Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1053
Nghi ngờ (5)

❊ ❊ ❊

“Đạo tử?” Nhất thời Tiết Đồng tới gần một bước, lộ ra một khuôn mặt khiến Trương Vinh Phương quen thuộc dị thường.

Trên khuôn mặt kia trên tràn đầy kinh ngạc.

“Sư phụ của ngươi làm sao có thể là Nhạc Đức Văn? Không thể nào!”

Trương Vinh Phương mơ hồ cảm giác có chút không đúng.

Nhưng vẫn nhanh chóng trả lời.

“Vào mấy năm trước vãn bối được gia sư thu làm môn hạ, việc này toàn bộ giáo đều biết rõ. Chính xác tuyệt đối. Nếu ngài không tin, có thể tùy ý lấy ra nhiều tin tức chi tiết nhỏ đối chiếu tương quan về Đại Đạo Giáo.”

“Ta nói không thể là không thể!” Tiết Đồng phản bác như chặt đinh chém sắt: “Sư phụ của ngươi bất kể là ai cũng được, chỉ không thể là Nhạc Đức Văn!”

“Vì sao không thể?” Trương Vinh Phương có chút bất mãn.

“Lúc trước ta bái sư thì toàn bộ Thiên Bảo cung đều có người chứng kiến, Linh Đế bệ hạ trong Linh đình Đại Đô cũng chính mồm thừa nhận, vì sao tiền bối lại nói ra lời này?”

“Trên cõi đời này, không còn ai có tư cách nói câu này hơn ta.” Tiết Đồng trầm giọng nói.

“Vì sao!” Trương Vinh Phương bỗng cảm giác trong lòng có hơi không ổn.

“Bởi vì….” Tiết Đồng lại bước lên trước một bước nữa. Vào đúng lúc này, hai mắt không khỏi trùng hợp với một đôi mắt nào đó.

“Ta chính là Nhạc Đức Văn!” Hắn ta nói năng khí phách, hai mắt sáng ngời.

“Không thể!” Trương Vinh Phương kiên quyết lên tiếng, sắc mặt đã mang theo vẻ không lo lắng. “Nếu tiền bối biết tục danh sư phụ ta, phải biết rằng bây giờ ngài ấy chính là chưởng giáo hiện tại của Đại Đạo Giáo. Ngài ấy chấp chưởng giáo phái mấy chục năm, càng vất vả công lao càng lớn. Nếu ngươi dám làm nhục sư phụ của ta như thế nữa, đừng trách ta không khách khí với ngươi!”

Tiết Đồng nhìn hắn, trong mắt toát ra từng tia kỳ dị không tên.

“Năm đó ta tự tay đánh chết Nguyệt Vương Cảm Ứng môn, sau đó bị một người thần bí dẫn tới bí địa, lưỡng bại câu thương với Nguyện Nữ Linh tướng, sau đó bị nhốt ở đây. Đảo mắt đã bảy mươi mùa xuân thu. Nếu ngươi nói sư phụ của ngươi mới là Nhạc Đức Văn, ngươi có thể có chứng cứ gì không?”

“Chứng cứ?” Trương Vinh Phương rùng mình trong lòng.

Muốn chứng minh sư phụ là sư phụ của bản thân, hắn đi đâu tìm chứng cứ đây?

“Ta có chứng cứ!” Đột nhiên Tiết Đồng cất cao giọng.

“Ngươi có biết Kim Ngọc Ngôn của Ngọc Hư Cung không!” Hắn ta cất cao giọng nói.

“Biết, là sư thúc tổ của vãn bối!” Trương Vinh Phương nhanh chóng trả lời.

“Bảy mươi năm trước, trước khi đánh một trận với Nguyệt Vương, ta vẫn là chưởng giáo, khi đó nàng mới tuyệt tình tuyệt dục, không thể hoàn thành Cực Cảnh hoàn toàn, thất thần chán nản, đã cầu viện ta. Ta đáp ứng giúp nàng, nhưng có một điều kiện.”

Vẻ mặt Tiết Đồng rơi vào hồi ức, khuôn mặt an tường, mơ hồ có phong độ uyên bác chí sĩ của người trí thức.

“Ta ước định một điều với nàng.”

“Một ước định?”

“Không sai, nếu ngươi có thể có cơ hội đi ra ngoài, có thể đi hỏi nàng một câu hỏi. Mặc kệ chưởng giáo bây giờ đến cùng là ai, hắn ta tuyệt đối sẽ không biết việc này.” Tiết Đồng trầm giọng kể rõ.

“Nếu ngươi còn không tin, tất cả văn công võ học Đại Đạo Giáo, ta biết hết cả. Ngươi muốn hỏi cái gì, đều có thể giải đáp ở đây.”

Lúc này Trương Vinh Phương đã có chút hỗn loạn.

Nhưng bất kể như thế nào, mặc kệ Nhạc Đức Văn bây giờ là thật hay giả, lão đối xử tốt với mình mới là sự thật.

Vì lẽ đó dòng suy nghĩ của hắn nhanh chóng rõ ràng.

Đúng rồi, hắn không quan tâm thân phận sư phụ là thật hay giả, người thật sự đối xử tốt với hắn, che chở hắn, là Nhạc Đức Văn hiện đang ở bên ngoài. Mà không phải Tiết Đồng trước mắt.

Vì lẽ đó thật thật giả giả có quan hệ gì đâu?

“Có phải ngươi cảm thấy có là thật hay là giả cũng không có liên quan gì hay không?” Tiết Đồng bỗng lên tiếng, hình như đã nhìn ra ý nghĩ của hắn.

“Nhưng mà ngươi có nghĩ tới hay không….” Thần sắc hắn ta cô đơn, giọng nói âm u.

“Năm đó Nguyệt Vương bị ta tự tay đánh chết, hóa thành tro đen tiêu tan không thấy nữa. Vì lẽ đó hắn ta không thể là Nguyệt Vương. Mà Nhạc Đức Văn thật lại bị nhốt nhiều năm ở đây. Thế thì đến cùng kẻ ở Thiên Bảo cung vào giờ phút này là ai?”

Trong thung lũng tràn đầy sương mù.

Thanh Tố dẫn người theo sát Trương Vinh Phương trước mặt, nhanh chóng chạy vào trong cốc.

Dọc theo đường đi bởi vì tốc độ cực nhanh, tất cả mọi người không rên một tiếng, chỉ lo chạy đi.

Sau khi tiến lên như vậy hơn mười phút, Thanh Tố mơ hồ cảm giác không đúng.

"Đại nhân, xin hỏi chúng ta còn cần đi bao lâu nữa vậy?"

"Sắp tới rồi! Chính là ở phía trước!" Trương Vinh Phương không quay đầu lại nói.

"Vâng!"

Đoàn người hơi ổn định trong lòng, sau khi chứng kiến thực lực của Đạo tử Trương Ảnh, bọn họ khá là tin tưởng đối phương.

Nếu như biến thành người khác, có lẽ mọi người vẫn còn thấy thấp thỏm trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai