Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1022
Vạch trần (5)

❊ ❊ ❊

Nhìn ánh mắt mấy người xung quanh đều có chút mong chờ, Trương Vinh Phương nghĩ một hồi.

“Được thôi, vậy thì bêu xấu.” Hắn quyết định chạm đến là thôi.

Rất nhanh, hai người chuyển đường đi sang võ đạo tràng trong phủ đệ.

Trong đạo trường sớm có không ít người hầu nha hoàn nhận được tin tức, đều sang đây hóng chuyện.

Giá binh khí và áo giáp trang bị phòng hộ, cũng đã chuẩn bị kỹ càng.

Hai người cùng mặc giáp hộ ngực, mũ giáp, váy giáp, ngăn cản chỗ quan trọng.

Sau đó lên đài, đứng thẳng đối mắt nhìn nhau.

“Nói rõ trước, chúng ta không đánh vào đầu, không đánh tim, chỉ đánh giao hữu, luận bàn đến chỗ là thôi.” Tướng mạo Trần Ngọc Khê đường đường, dương quang sáng sủa, khi nói chuyện rất dễ mang lại cho người ta loại cảm giác quân tử thẳng thắn.

Để người ta dễ dàng thoáng cái sinh ra hảo cảm.

“...” Trương Vinh Phương có chút không thể phỏng đoán.

Đã rất lâu rồi hắn không giao thủ với người dưới cửu phẩm. Nắm bắt lực đạo thế nào, đó là việc cần kỹ thuật, nếu không...

Hắn sợ xuất lực quá lớn, thoáng cái đánh người ta gặp sự cố...

Phải đánh thế nào mới có thể đánh ra phong thái, còn có thể không đánh con gà kia chết, đây là một vấn đề khó.

*

*

*

Thượng Đô, bên bờ sông Thanh.

Nửa đêm trên mặt sông, khắp nơi nổi từng chiếc từng chiếc đèn hoa sen hồng nhạt.

Hơn mấy trăm ngàn chiếc đèn trôi nổi, chậm rãi di chuyển về hướng xa xa theo dòng nước sông.

Tất cả những đèn này đều được gấp từ nhiều tờ giấy mà thành, dựa vào rất nhiều dầu thắp, đốt tới một mức độ nhất định thì sẽ nhen lửa ra toàn bộ hoa sen.

Giữa rất nhiều đèn hoa sen, từng chiếc từng chiếc thuyền hoa chậm rãi đi xuyên qua.

Bên trong một chiếc thuyền hoa lớn nhất trong đó.

Một bóng người cao lớn khôi ngô, đang lẳng lặng phóng tầm mắt ra toàn bộ cảnh đêm ở Thượng Đô.

Thành trì nhìn từ trên thuyền, giống như thành trì mới là một chiếc thuyền lâu xưa nay chưa từng có, đang chầm chậm chuyển động về phía trái.

Vào giờ phút này, cứ như là mình mới bất động, mà thành trì kia mới là đang tung bay.

“Tính toán thời gian, các ngươi cũng nên đến rồi.” Bỗng nhiên bóng người nhẹ nhàng lên tiếng nói.

“Nếu biết chúng ta sẽ đến, ngươi còn dám ở lại chỗ này một thân một mình?” Trên boong thuyền phía sau thuyền hoa, một lão nhân râu dài mặc đạo bào màu tím, đầu đội kim liên quan, đang chậm rãi tới gần hắn ta.

“Vì sao không dám?” Bóng người hỏi ngược lại, xoay người, lộ ra một tấm mặt nạ quái dị.

“Nguyên Sư đâu? Nếu đến rồi, cần gì phải trốn tránh thế?”

Bóng người vừa nói ra câu này, nhất thời phần sau thuyền hoa có một bóng người bước ra không hề có một tiếng động từ bóng tối.

Đó là một người lùn có bề ngoài cực kỳ quái dị.

Vừa lùn vừa mập, mập đến mức gần như là một quả cầu tròn.

Vì lẽ đó, Nguyên Sư, tương tự cũng có thể gọi là Viên Thạch.

Rất nhiều năm trước, thực lực hắn ta còn chưa đủ, địa vị không cao thì tất cả mọi người cùng gọi hắn ta là Viên Thạch.

Sau đó, hắn ta giết hết những kẻ gọi loạn hắn ta.

Những người còn lại liền gọi hắn ta là Nguyên sư.

Tăng nhân tròn vo có ngũ quan chen chúc lại với nhau, rõ ràng gương mặt rất lớn, nhưng tất cả tai mắt mũi miệng đều chen chúc lại, thậm chí nhìn từ xa, ngay cả vẻ mặt gì cũng không thể thấy rõ.

Cái này cũng là nguyên nhân Nguyên Sư sẽ không dễ dàng tự hiển lộ bản thân ở bên ngoài.

“Nguyệt Vương, vốn ngươi không nên đến việc ở Đại Đô. Bất kể là ai tới thì đều có lý do, nhưng chỉ có ngươi...” Giọng nói bén nhọn của Nguyên Sư giống như đang kéo đàn nhị lung tung, chói tai khó nghe.

“Thật sao?” Nguyệt Vương nở nụ cười, đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy mặt nạ của mình.

“Thiên hạ này, ta muốn đi đâu thì đi nơi đó. Về phần có lý do gì hay không?” Nguyệt Vương nở nụ cười trầm thấp.

“Bây giờ, các ngươi nhìn xem ta là ai?”

Một tiếng vang nhỏ răng rắc, đột nhiên mặt nạ trên mặt hắn nứt ra, chia làm hai mảnh mà rơi xuống?

Mộc Xích gia.

Trương Vinh Phương, Tốc Đạt Hợp Kỳ, Lư Mỹ Sa, và một người hầu nha hoàn trong tòa phủ đệ, cũng như hai cao thủ cung phụng tọa trấn bên trong.

Mọi người đều quan tâm, đến xem trận chiến, vây kín võ đường.

Nhìn Trương Vinh Phương và Trần Ngọc Khê đứng đối mặt với nhau trên sân, Tốc Đạt Hợp Kỳ rất hứng thú hỏi một cung phụng trong đó.

"Mộc cung phụng, ngài xem thực lực của hai người bọn họ như thế nào? Có phán đoán gì không?"

Mộc cung phụng được hỏi kia đã hơn năm mươi tuổi, lúc còn trẻ đã là một cao thủ Thất Phẩm, bây giờ tuổi đã cao, tuy sức lực suy giảm nhưng ít nhất cũng là Lục Phẩm.

Cho nên trên thực tế, ông ta phân tích vào lúc này là thích hợp nhất.

Mộc cung phụng cao lớn, râu tóc bạc phơ, nghe xong ánh mắt vẫn nhìn hai người trên sân.

"Trần Ngọc Khê công tử, xét theo hình thể và những lời đồn đại để phán đoán, hắn ta đang lấy sức mạnh làm chủ con đường.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai