Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1001
Mê hoặc (6)

❊ ❊ ❊

Chúng ta cứ nhân cơ hội quan sát, nếu lực lượng hắn thể hiện ra quá mạnh mẽ, không thể đánh lại, chúng ta xoay người bỏ chạy.

Mà nếu mọi chuyện trước đó thật sự chỉ là trùng hợp, độc thủ chân thực là một người khác hoàn toàn, chúng ta cũng có thể tóm lại hắn, lập công chuộc tội!"

Tăng nhân mắt kính mỉm cười nói. Hai mắt dưới tấm kính, mơ hồ hiện lên vẻ khinh miệt.

"Biện pháp tốt!" Không Si vỗ tay: "Trên biển sợ nhất là thuyền bị hủy, thế nên hắn nhất định sẽ vận dụng lực lượng chân chính bảo vệ đội thuyền. Đến lúc đó, là con cọp hay là mèo, cứ thử một cái là biết liền."

"Đúng là như thế." Tăng nhân mắt kính mỉm cười nói.

"Biết vị trí cụ thể không?" Không Si tiếp tục nói.

"Không biết, nhưng biết là hắn đi cảng Cửu Châu, đội thuyền đi theo phương hướng này đều nhất định sẽ bỏ neo tiếp tế dỡ hàng ở cảng Liêu Chu. Chúng ta chỉ cần tìm được người ở nơi này, sau đó cách cảng thì động thủ là được!" Tăng nhân mắt kính giải thích.

"Lại nói tiếp, tin tức là ai tiết lộ cho chúng ta?" Không Si hỏi.

"Nội bộ của Ngọc Hư Cung, đối phương không có cho thấy thân phận, nhưng chắc là là Thương gia." Tăng nhân mắt kính bình tĩnh nói.

Về phần rốt cuộc có truyền tin hay không. Hắn nói có, liền có. Còn việc Thương gia biết được tung tích của Trương Ảnh từ chỗ nào, đến cùng có phải là Thương gia thật không, ai quan tâm?

Cốc cốc cốc.

Cửa phòng bị gõ vang.

Trương Vinh Phương chậm rãi hoàn hồn, thanh tỉnh từ trong nhập định.

"Ai vậy?"

"Phụ thân bảo ta tới hỏi thăm, Trương thúc ngươi chưa dùng cơm mấy ngày luôn rồi, có gì cần trợ giúp không?" Người đến là nữ nhi của chủ thuyền Nghiêm Chinh, nhũ danh là Ny Ny.

"Không có việc gì, trong phòng ta có một ít lương khô, mấy ngày nay đều có chuyện, thế nên không đi ra ngoài ăn, cảm ơn đã quan tâm." Trương Vinh Phương trả lời.

Hắn tu hành văn công không phân biệt ngày đêm, không phân biệt thời gian, hôm nay thậm chí không biết là đã bao lâu.

"Vậy thì tốt quá, đã hai ngày rồi, nếu như thật sự có gì cần, ngài nhớ phải nói cho bọn ta đấy. Trên đại dương này bao la một mình, trừ tự chúng ta giúp đỡ lẫn nhau ra, thì đúng là không còn ai có thể giúp được một tay." Ny Ny nói khẽ.

"Được, đa tạ." Trương Vinh Phương đứng dậy đi mở cửa.

Ngoài cửa Ny Ny bưng cái mâm gỗ, bên trên đặt một ít quả khô và bánh khô.

"Ta sẽ không đi vào, đúng rồi, đằng sau hình như có đội thuyền nào đó theo đuôi, tiếp theo có thể sẽ có rung xóc, cha ta nói dự định cắt đuôi bọn họ." Ny Ny dặn dò.

"Ừ, ta đã biết, đa tạ." Trương Vinh Phương nhận thức ăn trên mâm gỗ.

Hắn cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao lần này rời khỏi, hắn đã không còn là Đạo tử Trương Ảnh, mà là Trương Cảnh.

Lấy thân phận Trương Cảnh, làm ra chuyện gì đều không cần lo lắng.

Chờ Ny Ny đi rồi, Trương Vinh Phương ăn đồ ăn xong, ra cửa đi tới boong thuyền.

Gió biển gào thét, bên ngoài có mưa nhỏ rơi.

Trương Vinh Phương nhìn ra sau, mơ hồ nhìn được một đội thuyền nho nhỏ màu trắng, đang theo sát thuyền buôn.

Nhìn từ xa, cả con thuyền kia có màu trắng bợt, đầu thuyền hình như có người nhìn xung quanh bên này.

Trên thuyền buôn, thuyền trưởng Nghiêm Chinh đang khẩn trương phân phó thủy thủ chuyển hướng, gia tốc, muốn vứt bỏ thuyền trắng đằng sau.

Xem mồ hôi trên trán hắn ta, rõ ràng việc này cũng không phải đơn giản như hắn nghĩ.

Trương Vinh Phương suy đoán, nếu như bị đuổi kịp thật, hắn cũng chỉ có thể ra tay phế bỏ thuyền trắng.

Chỉ là nếu làm như vậy, dự định ẩn dấu thực lực của hắn sẽ vừa ra cửa đã bị phá hủy.

Bại lộ thực lực sớm như vậy, khả năng sẽ có rất nhiều phiền phức tới.

Ô ~~~

Bỗng một hồi tiếng hoan hô đánh thức Trương Vinh Phương đang nhìn ra xa.

"Được rồi!"

Nghiêm Chinh hét lớn một tiếng.

"Nào về ta mời mọi người ăn một bữa thật ngon!"

"Lão đại sảng khoái!"

"Đại Tượng lâu! Đại Tượng lâu!"

"Tốt! Vậy Đại Tượng lâu!"

Nghiêm Chinh cùng một đám thủy thủ đều vui vẻ chúc mừng.

Trương Vinh Phương nhìn ra xa, đã nhìn không thấy bóng dáng chiếc thuyền trắng kia đâu nữa.

Mà giống như hắn, hơn mười hành khách đi ra boong thuyền cũng đều thở phào nhẹ nhõm.

"Vừa nãy là thuyền của Bạch đạo đúng không?" Một nam tử trung niên tới gần một chút bên cạnh trầm giọng nói.

Nam tử mặc trường sam màu xanh, tay cầm quạt đen, cằm để một nhúm râu, thân hình cao lớn cường tráng, ánh mắt lợi hại, không giống người bình thường.

Ở bên cạnh hắn ta, phân biệt có hai thanh niên một nam một nữ. Tuổi chừng mười tám mười chín tuổi.

Tầm mắt của nam tử trẻ tuổi vẫn thỉnh thoảng di động theo nữ nhi Ny Ny của chủ thuyền.

Nữ tử thì có hứng nhìn thuyền trắng theo đuôi đằng sau hơn.

"Đúng vậy phụ thân, trước đây ta nghe mấy người biểu ca nói về thuyền của Bạch đạo. Bọn họ thường xuyên sẽ chặn lại đường thu phí đối với thuyền buôn qua lại.

Nhưng không ngờ con thuyền chúng ta đi lại có thể vứt bỏ Bạch đạo, thuyền này hẳn không phải là một chiếc thuyền buôn bình thường đâu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai