Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1067
Mầm họa (4)

❊ ❊ ❊

“Làm sao? Có tình huống gì?” Hắn ta mỉm cười, nhìn thấy giấy viết thư trong tay Trương Hiên.

Lại nhìn vẻ mặt khó coi của Trương Hiên, nhất thời trong lòng giật mình.

“Việc này có quan hệ với ngươi, tự ngươi đọc đi.” Trương Hiên đưa tờ giấy cho con trai.

Trương Tân Thái nhanh chóng tiếp nhận, quét qua một lần.

Nhất thời sắc mặt hắn ta trắng bệch, viền mắt trợn to.

Trong thư lại trong sáng ngoài tối bắt vợ con hắn ta để áp chế, muốn bọn họ tiếp tục thu thập tình báo từ Trương Vinh Phương!

“Thu thập đồ vật, chuẩn bị đi thôi.” Trương Hiên thở dài nói.

Trương Tân Thái không lên tiếng, chỉ là cắn răng.

Cho dù là lúc trước bị đuổi giết một đường, hắn ta cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt lúc này.

“Ta sớm đã nói qua, không nên quá tín nhiệm bên kia, người trong Nghĩa Minh cũng không phải là một thể, bên trong long xà hỗn tạp, nhân vật nào cũng có. Chỉ cần giơ đại kỳ lên, ai cũng có thể nhập minh” Trương Hiên than thở.

Trương Tân Thái không lên tiếng, chỉ là vò giấy viết thư lại thành một cục, sắc mặt trắng bệch.

“Không phải sợ, nếu mẫu tử các nàng có chuyện bất trắc gì, ta liều mạng già này, cũng phải khiến bọn họ trả giá thật lớn!” Trương Hiên dùng sức cầm tay của con trai.

“Không có chuyện gì đâu cha, ta biết.” Trương Tân Thái cúi đầu, giọng nói trầm thấp.

“Lát nữa chúng ta thu thập xong đồ vật thì đi liền!” Trương Hiên quả quyết nói.

“Được!” Trương Tân Thái dùng sức gật đầu.

Chính lúc này, Trương Vinh Phương nhanh chân bước tới từ bên ngoài.

“Sư phụ, sư huynh, xem ra thân thể các ngươi đã khôi phục không tồi rồi?” Sắc mặt hắn bình tĩnh, bởi vì chuyện đang bận lùng bắt tín đồ Nguyện Nữ vẫn không có manh mối, nên có chút phiền muộn.

Ba người Trương Hiên dừng lại, ai cũng khôi phục vẻ bình thường, nhìn về phía Trương Vinh Phương.

“Cũng còn tốt, nhờ có ngươi mời dược sư tới, quả thật thuốc đến bệnh trừ!” Trương Hiên nói.

“Vậy thì tốt, không biết sau này sư phụ các ngươi có tính toán gì không?” Trương Vinh Phương nghiêm nghị hỏi. “Hay là ở phía bên ta, có ta ở đây, ít nhiều cũng có thể trông nom một, hai…”

“Thân phận chúng ta không thích hợp.” Trương Hiên lắc đầu. “Nếu Đại Đạo giáo bên kia biết ngươi có quan hệ với chúng ta, sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với ngươi.”

Đại Đạo giáo xưng tên là Hoàng đảng.

Là một trong những người bảo vệ hoàng quyền Linh đình kiên định nhất.

Ngọc Hư Cung lại càng giết không biết bao nhiêu người của Nghĩa Minh.

Hai bên có thâm cừu đại hận từ lâu.

“Đại Đạo Giáo làm điều ngang ngược, sớm muộn cũng sẽ gặp sự cố. Cha, vì sao không cho sư đệ…?” Trương Tân Thái bỗng ngẩng đầu, không nhịn được nói chen vào lên tiếng.

“Câm miệng!” Trương Hiên hơi đổi sắc mặt, nhìn về phía con trai.

“…” Trương Tân Thái bị đánh gãy lời, sắc mặt lóe qua một tia thống khổ, cúi đầu không lên tiếng nữa.

Hắn ta không hiểu, nếu như tiết lộ việc này cho Trương Vinh Phương, có lẽ hắn có thể có biện pháp giúp mình.

Nhưng nếu chỉ dựa vào bọn họ, vợ con hắn ta thì làm sao bây giờ!

Lẽ nào chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đi chết?

Hắn ta không hiểu, tại sao đã đến nước này rồi, còn ngoan cố không hiểu như vậy.

Tất nhiên tiền đồ sư đệ quan trọng, nhưng lẽ nào vợ con của hắn ta nên đi chết?

Hơn nữa ở chỗ buồn nôn như Đại Đạo Giáo, vị trí quý tộc hào cường tụ tập, coi như có tiền đồ thì có thể thế nào?

Còn không phải là làm chó cho Linh đình!

Nếu là sư đệ có thể sớm ngày bỏ gian tà theo chính nghĩa…

“Sư huynh có chuyện gì thế?” Trương Vinh Phương chú ý tới một tia thống khổ trên mặt Trương Tân Thái, trong lòng biết có chuyện gì đó đã phát sinh.

“Không, là ta nói lỡ lời.” Trương Tân Thái bị Trương Hiên nhìn chằm chằm, bất đắc dĩ nhẹ giọng nói.

Trong mắt Trương Hiên cũng lóe qua một tia thống khổ.

Nhưng không làm như vậy, thì ông nên làm gì đây?

Bây giờ tỷ tỷ Vinh Phương đã gả cho quý tộc người Linh. Ông cũng nhận được tin tức này.

Nếu thời điểm này mà khiến Trương Vinh Phương dính líu quan hệ với bọn họ, hai người hắn và tỷ tỷ đều sẽ bị hủy diệt…

Vinh Phương đã đã cứu bọn họ, liều lĩnh nguy hiểm bị phát hiện, nguy hiểm bị liên lụy, mà cứu bọn họ hai lần.

Bây giờ, nếu còn vì chuyện này mà liên lụy đến hắn và tỷ hắn, vậy bọn họ vẫn là con người sao?

“Không có chuyện gì là tốt rồi.” Trương Vinh Phương gật đầu: “Có chuyện gì khó xử cứ việc nói, ta vẫn có thể có chút mặt mũi ở mảnh đất nhỏ như phủ Vu Sơn.”

“Được.” Trương Tân Thái hít sâu một hơi, khẽ gật đầu.

Đoàn người hàn huyên một lát, Trương Hiên ngỏ ý muốn cáo từ.

Trương Vinh Phương cũng thử giữ người lại.

Nhưng Trương Hiên kiên trì phải đi.

Hắn cũng đưa ý phái người hộ tống bốn người tới mục đích bọn họ muốn đi - thành Tân Oái.

Mà nơi đó chính là một thành trì gần phủ Vu Sơn bây giờ đang ồn ào chuyện khởi nghĩa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai