? Muốn thoái lui rồi sao? Nếu đặt vào trước kia, Trung tá Cát Bản nhất định sẽ mắng nhiếc hắn thậm tệ, rồi chửi hắn là đồ vô dụng. Thế nhưng, vào giây phút này, đối mặt với những tia plasma tử thần từ trên trời rơi xuống, ngay cả bản thân hắn, cũng chỉ có một lựa chọn duy nhất là bỏ chạy.
"Tản ra, lệnh cho binh sĩ tản ra. Giãn cách đội hình, mở rộng khoảng cách." Cát Bản Đạt Lặc lớn tiếng ra lệnh, hắn không muốn từ bỏ, cũng không dám từ bỏ dễ dàng như vậy. Đó là căn cứ công nghiệp quân sự A Bả Lỗ Tư, một khi xảy ra sơ suất, cơn thịnh nộ của Hầu tước Khải Ân sẽ thiêu rụi tất cả thành tro bụi.
"Tiểu đoàn hàng không, máy bay không người lái và máy bay cảnh báo sớm của các ngươi để làm gì, mau chóng đi tìm cho ta, nhất định phải làm rõ những 'quả cầu plasma' này từ đâu mà ra!"
"Rõ, Trung tá." Tiểu đoàn trưởng hàng không đáp một tiếng, rồi nói tiếp: "Tiểu đoàn trưởng, máy bay cảnh báo sớm vừa phát hiện có phản ứng nguồn nhiệt ở hai bên cánh."
"Ta bảo ngươi điều tra 'quả cầu plasma'! Chứ không phải..." Trung tá đại nhân nói được một nửa thì đột nhiên dừng lại: "Phản ứng nguồn nhiệt? Là đơn vị đột kích của kẻ địch sao? Có dữ liệu chi tiết không?"
"Từ hình ảnh máy bay không người lái truyền về, đó có vẻ là phương tiện hạng nhẹ, tốc độ rất nhanh."
"Phương tiện hạng nhẹ? Được, ta biết rồi, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của ngươi đi."
"Rõ!"
Sau khi ngắt liên lạc, Cát Bản Đạt Lặc truyền một mệnh lệnh đến các đơn vị hai cánh, yêu cầu xe tăng có giáp dày ở ngoài, bộ binh ở trong. Hắn không hề để tâm đến những phương tiện hạng nhẹ ở hai cánh, chỉ vì đối mặt với xe tăng "Độc Giác Tê", phương tiện hạng nhẹ chỉ là món mồi ngon mà thôi.
Sự cân nhắc của Cát Bản Đạt Lặc là hợp tình hợp lý, nhưng rất tiếc, tư tưởng chiến thuật của hắn đã dùng sai đối tượng.
10 chiếc xe Ác Hỏa từ hai cánh xông ra, với sự cơ động siêu cao của mình, chúng lách qua loạt pháo kích của xe tăng, rồi mặc kệ hỏa lực súng máy quét tới, xông thẳng vào đám bộ binh ở giữa đội hình. Bộ phun lửa "Địa Ngục Hỏa" xoay chuyển, ngọn lửa nhiệt độ cao dài hơn 40 mét phun ra, khoác lên những "kẻ may mắn" kia một chiếc áo choàng lửa màu vàng kim.
Không có tiếng kêu thảm, không có tiếng than khóc, hơn 30 người lính trực tiếp bị nung chảy thành một đống tro than, ầm ầm bay tán loạn.
Xe Ác Hỏa xoay bốn bánh, cực kỳ linh hoạt né tránh loạt đạn súng máy từ xe bọc thép, quỹ đạo di chuyển thay đổi, xen kẽ giữa khe hở của xe bọc thép và xe tăng, thỉnh thoảng lại cướp đi sinh mạng của từng tên bộ binh.
Có lẽ súng máy của xe bọc thép đã chọc giận một người lái xe Ác Hỏa, hướng của bộ phun lửa thay đổi, phun thẳng vào vỏ một chiếc xe chiến đấu chống tăng Kiếm Xỉ Hổ. Ngọn lửa nhiệt độ siêu cao trực tiếp thiêu chảy lớp giáp, rồi len lỏi qua lỗ hổng tiến vào trong.
"A, a..." Trong tiếng gào thét thê lương của người lái, chiếc xe bọc thép Kiếm Xỉ Hổ dài gần 7 mét như bị ai đó cắn mất một miếng, hơn nửa phần đầu xe đã biến mất.
Cát Bản Đạt Lặc ngơ ngác nhìn hình ảnh trên màn hình giám sát, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, lúc thì như quả cà tím, lúc lại thành quả dưa chuột. Giáp nhẹ? Đây... đây là xe chiến đấu giáp nhẹ sao? Mẹ kiếp, lúc thì cầu plasma, lúc thì ngọn lửa nhiệt độ cao, vũ khí tối tân là cải trắng ngoài chợ chắc? Tất cả những thứ này rốt cuộc từ đâu ra chứ!
"Lữ trưởng, máy bay không người lái đã bắt được nguồn gốc của cầu plasma, cách khoảng 20km, trông có vẻ là một loại xe tăng hạng nặng." Lời của tiểu đoàn trưởng hàng không vừa dứt, sĩ quan tình báo liền chuyển một bức ảnh lên màn hình giám sát.