Trong một thời gian ngắn, liền hình thành một chiến sĩ trọng giáp màu bạc cao ba mét năm.
Hắn ta há mồm rống lên, bên trong miệng dĩ nhiên cũng là một mảnh bàng bạc.
Hắn ta muốn cứu Khổng Văn, cho lão ta thời gian để hồi phục! Nếu không thì…
"Ta muốn ngươi chết!!!"
Nghiêu Thư Thần giẫm chân lên và lao ra như một hồi trống xung trận. Cơ thể hắn ta dường như trở nên cực kỳ nặng nề và không thể phá hủy.
Bước trên mặt đất, để lại những dấu chân sâu theo mỗi bước chân.
“Chậm quá.” Trương Vinh Phương quay lưng về phía hắn ta, rút tay về, hoa sen máu trên lưng chậm rãi vặn vẹo như một tấm lưới lớn.
Hắn khẽ liếc nhìn.
Xì!
Người đã biến mất.
Phốc một tiếng.
Hắn đột nhiên xuất hiện sau Nghiêu Thư Thần vài mét, đứng yên tại chỗ, trên tay có một vệt máu bạc.
"Hả?"
Trương Vinh Phương hơi ngạc nhiên, quay đầu nhìn lại.
Tuy nhiên, thấy bộ phận mà hắn vừa làm đối phương bị thương, tức là cổ, lúc này vẫn còn nguyên vẹn, như thể hắn ta chưa từng bị thương gì cả.
“Ta chính là thân thể phúc âm, bất tử!!” Nghiêu Thư Thần gầm lên lao về phía hắn.
"Vậy thì thử xem."
Trương Vinh Phương xoay người đấm xuống.
Hai nắm đấm lớn va vào nhau.
Ầm!
Một vòng gió mạnh nổ tung, mang đến một luồng khí như tiếng vỗ tay.
Trương Vinh Phương lùi lại một bước.
Nhưng Nghiêu Thư Thần không lùi bước.
Hắn ta ngẩng đầu lên.
"Ngươi không thể giết chết được ta!"
“Thật sao?” Trương Vinh Phương nhếch miệng cười.
Ầm!
Trong phút chốc, toàn bộ thân trên của Nghiêu Thư Thần nổ tung, hóa thành vô số sợi tơ màu bạc bắn ra tứ phía.
Trương Vinh Phương nhấc chân, dễ dàng tránh khỏi một chiêu đánh lén của Vũ Văn Dị sau lưng.
Lúc này Vũ Văn Dị cũng đã hoàn toàn thay đổi dáng dấp.
Mi tâm lão ta có hoa văn Thái cực đồ trắng đen, da thịt toàn thân đen nhánh, chiều cao thế mà cũng gần bốn mét.
Hai vai kéo dài ra, mọc ra gai xương màu đen giống như hai thanh loan đao.
Nhìn từ xa, lại như một con quái vật cao to cả người mọc đầy gai nhọn màu đen và vũ khí cốt đao.
So sánh với Trương Vinh Phương, mặc dù hắn cùng là bốn mét, nhưng lại thiên về gầy gò, hai tay thật dài, gần như có thể kéo dài đến đầu gối.
Đây là võ học Chung Thức Tông Sư hắn ta tu hành. Kỳ danh là: Thuần Dương Định Ý!
“Giết!” Cùng một thời gian, Khổng Văn cách đó không xa cũng đã khôi phục lại.
Hai Đại Tông Sư đều mở Chung Thức, hóa thành hư ảnh ở hai bên trái phải, đồng thời tấn công tới Trương Vinh Phương.
Phối hợp linh tuyến Nghiêu Thư Thần lúc trước nổ tung, tảng lớn linh tuyến màu bạc đâm xuyên đến.
Ba mặt giáp công như tử địa.
Gai đen của Vũ Văn Dị, thân thể Khổng Văn nghiền ép, linh tuyến màu bạc của Nghiêu Thư Thần.
Ba phương hướng, ba loại tuyệt sát đều mang theo lực xung kích và tốc độ to lớn mà người thường không thể tưởng tượng được, đóng kín ba mặt không gian mà Trương Vinh Phương có thể né tránh lúc này.
Thời khắc này, giống như là hắn chắc chắn phải chết.
“Ta...” Trương Vinh Phương mở miệng.
Tất cả xung quanh đều như chậm lại, trở nên bất động.
Lá cây đang bay xuống.
Tro bụi tung bay.
Tóc dài bị thổi bay.
Khí lưu cuồng loạn.
Cùng với...
Cùng với thân thể hắn không hề phòng bị mà mở hai tay ra.
Phốc phốc!
Cùng một lúc, linh tuyến, gai đen cùng đánh trúng thân thể hắn.
Nhưng hai tay Trương Vinh Phương, lại đâm thật sâu vào thân thể Khổng Văn.
Lần này, hắn không trực tiếp xé rách nữa. Mà trái lại phần cuối hai tay truyền ra từng tiếng âm thanh hút vào rùng mình.
“Ta đã ký kết tam hoa! Bước lên Nhân Tiên chi đạo!”
Toàn thân Trương Vinh Phương bị linh tuyến tùy ý xuyên qua, nhưng hắn không để ý chút nào, bởi vì mỗi một vết thương bị linh tuyến mới vừa xuyên qua, vết thương kia đã khép lại khôi phục trong chớp mắt.
“Các ngươi đấu với ta bằng cái gì!”
Hắn ngửa đầu cười to lên.
Theo tiếng cười khuấy động, thân thể hình tròn của Khổng Văn ở trước mặt hắn bắt đầu nhanh chóng khô quắt lại, cứ như là bong bóng bay hơi.
“Không... Cứu ta!” Lần này Khổng Văn không giống với trước kia, thật sự cảm giác được đại nạn ập lên đầu.
Hắn ta kêu to, tuyệt vọng gọi bạn thân.
Lúc này Nghiêu Thư Thần khôi phục ngưng tụ thân thể lần nữa, gào thét vung tay đập vào đầu Trương Vinh Phương.
Oành!
Thoáng cái hắn ta đập trúng đầu Trương Vinh Phương, đập xương sọ đến nỗi lõm xuống một miếng.
Nhưng vẫn không làm nên chuyện gì, trong nháy mắt hắn ta thu tay lại, xương sọ của Trương Vinh Phương lõm xuống lại mạnh mẽ khôi phục như cũ.
Vũ Văn Dị thấy thế, khắp cả người lạnh lẽo.
Lão ta đã từng gặp Tông Sư Cực Cảnh, cũng đã gặp Đại Tông Sư Bái Thần,
Nhưng người khủng bố quỷ dị trước mắt, lão ta chưa từng gặp!
Hắn đang làm cái mẹ gì?
Giống như là hắn đang nuốt chửng Khổng Văn tươi sống!
Trong lòng Vũ Văn Dị dâng lên suy đoán khủng bố này thì tất cả cũng đã chậm.
Trương Vinh Phương bỏ rơi Khổng Văn đã khô quắt khôi phục lại hình thể ban đầu.