Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1066
Mầm họa (3)

❊ ❊ ❊

“Tỷ phu nói đùa rồi, hiện tại ta cũng chỉ biết chút kỹ năng cơ bản thôi, còn lại, kỳ thực đều thanh tu văn công ở trong Đạo cung.” Trương Vinh mới trầm giọng nói. “Ngài cũng biết, Thiên Bảo Cung Đại Đạo Giáo, cũng chính là Thiên Thành Cung bây giờ, vẫn luôn chủ tu văn công, không luyện võ.”

“Tất nhiên ta nhớ.” Tốc Đạt Hợp Kỳ gật đầu: “Nhưng vóc người của ngươi quá lừa người. Đúng rồi, trước ngươi nói là đi đạp thanh với bằng hữu, còn bỏ Kim Tụ người ta ở nhà, sao thế? Không phải là...”

“Tỷ phu hiểu lầm, ta đi làm chính sự. Đạp thanh là để điều hòa tâm cảnh” Trương Vinh Phương trả lời.

Từ sáng hôm nay hắn về đến đã hạ lệnh phân tán tất cả mọi người chung quanh Tùng Hạc quan, bắt giết tất cả tín đồ có quan hệ đến Nguyện Nữ.

Về phần hình dáng Nguyện Nữ, trên thực tế cho dù là hắn cũng chưa từng thấy tượng thần.

Vì lẽ đó giải quyết người đã từng nhìn thấy dung mạo thần, hẳn là không bao gồm người mình trong Tùng Hạc quan.

Chỗ khó then chốt là tìm ra rồi sàng lọc như thế nào.

Lúc này bốn người ngồi xuống, thị nữ bên cạnh nhanh chóng đưa thức ăn, rượu ngon lên.

“Đúng rồi, tỷ phu, loạn quân ở gần đây, tình huống bây giờ thế nào rồi? Có tiện nói một chút không?” Trương Vinh Phương cầm lấy một cục xương heo lớn, vừa gặm vừa hỏi.

“Không quá tốt, trước đây loạn quân mới vừa lộ đầu đã bị tiêu diệt rất nhanh. Nhưng lần này tiến công mấy lần, đều bị đánh đuổi trở về. Trong loạn quân có cao thủ.” Tốc Đạt Hợp Kỳ lắc đầu. “Tuy ta không được chia quản những chuyện này, chỉ quan tâm những việc hậu cần. Nhưng mà cũng được nghe phủ doãn đại nhân nhắc đến. Nói là có nhân vật chủ trì bên trong Nghĩa Minh, không giống với năm trước.”

“Nghĩa Minh?” Trương Vinh Phương lặng lẽ, nghĩ đến mấy người sư phụ Trương Hiên còn dưỡng thương ở Tùng Hạc quan.

Nghĩa Minh, Nguyện Nữ, Nhạc sư thật giả, còn có Thương gia gây sự, Chân Nhất Giáo, cùng với Tây tông đã kết thù rất sâu.

Tính ra, việc của hắn càng ngày càng nhiều.

“Vinh Phương, ngàn vạn ngươi đừng có quan hệ gì với loạn quân Nghĩa Minh gì đó. Ngươi nhớ kỹ, những kẻ kia đều là liều mạng vô dụng, không thể thành khí lớn, tuyệt đối đừng bị liên lụy vào.” Trương Vinh Du bên cạnh nghiêm nghị dặn dò.

“Yên tâm đi, tỷ, ta biết.” Trương Vinh Phương không đổi cảm xúc nói.

“Nhất định phải nhớ kỹ, ngươi là độc đinh Trương gia chúng ta, sau này phải phụ trách nối dõi tông đường, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, tỷ ngươi là ta cũng thật sự không biết nên bàn giao thế nào với cha mẹ dưới suối vàng.” Vành mắt Trương Vinh Du ửng đỏ, nói nói, lại hơi cảm xúc.

“Biết biết.” Trương Vinh Phương bất đắc dĩ gật đầu liên tục.

“Nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối không nên dao động.” Trương Vinh Du còn căn dặn.

Nhưng tâm tư lúc này của Trương Vinh Phương cũng đã bay tới chỗ sư phụ Trương Hiên bọn họ.

Sư phụ bọn họ có thể dễ dàng đi tới chỗ hắn như vậy, hắn hoài nghi Tùng Hạc quan sau lưng.

*

*

*

Sắc mặt Trương Hiên hồng hào, sau khi xuống giường, vẫn luôn tản bộ ở ven hồ nước trong hoa viên đạo quan.

Nhìn đủ mọi màu sắc hoa cỏ trong vườn hoa, ông không tự chủ được mà thở dài.

Độc đã giải, nhưng bây giờ bỗng ông nhớ tới.

Thực ra nhóm người mình, hẳn là đã trở thành công cụ để một số người giật dây ảnh hưởng đồ đệ Trương Vinh Phương.

Trương Vinh Phương chính là Trương Ảnh, bí mật này đã dần dần bị rất nhiều người biết được.

Có người ẩn ý nắm chặt chuyện này.

“Trương Hiên sư phụ.” Bỗng Tiêu Thanh Anh tới gần từ một đầu khác trong hoa viên, sắc mặt khó xử.

“Tiểu Anh? Làm sao? Nhìn sắc mặt ngươi, chẳng lẽ còn có dư độc chưa giải?” Trương Hiên nhíu mày lại.

“Không phải” Tiêu Thanh Anh khẽ lắc đầu: “Vừa nãy ta nhận được ám tin ở trong phòng, là trong Minh.”

Trương Hiên hơi biến sắc.

“Phi Hùng Vương đâu? Hắn là cao tầng, vì sao không đi liên hệ hắn, mà tìm ngươi?”

“E rằng là vì Vinh Phương đại ca.” Tiêu Thanh Anh cũng thấy rõ, trên mặt lộ ra vẻ khó khăn.

“Trong thư nói cái gì?”

“Chính ngài đọc đi.”

Tiêu Thanh Anh đưa một bức thư trong tay áo ra.

Trương Hiên nhận lấy, mở ra liếc qua. Ông mới xem đọc thư, sắc mặt đã trở nên khó coi.

Đùng.

Ông mạnh mẽ vò giấy viết thư thành một cục, trong mắt nổi lên lửa giận.

Trong thư này, lại là bảo ông tiếp tục suy nghĩ biện pháp ở bên cạnh Trương Vinh Phương, ngầm hỏi thăm tin tức, lan truyền ra ngoài làm tình báo.

“Chúng ta nên đi.” Trương Hiên tỉnh táo lại, trầm giọng nói.

“Nhưng chúng ta bây giờ nên đi đâu?” Tiêu Thanh Anh khàn giọng nói.

Cha chết rồi, Thanh Hòa Cung bị đốt, từ lâu nàng đã không có nhà để về.

“Chúng ta không thể liên lụy Vinh Phương!” Trương Hiên như chặt đinh chém sắt: “Bất kể như thế nào, hắn đã cứu chúng ta, chúng ta không thể lấy oán báo ân!”

“Cha, ngươi có sắp xếp gì chưa?” Trương Tân Thái chậm rãi đi ra từ bên cạnh.

Rõ ràng hắn ta cũng nghe được chút chuyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai