Vịnh Lỗ Đặc cực kỳ nổi tiếng trên đại lục Áo Đinh. Nơi đây có khí hậu dễ chịu nhất, bãi biển mê hoặc nhất cùng thềm lục địa kỳ lạ nhất, là thắng cảnh nghỉ dưỡng kết hợp du lịch, nghỉ mát và tránh nóng.
Phía tây vịnh Lỗ Đặc là một vùng nội hải, ba mặt bắc, nam, tây đều giáp đất liền, hình dáng giống như Bột Hải của Trung Quốc cổ đại, chỉ là đường bờ biển phẳng lặng hơn một chút mà thôi.
Thành phố Mông Đức nằm ở bờ bắc nội hải, là một thành phố ven biển xinh đẹp với dân số thường trú 5 triệu người. So với tổng dân số 1,1 tỷ người của Khắc La Thản, không nghi ngờ gì nữa, đây là một trọng trấn đông dân. So với Lai Nhân Tư Đốn, người nghèo và tầng lớp lao động ở đây nhiều hơn hẳn. Dẫu sao, với tư cách là trung tâm thương mại của khu vực trồng trọt phía đông, nông dân và những người buôn bán lương thực chính là thành phần chủ chốt của thị trường.
Nhà máy quân sự Mã Khảm Đạt nằm cách thành phố Mông Đức 47 km về phía đông. Dựa vào nguồn tài nguyên khoáng sản như sắt, nhôm, mangan, silic từ dãy núi Cương Đặc ở phía tây bắc, cùng với nguồn lao động dồi dào tại thành phố Mông Đức, nơi đây hình thành nên một doanh nghiệp quân sự quy mô nhỏ tích hợp luyện kim, rèn thép và sản xuất giáp động lực.
---❊ ❖ ❊---
50 phút sau, chiếc xe tải dừng lại ở bờ nam nội hải. Đường Phương mở cửa xuống xe, đi bộ ra bãi biển, nheo mắt nhìn về phía biển khơi bao la vô tận ở phương bắc.
Lý do anh chọn dừng xe giữa chừng là muốn dựa vào tầm nhìn siêu xa của nhãn trùng để xác định xem biên đội tàu khu trục tên lửa trên biển kia rốt cuộc thuộc về phe nào. Dù thân thiết với Cách Lan Đặc và những người khác, nhưng cũng chưa đến mức tâm đầu ý hợp. Đơn vị của nhân tộc cho họ xem thì xem, tùy tiện tìm lý do lấp liếm là xong. Còn đơn vị của thần tộc và trùng tộc, một khi bị họ nhìn thấy thì không phải ba câu hai lời là giải thích rõ ràng được. Để tránh rắc rối không đáng có, tốt nhất là nên cẩn thận, đừng để lộ bài tẩy thì hơn.
Tầm nhìn của nhãn trùng rơi vào khoảng 150 km. Sau khi Đường Phương thả nó ra, đợi một lát, một khung cảnh giao chiến rõ nét liền hiện lên trong tâm trí anh.
Giữa những kẽ hở của các tòa nhà xưởng và lò cao, ánh lửa lóe lên, đạn bắn ra như mưa rào, tạo nên những hố sâu bốc khói và lửa tàn trên mặt sàn bê tông cường độ cao.
Đạn pháo từ vịnh bắn tới rơi vào bể chứa đầy nước thải, bắn lên những cột sóng cao ngất trời. Tên lửa nổ tung trong khu nhà xưởng, ánh lửa bùng phát, mảnh thép và vụn bê tông văng tung tóe khắp nơi.
Khói súng và ánh chớp, tiếng nổ và ngọn lửa...
Hai bên công thủ rơi vào thế giằng co quyết liệt. Phe thủ nấp sau những bức tường cao và tháp canh, dùng bắn tỉa, súng máy hạng nặng, pháo lựu và các loại vũ khí cỡ nòng lớn, phối hợp với hỏa lực yểm trợ từ trên biển, ghì chặt quân đội thiết giáp của phe công ngoài khu xưởng, không sao ngẩng đầu lên được.
Trên đống đổ nát của các công trình và mặt đường tan hoang, từng chiếc xe thiết giáp bốc khói nghi ngút, lóe lên ánh lửa, chiếc thì lật nhào trong đống sỏi, chiếc thì nghiêng dựa vào những bức tường vỡ.
Thi thể nằm rải rác một lớp dày trên mặt đất, một phần trong đó đã bị cát đá văng tới chôn vùi, chỉ còn dòng máu đặc quánh chảy ngang dọc và những đoạn chi thể bị nổ nát bấy vương vãi khắp nơi vẫn đang lặng lẽ kể lại sự tàn khốc của chiến tranh.
Dù mỗi lần xung phong đều kết thúc trong thất bại, mỗi lần tiến quân đều để lại vô số thi thể đẫm máu, nhưng đối mặt với kết cục như vậy, phe công vẫn không hề nao núng, kiên trì tổ chức hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác.
Từng quả tên lửa chống tăng xé toạc bầu trời khu xưởng, rơi chính xác vào những phương tiện thiết giáp kia, nổ tung những lỗ hổng lớn bốc lửa ngùn ngụt, có quả còn trực tiếp lật nhào chúng...
Trên chiến tuyến trải dài gần 2 km quanh khu xưởng, phe thủ với quân số hơn 1500 người, chỉ bằng một nửa lữ đoàn, vậy mà đã chặn đứng cuộc tấn công của quá nửa sư đoàn thiết giáp.
