Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1063
Thoát khốn (5)

❊ ❊ ❊

"Đa tạ tiền bối tương trợ, hiện tại ngài có thể nói cho vãn bối nên làm gì không?" Lúc này Trương Vinh Phương đã mơ hồ mò tới bí quyết nào đó.

"Ta nói rồi." Tiết Đồng trả lời: "Thần mang tính không chết, chúng nó tuyệt đối bất tử. Nhưng có thể bị lãng quên. Mà làm sao để khiến chúng nó bị lãng quên? Trước phải xem còn có ai nhớ tới chúng nó."

"Ý ngài là!?" Trong đầu Trương Vinh Phương hiện lên một tia linh quang.

Trước đó Đại Linh thường xuyên hơi có một chút giáo chúng Mật giáo liền trực tiếp tàn sát hàng loạt dân trong thành. Lúc ban đầu tạo nên tiếng vang cực đại.

Hiện tại xem ra…

"Đúng vậy, chỉ cần giết chết tất cả tín đồ, cùng với tất cả ai còn nhớ rõ thần dung chân thực của nó, mới có thể khiến cho chúng nó vĩnh viễn rơi vào vực sâu quên lãng."

"Vậy nên, ta muốn ngươi, triệt để thanh trừ tất cả tín đồ của Nguyện Nữ. Đừng cho ai nhớ kỹ nàng, đừng cho ai tìm tới nàng, không cần có bất kỳ ghi chép nào lưu lại…" Giọng Tiết Đồng gián đoạn.

Trương Vinh Phương bỗng nhiên đã hiểu, vì sao Đại Linh sẽ ghi chép bộ phận thần phật thành Mật giáo. Không cho phép bất kỳ truyền bá nào.

"Vãn bối ghi nhớ!"

"Nhớ kỹ trên người của ngươi có điểm đặc thù nào đó, có thể khiến chúng nó tranh đoạt, không nên dễ dàng lộ ra điểm này ở nơi khác." Tiết Đồng tiếp tục nói.

"Để báo đáp lại. Ta tới nói cho ngươi biết, bí mật của những võ nhân Bái Thần dưới thần phật."

"Bí mật." Trương Vinh Phương ngưng thần lắng nghe.

"Bí mật này…"

Giọng hắn ta bỗng nhiên nhỏ đi, biến yếu, hoàn toàn nghe không rõ.

Trong lòng Trương Vinh Phương nghiêm nghị, biết không đúng lắm.

Giờ hắn mới phát hiện không biết từ lúc nào mình đã thoát khỏi trạng thái nhập định minh tưởng.

Lúc này, hắn tĩnh khí lần nữa.

Thời gian trôi qua từng chút.

Ước chừng sau mười mấy phút, hắn lần nữa tiến vào trạng thái nhập định.

"Tiền bối?"

"Nhớ kỹ, vô tình hay cố ý, hiện tại, ta lập lại lần nữa. Cái không chết của Bái Thần cũng không phải là không chết, chỉ là dời đi."

"Dời đi!?"

Trương Vinh Phương chấn động trong lòng.

"Mỗi khi chúng nó chết một lần, là có một tín đồ giáo chúng thay thế, đây là dời đi…"

Giọng Tiết Đồng dần dần thấp chìm xuống.

“Bất tử thay đổi vị trí....” Trương Vinh Phương còn muốn hỏi nữa, lại chợt phát hiện không biết từ lúc nào mình đã bừng tỉnh khỏi nhập định lần nữa.

Mà tiếng của Tiết Đồng lại tan ra thành tiếng gió, tiếng chim hót, tiếng nước một lần nữa.

Hắn đứng lên, nhìn bóng người xa xa kia, tiếp theo liền nhón mũi chân, nhanh chóng lướt qua dòng suối.

Mấy lần vọt tới gần bóng người.

Đến gần rồi mới nhìn thấy.

Nơi đó hoàn toàn không phải là người nào.

Chỉ là bóng một cành cây rủ xuống kết hợp một thể với bụi cây, hình thành bóng đen hình người.

Phốc!

Trương Vinh Phương dùng một chưởng đánh tan cành cây.

Bóng người cũng lập tức tiêu tan.

“Chẳng trách! Chẳng trách!” Lúc này hắn không hoài nghi về sự tồn tại của Tiết Đồng nữa.

Nhớ lại nội dung nhắc nhở trực giác lúc trước, cuối cùng Trương Vinh Phương đã hơi hiểu ra.

Vì sao võ giả Bái Thần đều có thể không chết, thực lực mạnh mẽ đến cực hạn, nghiền ép võ giả bình thường, lại còn phải mở rộng phạm vi giáo phái không ngừng.

Vì sao rất nhiều tông giáo còn có thể vì địa vực tín ngưỡng mà tranh đấu các loại.

Tất cả những điều này đều dồn dập được dồn dập xâu chuỗi lại.

“Tiền bối, nếu ta đã đồng ý với ngươi, vậy thì nhất định sẽ làm được!”

Hắn nhìn cành cây trước mặt, nói như chặt đinh chém sắt.

Hắn không biết vì sao Tiết Đồng muốn giết Nguyện Nữ, nhưng vốn Nguyện Nữ đã có thù oán với hắn, tất nhiên có thể một mũi tên trúng hai đích thì càng tốt hơn.

Tỉnh Y - núi Lôi Minh Nga Đạt.

Trên thảo nguyên mênh mông vô tận, một bên là đỉnh núi bao trùm tuyết trắng, một bên là bãi cỏ rộng lớn ngựa hoang trâu rừng nhàn nhã tản bộ.

“Hây! Hây!” Một quân mã toàn thân đen nhánh đang cấp tốc lao nhanh. Kỵ sĩ trên lưng ngựa đã tận lực cúi người, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch, khóe miệng chảy tia máu.

Ngựa đen chạy hết tốc lực, trâu rừng và ngựa hoang bên cạnh giật mình sợ hãi dồn dập né tránh.

Không lâu sau, phía trước thảo nguyên mới dần dần hiện lên một toà tháp canh màu trắng.

Đỉnh tháp có hai cung thủ, mặc áo bào lông lĩnh xám trên người, trên lưng đeo bao đựng tên, từng mũi tên lông trắng được xếp chỉnh tề ở trong đó.

Từ xa đã nhìn thấy ngựa đen tới gần, một tên cung thủ trong đó cẩn thận dùng tay che nắng, phóng tầm mắt tới.

“Là quân tình khẩn cấp! Mau mau!”

Một người trong đó nhanh chóng đi xuống tháp canh, chủ động nghênh đón ngựa đen.

“Quân tình khẩn cấp! Nhanh tránh ra!” Kỵ sĩ trên ngựa đen phấn chấn dư lực, rống to lên tiếng.

Cung thủ đẩy hàng rào ra, sau đó nhanh chóng thả một ống pháo hoa.

Pháo hoa màu đỏ thẫm phóng lên trời, nổ tung.

Ngựa đen quất vó bụi bay đầy trời, vọt qua tháp canh, chạy tới kiến trúc tận cùng bên trong quần thể.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai