Nhưng chung quy bên trong bọt biển còn có không ít phần tử ngoan cố.
Hơn mười tên kỵ sĩ trắm xám thả người nhảy lên, người ngựa tách ra, loan đao trong tay như tia chớp sáng như tuyết, không ngừng chém từng kỵ binh màu đen lăn lộn trên đất.
"Muenbada!"
Một tên kỵ sĩ áo trắng xám râu quai nón trong đó tức giận giơ cao loan đao lên, nhìn sang đội quân màu đen.
Nhất thời đoàn người điên cuồng hỗ trợ người râu quai nón vọt tới chỗ hai người Nhiễm quân chủ.
“Can đảm lắm.” Sắc mặt Nhiễm quân chủ bình tĩnh. “Nhưng chỉ là một Bái Thần Tam Không.”
Gò má hắn ta hơi chếch đi.
Một cự hán cao ba mét đi bộ sau lưng, cả người là trọng giáp gai nhọn màu đen, trong tay kéo theo xích chùy đen nhánh to bằng chậu rửa mặt.
Xích chùy nặng nề quấn quanh xiềng xích ở trên người hắn ta, không ngừng phát ra vang động rầm rầm theo từng bước đi.
Cự hán không nói lời nào, chỉ là không hề có một tiếng động nào mà hơi nghiêng mình với Nhiễm quân chủ, hành lễ, sau đó nhanh chân đi tới kỵ sĩ râu quai nón mặc áo bào trắng xám đang vọt tới trước mặt.
Hai người nhanh chóng tới gần.
Từ xa xa nhìn tới, chỉ mới giao thủ mười mấy chiêu.
Dù kỵ sĩ râu quai nón có chém đánh trên người cự hán như thế nào, cũng đều không đau không ngứa, chỉ có thể phá tan lớp áo giáp, nhưng không thể phá tan da thịt ở dưới lớp áo giáp.
Oành!
Bỗng nhiên một tiếng trầm thấp vang lên.
Xích chùy tung ra một chiêu mạnh mẽ, mang theo tàn ảnh nện trên người kỵ sĩ râu quai nón không kịp tránh.
Tên râu quai nón chạm tới bên người hai người, đồng thời bị kéo theo rơi mạnh xuống đất, hóa thành một mảnh máu thịt be bét.
Sợi bạc trong máu thịt vừa muốn lộ đầu ra, đã bị cự hán đè lại, bàn tay lớn cứ như miếng bọt biển mà điên cuồng hấp thu tất cả.
“Đi thôi.” Nhiễm quân chủ phóng ngựa đi tới trước.
“Nhạc sư nói không sai.” Tiền phủ chủ khẽ mỉm cười, đi theo phía sau.
“Giáo phái trong thiên hạ này, số lượng vẫn còn quá nhiều.”
*
*
*
Ngày 19 tháng 11.
Phủ Vu Sơn.
Trương Vinh Du nhẹ nhàng vỗ về bồ câu xám trong tay, cẩn thận lấy cuốn giấy dầu trên đùi nó xuống.
“Chim nhỏ ơi chim nhỏ à, bây giờ ngươi lại phải khổ cực một thoáng nữa, chạy thêm mấy chuyến.”
Trương Vinh Du thả chim bồ câu, mở tờ giấy dầu ra, xem xong chữ viết trên đó. Ánh mắt lóe lên một tia suy tư.
Sau khi cẩn thận cất kỹ giấy dầu, nàng xoay người đi ra hoa viên, lại gặp Tốc Đạt Hợp Kỳ mới vừa trở về từ nha môn.
“Thế nào?” Rõ ràng Tốc Đạt Hợp Kỳ biết nàng đã nhận được tin.
“Bên kia rất loạn, hiện tại cơ sở ngầm chúng ta đưa tới đều chỉ thu thập được tình báo bình thường. Nhưng mà Đại Đạo Giáo và Tuyết Hồng các nối liền một thể, thực lực thế lực cực kỳ khổng lồ, chỉ cần năm vương tranh thủ được bọn họ ủng hộ, cũng tương đương với được hai vị thần tướng ủng hộ. Vào thời điểm như thế này, Tông gia muốn ngươi quay về, sợ là…”
Trương Vinh Du không hề nói tiếp.
“Ta hiểu rồi.” Tốc Đạt Hợp Kỳ gật đầu: “Lúc trước làm việc tuyệt tình như vậy, bây giờ bỗng chạy tới khuyên ta, không mưu tính thì làm sao có khả năng khiến đám lão đầu kia cúi đầu? Chỉ cần vì các ngươi, dù thế nào ta cũng phải kiếm một chút.”
“Nhưng ta không cần cái gì cả.” Trương Vinh Du lắc đầu.
“Không nói những thứ này nữa, nào, Vinh Phương cũng vừa mới vừa trở về. Cùng nhau ăn một bữa cơm. Chúng ta là người một nhà mà cũng đã lâu rồi chưa ăn cơm cùng nhau.” Tốc Đạt Hợp Kỳ mỉm cười nói.
Trương Vinh Du nghe vậy, cũng lộ ra mỉm cười nhu hòa.
“À, đúng rồi, còn nhớ lão nhân trọng thương lúc trước được ta cứu không?”
“Đương nhiên rồi, làm sao? Ta còn nhớ, lúc đó ngươi còn tìm không ít thuốc tốt khắp nơi để trị thương cho hắn ta.” Tốc Đạt Hợp Kỳ tò mò nói.
“Quả thật là người tốt có báo đáp tốt, bây giờ hắn ta không sao rồi, sư đệ của hắn biết việc này, mới vừa đưa tin tới, bảo là muốn báo đáp tình nghĩa của chúng ta, hi vọng có thể vào trong phủ đảm đương chức hộ vệ.” Trương Vinh Du trả lời.
“Ồ? Thực lực sư đệ hắn rất mạnh sao?” Bây giờ hắn ta ngồi ở vị trí cao, tầm mắt hoàn toàn không còn giống như trước đây, chỉ đảo quanh trong phạm vi tông gia.
“Đúng lúc mấy người Vinh Phương cũng ở nơi đây, còn có nhóm Mộc cung phụng cũng ở, có thể để bọn họ xem xét cẩn thận, nếu quả thật thực lực không tệ, cũng có thể tăng thêm không ít nội tình cho chúng ta.” Trương Vinh Du cười nói.
“Nói cũng phải.” Hai người vừa nói chuyện phiếm, vừa đi tới phòng ăn.
Trương Vinh Phương và Lư Mỹ Sa đã ngồi chờ tại chỗ từ lâu, nhìn thấy bọn họ đi vào, hai người nhanh chóng đứng dậy.
“Nói mới nhớ, lần này Vinh Phương đi ra ngoài, vóc người đã trở nên lớn hơn không ít, xem ra nhất định võ công tiến rất xa!” Tốc Đạt Hợp Kỳ cười nói, nhớ lại trò hề Trần Ngọc Khê lần trước, trong lòng bắt đầu so sánh, hảo cảm càng tăng thêm đối với em vợ này.