Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1052
Nghi ngờ (4)

❊ ❊ ❊

Phập.

Bàn tay hắn lại cắm vào vách đá giống như một cái đinh mà đâm vào trong đó.

Sau đó một cái tay khác đâm lên trên, tương tự như một cái đinh khác đâm vào vách đá.

Cứ liên tiếp từng bước như thế, Trương Vinh Phương nhanh chóng đi dọc theo vách đá leo lên trên.

Chỉ là vừa bò mười mấy phút, hắn bỗng cảm giác không đúng, nhìn lên trên.

Phía trên vẫn là một mảnh sương mù mông lung như trước.

Mà phía dưới.

Phía dưới cũng là biển sương mù không nhìn thấy đáy.

Hắn treo ở giữa không trung như thế, không lên nổi, xuống không được. “Với tốc độ của ta, coi như là vách đá ba ngàn mét thì giờ cũng nên đến đỉnh rồi, nhưng mà bây giờ lại vẫn không thể nhìn thấy.”

Trương Vinh Phương nhớ tới lúc trước hắn đã tính toán đại khái độ cao hai bên vách đá hẻm núi này.

Không đến nỗi cao như thế.

Lúc này, hắn nhanh chóng rút cánh tay ra, để thân thể nhanh chóng rơi tự do xuống đất.

Cách mỗi một đoạn lại chợt đâm cánh tay ra, dùng cách này để giảm tốc độ.

Oành!

Hắn lại trở về mặt đất lần nữa.

Mà quả nhiên không ngoài dự đoán, lại không thấy mấy người Tống Tân Nghiệp lần nữa.

“Ta không tin!” Trong lòng Trương Vinh Phương có chút uất ức. Thời gian dài như vậy mà ngay cả bóng người cũng không thấy, người mình mang đến cũng đã tản đi.

Tay hắn chậm rãi mò trên cái túi lớn nhất ngang lưng mình.

“Ta khuyên ngươi chớ nên làm loạn thì tốt hơn đó.” Bỗng nhiên một giọng nam uể oải truyền đến từ sau lưng Trương Vinh Phương.

“Ai?” Trương Vinh Phương nhanh chóng xoay người lại, nhìn xuyên qua sương mù chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mông lung, đang nhanh chóng tới gần mình.

Màn sương mù quỷ dị này đã hoàn toàn ngăn cản cảm giác ngũ giác mạnh mẽ của hắn. Thậm chí ngay cả Ám Quang Thị Giác cũng không thể đột phá.

“Ta tên Tiết Đồng.” Người kia đi tới vị trí cách Trương Vinh Phương năm mét thì ngừng lại.

“Bị pháo hoa vừa rồi của ngươi hấp dẫn đến. Nơi này, nói mới nhớ đã rất nhiều năm rồi chưa có người mới đi vào.”

“Có ý gì? Lẽ nào đi vào nơi này rất khó?” Trương Vinh Phương tỉ mỉ quan sát người này qua màn sương mù.

Nam nhân tự xưng Tiết Đồng này, vóc người chỉ chừng một mét bảy, mái tóc dài lùm xùm xõa phía sau giống như trên lưng đeo một tấm thảm đen thùi.

Mơ hồ có thể thấy được y phục trên người vừa bẩn vừa nát, không biết bao lâu rồi chưa may vá hay giặt giũ.

Chỉ mới tới gần một ít, Trương Vinh Phương đã có thể ngửi được một luồng tanh tưởi.

Đó là mùi tổng hợp hôi thối của cứt đái mồ hôi hỗn tạp vào quần áo thiu thối.

“Ngươi là ai?” Lúc này Tiết Đồng cũng đang quan sát Trương Vinh Phương: “Vì sao lại đi vào nơi này? Ta nhớ trước đây rất lâu, ta đã phân phó, nơi này không cho phép người sống tiến vào.”

“Ta là Trương Ảnh, người ở gần phủ Vu Sơn. Nghe nói hẻm núi bên này quái dị, vì lẽ đó đã dẫn người lại đây điều tra, không ngờ...” Trương Vinh Phương giới thiệu sơ lược về bản thân.

“Ngươi không nên dẫn người vào đây. Hơn nữa, theo đạo lý thì ngươi không vào được mới đúng.” Tiết Đồng lắc đầu nói.

“Bây giờ còn được, mà ngươi không ra được. Ta cũng càng khó đi ra ngoài. Số người càng nhiều, sức mạnh của nàng lại mạnh hơn.”

“Sức mạnh của nàng? Nàng là ai?” Trương Vinh Phương cau mày.

Rất rõ ràng người trước mắt này tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản.

“Nàng chính là nàng, Hứa Nguyện Nữ, cũng có người gọi nàng là Mã Na Tháp. Mật thần Mật giáo đã bị tiêu diệt qua một lần vào rất nhiều năm trước.” Tiết Đồng đơn giản trả lời lại.

“Thật sự có thần?” Trương Vinh Phương nheo mắt lại, tuy rằng trước đó vẫn có suy đoán, nhưng vào giờ phút này chính tai nghe được từ miệng người khác, hắn càng có thể cảm giác được một tia chấn động không tên.

“Đương nhiên, trước đây thời gian ta ở trong Đại Đạo Giáo đã từng đặc biệt viết sách về phương diện này, nhưng đáng tiếc khi đó xảy ra một chuyện, ta bị người mưu hại, bị vây ở trong này.” Tiết Đồng thở dài.

“Ta đã nghĩ lại rất lâu. Cảm thấy là mình đều chưa học thông đối với rất nhiều thứ, đối với tình người, đối với sự vật, cho nên đổi tên của mình thành Tiết Đồng.”

“Đại Đạo Giáo?” Trương Vinh Phương sững sờ, không ngờ đến nơi này, lại còn có thể gặp được một người của giáo phái?

Hơn nữa nhìn dáng vẻ, đối phương đã bị vây ở nơi này rất nhiều năm.

“Xin hỏi vị đạo huynh này xuất thân từ nhánh nào của Đại Đạo Giáo?” Trong lòng Trương Vinh Phương bán tín bán nghi, hai tay hắn nhanh chóng kết ấn, bày ra hai thủ vấn đặc thù độc nhất trong văn công.

“Ồ?” Nhất thời Tiết Đồng sững sờ, cũng theo nhanh chóng bày thủ ấn ra, vừa vặn là bộ phận cùng nối tiếp với thủ ấn của Trương Vinh Phương.

“Ngươi thực sự là người Đại Đạo Giáo?” Một thoáng hắn ta lộ ra vẻ vui mừng pha chút sợ hãi.

Trương Vinh Phương cũng vui mừng.

“Vãn bối là đạo tử Trương Ảnh của Thiên Bảo cung! Xin ra mắt tiền bối! Gia sư Nhạc Đức Văn, không biết đạo hiệu của tiền bối là gì?” Nếu là đồng môn, phải nhanh chóng lập quan hệ mới đúng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai