Lá trà là bánh hạt tròn sau khi nướng trà nghiền nát, không biết là trà gì, lúc lấy ra có thể ngửi được hương vị trái cây nồng nặc.
“Kỳ thực, tuổi đệ cũng đã lớn... Cũng có chủ kiến của mình. Nhưng người sống một đời, rất nhiều lúc không phải đệ ngang ngạnh là có thể chống đỡ tất cả.”
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía đệ đệ.
“Đừng quên, đệ còn có tỷ tỷ ta. Nếu như là trước đây, ta không dám nói lời này, nhưng bây giờ….”
Nàng lại nghiêm túc nói lần nữa.
“Không dựa vào tỷ phu đệ, ta cũng sẽ không giống như chúng ta trước đây.”
Trương Vinh Phương mơ hồ cảm giác có chút không đúng.
“Vì lẽ đó, không phải sợ. Chúng ta nhất định, nhất định có thể trở thành người trên người!” Trương Vinh Du nhẹ giọng nói.
Nàng nhìn Trương Vinh Phương càng ngày càng giống hình dáng của phụ thân, trong lòng tuôn ra hi vọng không tên đối với tương lai.
Chờ hài tử của ta được sinh ra rồi thì ép Vinh Phương tranh thủ thời gian sinh con!
Trong bụng Trương Vinh Du cất giấu một đống thứ, hiện tại Vinh Phương đã là võ nhân tiếp cận cao phẩm rồi.
Có lẽ mình có thể… kể một bộ phận chân tướng cho hắn nghe, để hắn biết kẻ thù của mình là ai nhỉ?
Chỉ là, suy nghĩ này vừa bừng lên là bị nàng cấp tốc đè xuống.
Không vội. Vẫn còn chưa phải lúc.
"Thật ra tỷ, nhiều khi tỷ không cần phải lo lắng cho ta." Sắc mặt Trương Vinh Phương bình tĩnh: "Bởi vì ta rất mạnh. Mạnh mẽ vượt qua sự tưởng tượng của tỷ."
"Tỷ biết rồi." Trương Vinh Du gật đầu, mỉm cười: "Từ nhỏ đệ đã rất quật cường mạnh mẽ, cũng rất ưu tú. Phụ thân mẫu thân đều rất thích ngươi."
"Không giống nhau, ta là thiên tài, thế nên ở Đại Đạo Giáo nhận được trọng dụng, hôm nay được phân công đến phủ Tình Xuyên nhậm chức."
Trương Vinh Phương không muốn ngụy trang tiếp nữa, thế nhưng lời đến khóe miệng, hắn lại không thể giải thích một thân thực lực kinh khủng của mình đến từ đâu.
Lúc này hơi giữ lại một chút, chỉ cần khiến tỷ tỷ không quá lo lắng là tốt rồi.
"Thế nên tỷ không cần lo lắng. Hiện tại ta đã đang chuẩn bị rồi. Chờ ta chuẩn bị xong tất cả rồi, đến lúc đó sẽ dời tới ở chung với các ngươi."
Lời đến khóe miệng, Trương Vinh Phương lại là nuốt trở vào.
Bên Nhạc sư phụ rốt cuộc là thật hay giả, lệnh bài rốt cuộc có nguy hiểm hay không, những thứ này đều cần hắn đi nghiệm chứng từng cái một.
Chuyện liên quan đến Tông Sư, liên quan đến Bái Thần, thậm chí Đại Tông Sư Linh Tướng như Nhạc sư phụ.
Cho dù là nói cho tỷ tỷ, cũng sẽ chỉ khiến nàng phí công lo lắng. Thậm chí còn hoàn toàn không tin.
Mặt khác, bên Nhiễm Hân Duyệt hẳn sẽ truyền chuyện Trương Ảnh là Trương Vinh Phương đi.
Đến lúc đó phải nhìn xem Nhạc sư phụ xử lý như thế nào, quyết định muốn biểu hiện ra bao nhiêu thứ của ông.
Trương Vinh Phương đã có thể suy ra, sau khi Nhạc sư phụ biết được tình huống rồi, nhất định sẽ trước tiên đến tự mình gặp hắn.
Đến lúc đó sẽ có kết quả gì, hắn càng không biết.
Chờ đến lúc đó, nếu tỷ tỷ đã biết, vậy thì khiến chính nàng đi thăm dò chứng nhận đi.
Có lẽ sẽ là một kết quả khác.
"Tốt quá, ta chờ đệ dọn qua đây ở hoài." Trương Vinh Du mỉm cười: "Một mình đệ ở bên ngoài, nhớ kỹ nhất định phải chiếu cố tốt cho bản thân."
"Ừ."
Trương Vinh Phương gật đầu.
"Lại nói tiếp, sau này khi đệ tới rồi, nếu như không có chuyện gì làm, đệ mở một võ quán ở phụ cận, thế nào?
Đến lúc đó chờ cháu ngoại trai hoặc là cháu gái của đệ trưởng thành, từ nhỏ đệ sẽ có thể giúp tụi nó điều giáo tập luyện thể chất.
Đệ ở Đại Đạo Giáo nhậm chức một tháng, có thể cầm bao nhiêu tiền? Nhớ kỹ tiết kiệm nhiều tiền chút, sau khi trở về thành gia lập nghiệp cần không ít tiền đâu."
"Ừ, ta biết."
"Ta đã sớm tính hết cho đệ rồi, một quán cờ cũ ở thành Nam sắp kinh doanh không nổi nữa, lão bản bị bệnh khó thở, ho ra máu, người mất luôn. Chính thê của hắn thường xuyên đi đạp thanh dâng hương với bọn ta, cũng coi như là bạn tốt. Đến lúc đó có thể lấy cho đệ cái giá tốt.
Trước đây, mẫu thân chính là kế hoạch cho chúng ta như vậy, kiếm được chỗ tốt từ khuê mật của nàng như vậy đấy. Phụ thân ở một bên chỉ biết quặm mặt lại luyện chữ, cứ nói "không phải hành vi quân tử".
Ngẫm lại, vẫn là buồn cười thật. Đáng tiếc sau đó triều đình ra quy định mới."
Trương Vinh Du nói rồi, ánh mắt cũng toát ra một tia nhu hòa.
Trương Vinh Phương không lên tiếng.
Bởi vì hắn không có ký ức, khi đó hắn cơ bản là còn chưa tới.
*
Xích Viêm hạp, đáy cốc.
Trương Vinh Phương một lần nữa đi tới bên bờ suối, khoanh chân, nhập định, lẳng lặng chờ đợi.
Tiếng gió, tiếng mưa rơi, tiếng chim, rất nhanh hội tụ thành một thể, dần dần hóa thành một tiếng người không rõ.
"Ngươi đã đến rồi?" Tiết Đồng nói khẽ: "Xem ra ngươi làm rất tốt. Ta có thể cảm giác được, lực lượng của nàng đang yếu đi."