Thế nhưng ngươi gọi cái này là phản kháng á? Cách làm như của ngươi gọi là chủ động oanh kích!
Tài công có lời muốn nói nhưng không dám nói ra.
"Ha ha ha ha!!" Một nam tử trung niên ở bên cạnh tới gần, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng.
"Không ngờ chỉ là tùy ý xuất hành mà lại có thể gặp được hào kiệt như vậy, không hổ là con dân Đại Linh ta! Oai hùng dũng mãnh hơn người!"
Lão ta ôm quyền chắp tay, cười nói với thuyền trưởng Nghiêm Chinh.
"Bỉ nhân Khổng Ngọc Huy, vừa kiến thức được cách làm việc của huynh đài, nên uống cạn một chén lớn!"
"Đáng tiếc không có rượu ở đây! Tại hạ Nghiêm Chinh, trước kia xuất thân hải quân, ít nhiều gì hiểu chút thủ đoạn tự vệ mà thôi. Khiến các hạ chê cười rồi." Nghiêm Chinh đáp lễ cũng cười nói.
"Khó trách. Thì ra là xuất thân hải quân." Khổng Ngọc Huy chính là người dắt con cái lên boong thuyền trò chuyện hồi nãy.
Lúc này lão ta có hứng thú, bèn bắt đầu nhỏ giọng rảnh rỗi tán gẫu với Nghiêm Chinh.
Lúc này tiếng pháo không ngừng, đội thuyền Bạch đạo phía sau bị cứng rắn kéo xa khoảng cách.
Sau mấy vòng lửa đạn, thân thuyền Bạch đạo đều bị đánh trúng, đập gãy một mảnh mép thuyền.
Trương Vinh Phương đứng ở mạn thuyền, lấy thị lực của hắn, cộng thêm sự xuyên thấu của Ám Quang Thị Giác, vừa nhìn hắn đã thấy được đám lừa trọc trên thuyền Bạch đạo.
Vóc dáng đối phương cường tráng, thực lực vừa nhìn đã biết là người tập võ.
Vốn cho là cần đích thân mình ra tay.
Không ngờ, số hiệu Phi Vân không hổ là thuyền biển dám vận chuyển hàng hóa chạy đường dài quanh năm, đúng là có chút tài năng.
"Cũng thế, nếu không có át chủ bài trong người, thuyền hàng kiểu này đã không có khả năng nhiều lần an toàn, mà là từ lúc ra khơi lần đầu tiên đã bị phế sạch luôn rồi."
Trương Vinh Phương cũng có thể hiểu được.
Đầu năm nay thuyền hàng trên biển không có mấy chiếc là sạch sẽ.
Có một số thuyền hàng, thậm chí nếu làm ăn không khá khẩm thì còn có thể thỉnh thoảng kiêm chức làm hải tặc.
Chỉ là có hỏa lực khoa trương như của số hiệu Phi Vân, hắn cũng là lần đầu tiên gặp được.
Các thuyền hàng ở Thứ Đồng trước đây, hắn chưa từng thấy chiếc nào có trang bị lợi hại như vậy.
Ánh mắt Trương Vinh Phương dời đi, nhìn về phía thuyền trưởng.
Bên phía Nghiêm Chinh.
Nghiêm Chinh đang trò chuyện vui vẻ với nam tử trung niên kia.
Hai đứa con của nam tử thì đang nói chuyện phiếm với nữ nhi Ny Ny của Nghiêm Chinh.
Người hai bên trông có vẻ đã quen thuộc rồi.
"Cũng được thôi. Coi như bọn họ tránh được một kiếp."
Trương Vinh Phương không có ràng buộc gì, càng không có cảm tình với con lừa trọc, nếu đối phương dám đi lên cướp thuyền, thì hút khô toàn bộ bọn họ là xong việc.
Hôm nay có phương pháp giải quyết Bái Thần dễ dàng hơn, hắn không cần còn phải tìm linh hạch giống như trước, còn cần giết chết rất nhiều lần mới có thể giải quyết được.
Mặc kệ hắn ta có phải là Bái Thần hay không, hút khô khí huyết đều là thủ đoạn giết người nhanh nhất.
Lúc này nhìn thuyền của Bạch đạo dần dần bị ép cho phải kéo dài khoảng cách, từ từ không thể đuổi kịp được.
Trương Vinh Phương không còn hứng thứ, xoay người trở về buồng nhỏ trên tàu, chuẩn bị tiếp tục tu hành văn công.
Chỉ là bên hắn thì an tâm rồi.
Nhưng trên thuyền Bạch đạo, đám người Không Si lại phẫn nộ vô cùng.
"Lại gần cho ta!! Chỉ là một con thuyền buôn thôi! Thuyền hàng!!? Không phải các ngươi tự xưng đã từng là chiến thuyền sao!!?"
Không Si to tiếng rít gào, hung hăng đánh trượng đồng lên boong tàu cái bịch.
Ở chỗ Thượng Quan Phi Hạc, hắn ta chạy trốn khắp nơi giống như chó, hắn ta không đánh lại Thượng Quan Phi Hạc, nhưng không có nghĩa là đối phương có thể giết hắn ta!
Bởi vì hắn ta có thể chạy!
Nhưng bây giờ, hiện tại ngay cả một con thuyền chở hàng nho nhỏ mà vẫn không làm gì được!?
Thuyền trưởng người lùn bị mắng đầu đầy mồ hôi, nhưng chênh lệch chính là chênh lệch, khoảng cách giữa thuyền Bạch đạo và số hiệu Phi Vân vẫn đang kéo xa.
Cho đến khi tất cả đám người Tây tông triệt để mất hết tâm tư đuổi theo.
Không Si cắn răng tức giận đến mức cả người run lên.
"Một đám rác rưởi!!"
Thình thịch!
Hắn ta rút thiền trượng lên quất một cái, đánh cho một thủy thủ bên cạnh tức khắc bay ngang ra ngoài, miệng phun máu loãng, mặt bên thân thể sụp đổ, mắt thấy sắp không sống được.
Nhìn số hiệu Phi Vân càng ngày càng xa, từ từ tiến vào biển sương phía trước.
"Coi như ngươi mạng lớn!" Hi vọng bù đắp tổn thất duy nhất trong lòng Không Si cũng hoàn toàn không còn nữa.
Hắn ta đã có thể nghĩ ra, khi mình trở về có thể sẽ phải đối mặt với cái gì.
Nỗi lòng phập phồng không ngừng, Không Si hung hăng vỗ một chưởng lên trên thành thuyền.
Vụn gỗ bay ngang, mép thuyền lại bị đập nát một khối.
"Sư huynh cần gì phải gấp gáp, chúng ta còn có cơ hội." Tăng nhân mắt kính tiếp tục hiến kế.