Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1038
Thần bí (6)

❊ ❊ ❊

Thế là cả 4 người đều bị đuổi giết trên đường, bị thương nặng và trúng độc, không còn nơi nào để đi.

Trong cơn tuyệt vọng, người thần bí lại xuất hiện, truyền tin cho họ, nói chỉ cần ra khơi đi đến gặp Trương Ảnh đang ở phủ Vu Sơn nhờ vả thì mới có thể tìm ra phương pháp giải độc.

Còn người thần bí là ai, tại sao lại có thể truyền tải chính xác thông tin cho họ?

Họ không biết.

Họ chỉ biết rằng, cho đến bây giờ, nếu không nhanh chóng tìm thấy Trương Vinh Phương, cả bốn người họ sẽ chết.

Bốn người cẩn thận nhóm lửa, Tiêu Thanh Anh thở dài, đứng dậy định lấy lương khô ra nướng lên ăn.

Ngay cả thỏ rừng và gà rừng họ chuẩn bị, tuy thiếu gia vị nhưng cũng khá ngon.

Vừa đứng dậy, nàng đột nhiên nghe thấy một tiếng động rất khẽ.

“Làm sao lại là các ngươi?”

Một giọng nam vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên sau lưng nàng.

Tiêu Thanh Anh đột ngột xoay người lại. Đúng lúc nhìn thấy một bóng người vạm vỡ chẳng biết lúc nào đã đứng ở cổng Nan Ba tự.

Một nửa bóng người bị che khuất trong bóng tối, một nửa lộ ra dưới ánh sáng của đống lửa.

“Trương Vinh Phương!” Một tảng đá lớn trong lòng Tiêu Thanh Anh như từ trên cao rơi xuống, nặng nề đập ầm ầm xuống mặt đất.

Nàng tựa như cảm thấy trong lòng đã an tâm hơn hẳn. Hiện tại Nghĩa Minh đã tán loạn, bây giờ tạm thời không thể liên lạc được, hy vọng duy nhất của họ là bên phía Trương Vinh Phương.

Nhưng trong thâm tâm, họ không muốn liên lụy đến Trương Vinh Phương nhiều như thế, nhưng lại không còn cách nào khác.

Trương Hiên đứng dậy, nhìn người tới với vẻ mặt phức tạp.

“Vinh Phương, lần này, chỉ sợ sẽ lại thêm phiền toái cho ngươi rồi.”

Ông đã nghĩ về điều này rất nhiều lần, tình huống mà mình gặp lại Trương Vinh Phương sẽ như thế nào.

Nhưng dù có mô phỏng như thế nào đi chăng nữa thì giờ này khắc này, trong lòng ông cũng không giấu được cảm xúc phức tạp.

Đã từng là sư phụ của hắn, nên thực sự không muốn đến cầu hắn giúp đỡ một lần nữa.

Nhưng người con trai của ông cũng ở đây, cũng bị trúng độc.

Người thần bí để lại lời nhắn rằng bây giờ Trương Vinh Phương quyền cao chức trọng, lại còn là một cao tầng đại giáo với y đạo cực kỳ lợi hại ở Đại Đạo Giáo.

Có hắn ra tay, nhất định sẽ không sơ hở tý nào.

Cho nên...

Ông không muốn mang tin xấu của con trai mình cho con dâu và cháu trai.

Ông đã hứa với họ rằng nhất định sẽ đưa Trương Tân Thái bình yên vô sự trở về nhà.

“Sư phụ.” ánh mắt Trương Vinh Phương cũng rơi vào trên người Trương Hiên.

Lần trước chuyện thân phận, hắn không trách đối phương.

Lúc ở Thanh Hòa cung, hắn vẫn nhớ rất rõ nếu không có Trương Hiên, có lẽ lúc đó hắn đã sớm bị đuổi ra khỏi Đạo Cung, tự sinh tự diệt rồi.

Có lẽ hắn có năng lực thuộc tính, sớm muộn gì cũng có thể quật khởi.

Nhưng chắc chắn sẽ ăn không ít khổ, lãng phí rất nhiều thời gian, đi đường vòng.

Cho nên, cho dù lần trước Trương Hiên có vô tình làm lộ thông tin lai lịch của hắn, nhưng hắn cũng không trách ông.

“Đã nhiều năm không gặp, trông ngài gầy đi nhiều lắm.” Trương Vinh Phương trầm giọng nói.

Khóe môi Trương Hiên giật giật, ông muốn nói, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Trương Vinh Phương.

Một lúc sau, ông mới chậm rãi thở hắt ra một hơi dài.

“Cho ngươi thêm phiền toái rồi.”

“Nào có, các ngươi tìm tới, ta vui vẻ chưa kịp nữa là.” Trương Vinh Phương đáp, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía sư huynh Trương Tân Thái.

“Sư huynh, cũng đã lâu không gặp huynh rồi.”

“Nhanh lên đừng nói nhảm nữa, trên người bọn ta đều trúng độc, bọn họ nói phải tới tìm đến đệ để giải độc. Đệ nhanh xem thử cho bọn ta đi, nếu không được bọn ta sẽ lập tức rời đi. Tiếp xúc nhiều với bọn ta, sẽ ảnh hưởng không tốt đến đệ.”

Trương Tân Thái nói thẳng.

Hắn đã luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng như vậy.

“Bây giờ chúng ta có thể là Nghịch đảng! Thân phận địa vị của đệ đã khác, tương lai cũng khác.”

“Bị trúng độc?” Trương Vinh Phương cau mày, tiến lên vài bước, đến bên cạnh người Trương Tân Thái, một tay áp lên mạch của hắn.

Mạch đập lúc mạnh lúc yếu, tần suất lúc nhanh lúc chậm, hư thật bất định, sâu cạn bất định.

“Đây là loại độc gì?” Trương Vinh Phương được cũng xem như thông thuộc y điển trong Đại Đạo Giáo. Mặc dù không tinh thông phương diện này nhưng có lẽ cũng biết sơ sơ mấy chục loại biểu hiện độc tố khác nhau.

Nhưng bây giờ là thứ này…

“Đệ cũng không biết thứ độc này sao?” Vẻ mặt của Trương Tân Thái tối sầm lại.

“Đệ vốn không giỏi y thuật, thật sự không biết, nhưng thủ hạ của đệ có thể có người biết.” Trương Vinh Phương cười tự tin.

“Các huynh yên tâm, nếu đã đến chỗ của đệ, sẽ đảm bảo các huynh an toàn không có chuyện gì.”

“Tiểu tử tốt, ta chỉ chờ câu nói này của ngươi thôi!” Phi Hùng Vương ở bên cạnh đột nhiên cắt ngang, lớn tiếng nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai