"Như ngài đã thấy, trong suốt chặng đường đã qua, hệ thống đã trải qua hai lần cập nhật nội dung. 'Hệ thống Vạn Tượng Siêu Chiều Kích dựa trên Bạch Đạo' giống như một lõi thông minh có thể mở rộng, một khi cơ duyên tới, nó sẽ tự động cập nhật cơ sở dữ liệu, thậm chí là cả tiến trình cốt lõi."
"Ồ." Đường Phương gật đầu vẻ hiểu lơ mơ: "Nói như vậy, giới hạn dân số tổng thể của hệ thống vẫn còn dư địa để nâng cao sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy cơ duyên đó là gì?"
"Chỉ huy, trong cơ sở dữ liệu của căn cứ không tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi này."
Được rồi, hỏi cũng bằng không. Sau khi cho Emma lui xuống, Đường Phương dồn sự chú ý trở lại căn cứ Nhân tộc, chỉ huy SCV xây dựng xong 33 trạm tiếp tế, đồng thời bổ sung dân số lên 16, quả nhiên, giới hạn dân số dừng lại ở con số 1000.
Tổng dân số 1000 có thể xây dựng 500 xe tăng, có thể chế tạo hơn 160 chiếc Lôi Thần, nếu không có gì bất ngờ thì cũng có thể xây dựng hơn 160 tàu chiến Tuần Dương. Trùng tộc và Thần tộc cũng tương tự như vậy. Nếu tất cả những đơn vị này đều được sản xuất thành lực lượng không quân hỗn hợp gồm tàu Tuần Dương, tàu Mẫu, rồng Phi Long, số lượng đó đủ để so sánh với một hạm đội vũ trụ.
Phải biết rằng dù là tàu Tuần Dương hay tàu Mẫu, thậm chí là rồng Phi Long hay trùng ấp của Trùng tộc, khả năng chiến đấu đều vượt xa các chiến hạm hiện có của Đế quốc Mông Á. Giới hạn tổng dân số 3000 là quá đủ dùng!
Tài nguyên hiện có là 40625 tinh thể và 10500 gas.
Suy nghĩ một lát, anh trước tiên thêm 20 xe chiến đấu Ác Hỏa, 10 lựu đạn Góa Phụ và 20 xe tăng công thành vào trình tự sản xuất của nhà máy cơ giới hạng nặng. Sau đó, anh lại liên tục chế tạo 30 lính phun lửa và 20 y tá MM trong doanh trại.
Trừ đi chi phí sản xuất, lượng tài nguyên còn lại là 32400 và 6500, số lượng dân số tăng lên 545/1000. Với sự góp mặt của những đơn vị này, dù cả Sư đoàn thiết giáp 606 có kéo đến thì cũng chẳng cần phải sợ.
Tâm niệm khẽ động, anh triệu hồi một chiếc xe, ném người lái vào không gian hệ thống rồi Đường Phương đặt mông ngồi vào ghế lái. Nhìn radar trên xe, thiết bị tạo hình toàn cảnh 360 độ, hệ thống hỗ trợ ngắm bắn, hệ thống điều chỉnh treo, cùng với bộ điều khiển biến hình thiếu linh kiện phối hợp ở bên tay phải, anh không nhịn được mà mỉm cười đắc ý. Nhấn mạnh chân ga, dẫn động bốn bánh, xe chiến đấu Ác Hỏa như một con sói đường trường, "vù" một tiếng lao vọt đi.
Cùng lúc đó, lữ đoàn bộ binh cơ giới số 2 và số 3 thuộc Sư đoàn 606 với khoảng 3600 người chia làm hai ngả, bắt đầu nhanh chóng tiến về phía hai phân khu D và G của khu vực doanh nghiệp luyện kim vành đai ngoài, nơi bị tàn phá nặng nề nhất.
Dẫn đầu là xe tăng chủ lực "Tê Giác Độc", xe bọc thép đa năng Kiếm Xỉ Hổ và đội quân cơ giới gồm bộ binh mặc giáp "Hiệp Sĩ Đại Địa". Theo sau là các phương tiện phóng tên lửa, phương tiện chỉ huy, phương tiện tác chiến điện tử và hỏa lực pháo hạng nặng tạo thành chuỗi hỗ trợ tấn công.
Trên không trung có trực thăng vũ trang Bọ Cạp Cát, máy bay cảnh báo sớm cỡ nhỏ AP-5M Thiên Chiếu và đủ loại máy bay không người lái tấn công phản lực.
Bụi mù cuồn cuộn, thiết kỵ như rồng. Nhìn từ xa, chúng trông giống như một dòng thác thép, gầm thét lao qua khu vực trung tâm, nhanh chóng áp sát khu nhà máy đang bốc khói nghi ngút.
A Tư La trốn trong đống đổ nát của một nhà máy ở khu D, tiện tay bóp tắt điếu xì gà, liếm đôi môi phủ đầy bụi rồi nhổ một bãi nước bọt: "Những người thuộc quân khởi nghĩa kia, chắc cũng nên hành động rồi nhỉ."
Phía bên kia. Hào Sâm ngừng phá hoại, đứng giữa một nhà máy bê tông đầy vết sẹo chiến tranh, tháo súng phóng lựu, lấy từ hộp chứa trên vai ra một lon thịt bò đóng hộp, giật chốt nắp, móc một miếng thịt nhét thẳng vào miệng. "Hộc hộc. Phá hoại cũng là việc tốn sức, phải ăn no mới có sức đánh trận chứ."
Nói xong, như chợt nhớ ra điều gì, hắn quay đầu nhìn thoáng qua mấy tên lính cướp bóc phía sau. Đó là đội cận vệ của hắn.
"Các ngươi có ăn không?"
Không có câu trả lời, thậm chí không có lấy một phản ứng. Hào Sâm cũng chẳng để tâm, từ trước đến nay đám người này vốn ít nói, trừ khi liên quan đến chiến đấu, nếu không chúng luôn kiệm lời như vàng, không bao giờ nói thừa nửa câu.
Nuốt miếng thịt bò cuối cùng, hắn lấy bình nước ra uống một ngụm, "Hô... đã quá!"
Rõ ràng, bên trong không phải là nước, mà là rượu!
Đội quân tiên phong của kẻ địch đã tới khu nhà máy, xích xe của "Tê Giác Độc" nghiền trên mặt đường tạo ra những tiếng kim loại va chạm chói tai. Hào Sâm lắp ráp xong súng phóng lựu, vỗ vỗ mông đứng dậy, vừa ợ rượu vừa gầm lên bằng giọng ồm ồm: "Đám nhỏ, còn chờ gì nữa, mau mau theo đại gia Hào Sâm đi thông nát cúc bọn chó đẻ này đi."
Hào Sâm giống như một con lợn rừng đen, lao ra từ nhà máy đã sụp đổ hơn một nửa, khí thế hung hãn như lũ cướp đường chặn xe, đứng sừng sững giữa đường, giơ súng phóng lựu lên, hai quả lựu đạn Thẩm Phán nã thẳng vào đầu chiếc "Tê Giác Độc" dẫn đầu.
"Ầm." Ánh bạc bùng lên, lớp giáp ngoài dày nửa mét của "Tê Giác Độc" bị nổ tung một hố lớn, để lộ ra gương mặt kinh hoàng tột độ của người lái bên trong.
"Đoàng đoàng đoàng..." Lính súng máy trốn sau vật chắn cũng bắt đầu nã đạn về phía những bộ binh mặc giáp động lực kiểu mới "Hiệp Sĩ Đại Địa". Những đinh kim loại 7mm có khả năng xuyên giáp mạnh mẽ găm vào người chúng, tạo ra từng tia máu bắn tung tóe, khiến bộ binh tiên phong ôm đầu chạy tán loạn.
"Đừng loạn, đừng loạn, giữ vững trận tuyến, pháo hỗ trợ, tên lửa S-3, nổ súng cho ta, nổ súng, nhất định phải áp chế kẻ địch! Bọn chúng đều là bộ binh, chỉ cần chúng ta nắm vững nhịp độ tấn công, chúng chẳng qua chỉ là đám gà đất chó sành." Trung tá Cát Bản Đạt Lặc, chỉ huy lữ đoàn 2, cầm bộ đàm gầm lên giận dữ.
Sau khi bộ binh phía trước rút về sau xe bọc thép, từng chiếc "Tê Giác Độc" xoay nòng pháo, bắn từng viên đạn về phía nơi đạn bay tới. Các bệ phóng tên lửa đa năng trên những phương tiện bọc thép kia cũng trút từng quả tên lửa chống giáp về phía đội quân cướp bóc do Hào Sâm dẫn đầu.
Tên lửa S-3 rít qua đầu, rơi xuống những bức tường đổ nát, tạo ra những hố sâu đáng sợ. Còn những khẩu pháo hỗ trợ nạp đạn bom nhiệt áp cũng nã từng quả vào vật chắn nơi lính súng máy đang ẩn nấp.
"Ầm ầm ầm!" Tiếng nổ không dứt, lửa cháy khắp nơi.
"Xẹt... tạch tạch tạch tạch." Pháo máy quay vòng, để lại từng hàng lỗ đạn trên bức tường bê tông dày đặc.
Đội hình tấn công của lữ đoàn 2 dàn ra rất dài, hỏa lực pháo hỗ trợ định vị chuẩn xác, những vụ nổ và tên lửa liên tiếp giáng xuống khiến đội quân của Hào Sâm gần như không thể ngẩng đầu lên được.
"Mẹ kiếp, đám chó đẻ này, đánh xa không được thì lão tử chơi cận chiến với các ngươi, có giỏi thì nã vào trong đám đông đi."
Hắn vừa định tiêm thuốc kích thích rồi lao vào đám đông, bỗng nghe phía sau truyền đến tiếng động cơ xe máy, sau đó, hắn nhìn thấy cảnh tượng vô cùng chấn động. Trên đường chân trời hơi rung động dưới làn khói bụi, mười chiếc xe chiến đấu màu đỏ chia làm hai nhóm xếp hàng ngang, thẳng tiến về phía chiến trường. Theo sau là một loại xe tăng hạng nặng chưa từng thấy, lớp giáp dày cộp bao phủ gần như mọi góc cạnh của cơ thể, nòng pháo hình chữ nhật dẹt và phẳng phía trước mang lại cảm giác áp lực nặng nề như núi đè, khiến người ta nghẹt thở.
Ngoài ra, bên cạnh xe tăng còn có hai loại bộ binh khác, một loại có vẻ ngoài tương tự như lính cướp bóc, chỉ khác về vũ khí. Loại còn lại toàn thân trắng bạc, kiểu dáng có vài phần giống lính súng máy, chỉ là trong tay họ không có vũ khí.
"Đây... đây là thứ gì, viện quân, hay là kẻ địch?"