Tất nhiên, sự ngạc nhiên của Đường Phương về cục diện chiến trường chỉ là thứ yếu, điều thực sự khiến anh sững sờ chính là thân phận của hai phe công thủ. Từ trang phục lộn xộn, vũ khí đa dạng cho đến sự phối hợp đầy lỗ hổng, tất cả đều cho thấy phe công là một đám ô hợp có tố chất chiến đấu thấp kém. Không cần đoán cũng biết, đó chắc chắn là quân Liên Minh Tô Bắc do Mông Ca Mã Lợi dẫn đầu. Còn phe thủ, tự nhiên là quân đội chính phủ của Khắc La Thản.
Cách Lan Đặc không phải nói quân Liên Minh Tô Bắc đã chiếm được nhà máy quân sự rồi sao? Sao lại biến thành cục diện như hiện tại? Ngay cả khi đối mặt với hỏa lực yểm trợ hạng nặng từ chiến hạm trên biển, họ cũng liều mạng muốn xé toạc một lỗ hổng trên phòng tuyến của quân chính phủ, tại sao? Rốt cuộc bên trong có thứ gì khiến họ bất chấp hy sinh cũng phải đoạt lấy?
Còn cả đại quân đang dần áp sát từ hướng thành phố Mông Đức, hiện tại cách địa điểm giao chiến chưa đầy 150 km. Nếu anh đoán không lầm, lực lượng này chính là sư đoàn thiết giáp thuộc quân đoàn số 1 của chính phủ Khắc La Thản.
Một khi quân thủ nhà máy và sư đoàn thiết giáp thuộc quân đoàn 1 hội quân, tạo thành thế gọng kìm kẹp chặt quân Liên Minh Tô Bắc của Mông Ca Mã Lợi, với chút năng lực chiến đấu cỏn con của quân khởi nghĩa, sợ rằng khó thoát khỏi kết cục thảm bại.
Qua cuộc trò chuyện của Cách Lan Đặc, không khó để nhận ra sự kính trọng của anh ta đối với Mông Ca Mã Lợi. Là thủ lĩnh của quân Liên Minh Tô Bắc, cánh tay đắc lực của Mã Lý Ân, sao lại có thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy? Tên đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì!
Xe thiết giáp của Cách Lan Đặc chỉ còn cách địa điểm giao hỏa chưa đầy trăm dặm, cứ tiếp tục thế này, anh ta cùng Môn La, Kiều Y, tiểu Tát Mỗ và những người khác đều sẽ rơi vào vòng vây của kẻ địch.
Phải làm sao đây? Chiến trường Mã Khảm Đạt chính là một thế bí. Quân chính phủ một khi hoàn tất vòng vây, quân Liên Minh Tô Bắc sợ là khó thoát khỏi vận mệnh diệt vong. Lúc này, người có thể phá vỡ thế bí, cứu mạng đám người lỗ mãng kia, có lẽ chỉ có mỗi mình anh.
Nể mặt Cách Lan Đặc, nể mặt tiểu Tát Mỗ, và cũng vì chiếc máy xuyên không gian vẫn chưa tới tay, chỉ đành ra tay giúp họ một lần.
Để tránh lộ mục tiêu, anh thu nhãn trùng lại, sau đó chuyển sự chú ý vào không gian hệ thống, không chút do dự thêm 12 tên Thu hoạch giả, 5 lính thủy quân lục chiến và 1 tên Cướp bóc vào hàng đợi sản xuất.
Chiến trường Mã Khảm Đạt có đặc tính chiến tranh đường phố, thích hợp nhất cho đơn vị có tính cơ động cao như Thu hoạch giả phát huy.
Nhìn giá trị tài nguyên giảm xuống còn 22505 tinh thể, 5375 khí gas, Đường Phương hít sâu một hơi, vung tay triệu hồi toàn bộ đơn vị chiến đấu nhân tộc, sau đó ném bộ "Giáp Marine" và giáp động lực "Cướp bóc" đã được sửa chữa tới trước mặt A La Tư và Hào Sâm.
"Hai người dẫn đám binh lính này đi chi viện cho Cách Lan Đặc và những người khác."
"Ồ." Hào Sâm đáp một tiếng đầy vẻ cục súc rồi xoay người đi về phía xe tải.
"Không kịp nữa rồi." Tiếng của Đường Phương truyền đến từ phía sau, tiếp đó, anh chỉ cảm thấy vùng eo thắt lại, một luồng sức mạnh to lớn kéo anh lên, nhanh chóng bay vút lên không trung. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn lại là con Vương Trùng đáng ghét kia.
"Đường Phương! Tôi hận anh..." Tiếng Hào Sâm đầy oán trách vang vọng từ trên không.
A La Tư thì tự giác hơn nhiều, cứ để Vương Trùng quấn lấy eo, tay nắm lấy râu roi, cực kỳ bình tĩnh bay lên trời. Tiếp theo là đội đột kích gồm 12 lính thủy quân lục chiến, 12 tên Cướp bóc và 12 tên Thu hoạch giả.
"Yên tâm đi, khi đến gần mục tiêu, tôi sẽ tự khắc thả mọi người xuống."
Nói xong, Đường Phương lại triệu hồi một con Vương Trùng từ trong hệ thống, để mặc những sợi râu roi cuốn lấy mình, một mình anh lên đường.
Bay về phía bắc 20 phút, chừng như sắp tiến vào phạm vi dò tìm của radar chiến hạm, anh thu hồi Vương Trùng, từ độ cao trăm mét rơi xuống, "bõm" một tiếng rơi vào làn nước biển ấm áp.