Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1018
Vạch trần (1)

❊ ❊ ❊

Trương Vinh Phương đi ngang qua lối vào cửa thành thì vẫn quét mắt qua tổng thể. Phát hiện phía trên là đủ loại tửu lâu, hội quán giải trí chiếm cứ đa số.

“Ờm... trước đây nơi này là Hải Long, nơi các nữ tử còn lại bị Hải Long tuyển chọn thu về... Nhưng mà chúng ta cũng không làm khó dễ bọn họ!” Giác Ứng mau chóng bổ sung.

“Tuệ Dũng thiền sư là người lương thiện cực ít trong Chân Phật tự. Hắn xuất thân bất phàm, nhưng do không ưa bầu không khí trong cả tự, vì lẽ đó tự thỉnh cầu trục xuất một mình, lúc này mới đến đây.” Giác Ứng giải thích.

Nghe đến đó, vốn dĩ Trương Vinh Phương không có cảm giác gì đối với chuyện này, lúc này lại hơi hơi hứng thú.

Chân Phật tự là nơi nào, hắn biết rõ, có thể đi ra từ nơi đó, còn có thể duy trì lương thiện.

Hoặc là kẻ đại gian đại ác, giỏi về ngụy trang.

Hoặc là người ngây thơ buồn cười, bị ức hiếp.

Đến lúc đó hắn muốn cẩn thận ngắm nghía đối phương có phẩm chất thế nào.

Dọc đường đi, Giác Ứng giải thích kết cục những Minh Phi bị chọn thất bại.

Trong đó không ít người không còn nơi đi, đều bị lấy các danh nghĩa khác nhau mang tới đây, gia nhập các loại nhạc quán hội quán bán nghệ không bán thân, kiếm tiền tài lấy kế sinh nhai.

Không thiếu nữ tử đều luôn dùng mặt nạ gặp người, để ngừa ngày sau khi tìm được người thân, họ không thể thoát ly thân phận, trở về cuộc sống thường ngày.

Loại mô hình phát triển đặc biệt này, thời gian lâu dài, trái lại vì nơi này rất nhiều mỹ nữ mà từ từ nổi tiếng toàn tỉnh, thậm chí tăng cao phong cách.

Rất nhiều Minh Phi dự bị không có nhà để về, trái lại ở đây đã lâu cơm ngon áo đẹp, không muốn trở về nữa.

Cứ thế mãi, ngược lại là thành Thương Hải trở thành người xấu ác danh rõ ràng.

Khắp nơi đang nói hắn ta trắng trợn cướp đoạt dân nữ, bức bách nữ tử kiếm tiền kết giao nhân mạch cho chính mình.

Nhưng chỉ có những người thân cận như Giác Ứng bọn họ, mới thật sự hiểu rõ kỳ thực Tuệ Dũng không xấu.

Nghe đến đó, Trương Vinh Phương càng ngày càng cảm thấy hứng thú với người này.

Không Minh tự ở phía đông của thành Thương Hải, vị trí gần tường thành.

Tất cả bốn phía xung quanh đều là hàng rèn leng ca leng keng.

Mấy người Trương Vinh Phương đến thì trước cửa chùa đã sớm có người đứng chờ đợi.

Trước cửa lớn màu trắng, hai bên đặt hai toà La Hán Phật môn tư thái khác nhau. Ở giữa hai La Hán cao ba mét, một lão tăng gầy gò, mặc áo cà sa màu đen mũ đỏ cao, đang dẫn người lẳng lặng đợi.

Thoạt nhìn lão tăng khá bình tĩnh. Cứ như không chút sợ hãi về vị khách sắp đến.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại, cửa xe mở ra.

Trước tiên ba người Giác Ứng nhảy xuống xe, sau đó nhanh chóng xoay người nhấc màn xe cho người sau, trên mặt mang theo vẻ mỉm cười hèn mọn mà khiêm nhường.

Rất nhanh, một nam tử có vóc người cao lớn cường tráng, cao hai mét năm, mặc áo đơn màu đen chậm rãi đi ra.

Tóc dài của nam tử xõa ngang vai, hai mắt lấp loé vẻ tinh anh, vừa nhìn đã thấy tinh khí thần cực kỳ sung túc. Chính là Trương Vinh Phương.

“Không Minh tự? Tuệ Dũng?” Ánh mắt Trương Vinh Phương rơi vào lão tăng.

“Trương Ảnh Trương đại nhân, mời vào đi.” Có vẻ như Tuệ Dũng thật sự không e ngại Trương Vinh Phương hiện tại.

Rõ ràng ở trong miệng Giác Ứng, có thể hắn ta cũng đã xem qua tư liệu về Trương Vinh Phương trước. Nhưng lúc này….

“Thú vị.” Trương Vinh Phương hi vọng có một Sơn Tỉnh bình an ổn định.

Nơi này là chỗ ở của tỷ tỷ tỷ phu, đặc biệt sau khi đọc thư tín của tỷ tỷ, hắn biết bây giờ tỷ tỷ đã mang thai.

Vì sau này của tiểu chất nhi, hắn nên bảo đảm hoàn cảnh xung quanh đó an toàn mới được.

“Thí chủ, mời vào.” Tuệ Dũng dẫn Trương Vinh Phương, hai người đơn độc xoay người đi vào cửa chùa.

Toàn bộ Không Minh tự, bên trong không có trang sức hoa lệ gì, chỉ là gạch trắng bình thường, tường vây, cửa gỗ trụ gỗ có hơi tróc sơn.

Cùng với tượng phật Như Lai cao cao tại thượng, quan sát chúng sinh trong thần điện.

Hai người đi tới thiên điện, nơi này cung phụng một phật đà kỳ quái có ba đôi tay, bốn con mắt, Trương Vinh Phương không nhận ra.

Tuệ Dũng cũng không có ý giải thích.

Hắn ta tự khoanh chân ngồi xuống, để người đưa bàn gỗ lên, một bộ ấm trà và cái chén.

Nước trà xanh nhạt trong vắt, được đổ nhẹ nhàng vào hai cái chén gỗ, tràn ngập hương trà nồng nặc.

“Ngươi có gì muốn nói, bây giờ có thể nói rồi, tốt nhất nhanh lên một chút, ta không biết kiên trì của mình còn bao nhiêu.” Trương Vinh Phương bình tĩnh bưng nước trà nóng bỏng lên, thổi thổi uống từng ngụm xong.

“Quả thật đạo tử nôn nóng quá.” Tuệ Dũng mỉm cười: “Tiểu tăng biết mục đích chuyến đi này của đạo tử. Cũng hiểu Đạo tử muốn hỏi gì.” Hắn ta dừng một chút.

“Kỳ thực, phe phái trong Tây tông ta đông đảo, bởi vì nhanh chóng mở rộng, dẫn đến bè phái bên trong mọc lên như rừng. Vì lẽ đó, mặc kệ trước đó có nguyên nhân gì, mặc kệ ai kết oán với đạo tử, đều không liên quan đến lão tăng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai