Từng lỗ khí dày đặc sinh ra đằng sau lưng hắn ta.
Phụt.
Một luồng sóng khí nổ bung, cả người Không Si đã giống như đạn pháo nhằm phía Trương Vinh Phương.
Một tay hắn ta hóa thành đao, giữa không trung phân hoá ra hơn mười con dao, dường như tất cả con dao đều là thật, đồng thời đâm về phía Trương Vinh Phương.
Đây là do tốc độ quá nhanh, nên đã dẫn đến xuất hiện bóng mờ.
Pháp tướng Dạ Xoa bên trong Chân Phật tự, vốn là lấy tăng phúc tốc độ làm chủ.
Mà Chung Thức Không Si tu hành, càng lấy Dạ Xoa làm chủ kéo dài bộc phát Dạ Xoa Vương.
Tốc độ kia phải nhanh gấp mấy lần ban nãy.
Lúc này cho dù là Trương Vinh Phương, cũng chỉ có thể nhìn thấy một vòng cái bóng.
Đúng vậy, hắn đã không thấy rõ tốc độ di chuyển của Không Si.
Nhưng không sao.
Trương Vinh Phương không quan tâm, hai tay đồng thời tụ lực, điên cuồng vung quyền đánh ra phía trước.
"Trọng Sơn - mười lần!!"
Phù!!!
Hắn cuồng bạo ra quyền giống như mưa rơi, hình thành kình phong trùng kích thổi về phía trước.
Thành tường kình phong mới vừa hình thành, thì đã bị một bóng người khổng lồ hung hãn phá vỡ.
Uỳnh!!!
Trong nháy mắt, hai người đụng vào nhau.
Bốn tay đối chiêu, nắm tay đối với đao tay.
Chỉ là một chớp mắt, hai người cùng bay rơi ra phía sau.
Trương Vinh Phương đánh vỡ tấm ván gỗ làm thân thuyền, rơi lên mặt biển, tóe lên sóng nước màu bạc.
Không Si cũng bị đẩy ra thân thuyền, nhưng tơ bạc trên người hắn ta bỗng nhiên bay ra, bắt lấy thân tàu giống như những xúc tu, cứng rắn kéo hắn ta trở về.
Vừa mới đứng ổn, hắn ta cúi đầu phun ra một búng máu.
Rõ ràng là đã bị thương trong lúc đối chiêu vừa rồi. Hơn nữa không phải thương thế bình thường.
Loại cảm giác tường hòa giống như Phật Đà trước đó dần dần nhạt đi rồi biến mất khỏi người hắn ra.
Thần trí lại một lần nữa hiện lên trong đồng tử của hắn.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy!? Ta tiến vào Chung Thức rồi à!?" Không Si không rõ nhìn mọi thứ bừa bộn xung quanh.
Giờ khắc này, tất cả ký ức lúc mới vừa giao thủ cấp tốc dũng mãnh hiện ra trong đầu óc hắn ta.
Sắc mặt hắn ta bỗng nhiên biến đổi.
Lượng lớn ký ức hình ảnh trùng kích, khiến cho hắn ta không tự chủ được ôm đầu mình.
"Không đúng! Cái người vừa nãy! Cái người giả dạng thành Trương Ảnh kia!?"
"Trước đó ta bị sao vậy!? Có đồ vật gì đó. Hình như quên mất cái gì rồi??"
Không Si cảm giác trong đầu mình hình như thiếu mất một đoạn hình ảnh.
Ký ức đánh nhau trước đó, hình như cũng không liên tục.
Giống như bị thiếu mất một đoạn nhỏ.
Hắn hít sâu một hơi, nhìn vị trí Trương Vinh Phương rơi xuống biển.
"Đã chết rồi à?"
"Đúng rồi, còn chưa Bái Thần mà có thực lực như vậy, đã vượt xa tưởng tượng lắm rồi. Sau khi hắn bị thương tuyệt đối không khôi phục nhanh bằng ta! Thế nên…"
Oành!!!
Trong nháy mắt, toàn bộ thuyền trắng ầm ầm rung động.
Sau đó bắt đầu kịch liệt lay động.
"Chuyện gì xảy ra vậy!!?" Sắc mặt Không Si chợt biến, bỗng dưng hắn ta dường như nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên nhìn về phía tầng dưới chót.
"Lẽ nào!?!"
Hắn ta nghĩ tới một khả năng đáng sợ!
Đúng lúc này.
Ầm ầm!!
Một tiếng vang nhỏ, dưới đáy toàn bộ thuyền trắng bị ầm ầm phá mở một cái lỗ thủng từ trong ra ngoài.
Nương theo nước biển chảy vào, một bóng người cường tráng phá sóng lao ra, thả người nhảy lên và nhẹ nhàng rơi xuống ván gỗ cách phía trước Không Si không xa.
Nước biển tạo thành đường, chảy dọc xuống theo cơ bắp trên người Trương Vinh Phương.
Bộ phận nước đọng còn lại đều bị nhiệt độ cơ thể nóng sốt cấp tốc làm cho bốc hơi, hóa thành hơi nước mông lung.
Trừ tóc dài màu đen tán loạn tùy ý tản ra trên vai giống như tảo biển ra, lúc này trên dưới toàn thân Trương Vinh Phương thế mà hoàn toàn không có vết thương nào cả!!
Không!
Hắn thậm chí ngay cả một vết thương cũng không có!!
Trong lòng Không Si hoảng sợ. Dưới chân không tự chủ được muốn lui về sau.
Nhưng vừa mới có suy nghĩ thế, hắn đã mạnh mẽ ngăn chặn lại.
Không!! Không được!!
Lúc này hắn ta đã tiến vào Chung Thức, tuyệt đối không thể lùi lại được!!
Một khi lui lại, cảnh giới Tông Sư của hắn ta tất nhiên sẽ thoái hóa! Đến lúc đó!!
Không Si cắn chặt răng, lỗ khí phía sau ầm ầm phun ra khí lưu, thúc đẩy hắn dựng thẳng một tay đánh ra một chưởng về phía trước.
Hắn ta tu hành một trong những tuyệt học chí cao của Chân Phật tự, Chân Hình Hàng Ma công.
Lúc này tỉnh táo lại, so với phương thức chỉ biết dùng nhiều lực trong trạng thái vô ý thức trước đó phải tốt hơn rất nhiều.
Uy lực và kỹ xảo ra chiêu đều tăng lên rất nhiều.
Nhưng.
"Không có chiêu trò gì mới à?"
Trên mặt Trương Vinh Phương hơi lộ ra vẻ thất vọng.
"Chết!!" Mạch máu trên mặt Không Si đều nhô lên, sắc đỏ và sắc bạc trong hai mắt quây vào xoay tròn.
Dưới trạng thái Chung Thức mà hắn ta còn không thể đánh chết đối phương, như vậy nếu tiếp theo vẫn còn sử dụng cường độ trước đó, hắn ta biết rất có thể mình trốn không thoát.