Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1015
Tâm tư (3)

❊ ❊ ❊

“Trương Cảnh huynh đệ, đã sắp đến phủ Vu Sơn, trên người ngươi có phiền phức gì, không bằng cứ nói tỉ mỉ lại, nếu thuận lợi, chúng ta giải quyết luôn trên đường cho ngươi. Nói mới nhớ, nhà ta đang muốn mời một văn sư giảng dạy nghĩa đạo kinh cho hai nhi tử nhi nữ, chuẩn bị cho ngày sau phát triển, ngươi thành thạo đạo kinh, không bằng...”

Trên đường này sau khi lão ta và Trương Vinh Phương nói chuyện, phát hiện hiểu biết của đối phương đối với đạo điển cực kỳ sâu sắc, quả thực ở phương diện tu dưỡng văn công đã uyên bác như biển, lúc này nhất thời nổi lên lòng yêu người tài.

“Đa tạ Khổng huynh, còn phiền phức trên người ta…” Trương Vinh Phương thả quân cờ trong tay xuống, than nhẹ một tiếng. “Đã đến.”

“???” Cha con Khổng Ngọc Huy nghe vậy sững sờ. Không hiểu hắn nói thế là có ý gì.

Bỗng ngoài cửa sổ có một tiếng quát chói tai.

“Ai thế?” Sắc mặt Khổng Ngọc Huy đanh lại, nhanh chóng mở cửa xuống xe.

Ánh mắt quét qua bốn phía.

Bỗng sắc mặt lão ta hơi ngưng lại, trong nháy mắt thân thể cứng đờ không dám nhúc nhích.

Chỉ thấy trên quan đạo phía trước, hiện trường chém giết mới được dọn dẹp sạch sẽ, lại xuất hiện từng dáng người khôi ngô mặc toàn thân áo đen.

Nhìn kỹ lại, những người áo đen này phân bố ra chung quanh, lít nha lít nhít không dưới hai trăm người.

Trong đó hơn phân nửa đều cầm nỏ tên trong tay, mũi nỏ nhắm về phía này.

Mũi tên bén nhọn sắc bén, giống như từng thanh đao nhọn treo lên trước mắt, thả ra khí tức nguy hiểm không gì sánh kịp.

Càng thêm cường điệu hơn là, trong đám người áo đen này, có ba người, mặc dù có khăn đen che mặt, nhưng đỉnh đầu trụi lủi, vẫn có thể khiến người ta mơ hồ phân biệt được thân phận của bọn họ. Đều là hòa thượng!

Mà một người trong đó, khóe mắt có dấu vết đặc thù, thế mà Khổng Ngọc Huy còn biết!

“Giác Ứng đại sư Thiên Diện Tăng?” Lão ta không nhịn được nói ra thân phận đối phương.

Cao thủ Siêu Phẩm Giác Ứng của phật môn Tây tông, một trong mấy người mạnh nhất ở toàn bộ Sơn Tỉnh. Phần lớn sự vụ Tây tông trong Sơn Tỉnh đều do lão ta đang phụ trách.

Mà bây giờ đối phương lại tự dẫn người đến đây.

Ùng ục.

Bỗng, ánh mắt Khổng Ngọc Huy nhạy cảm chú ý tới.

Lúc này cái trán Giác Ứng đại sư sớm đã đầy mồ hôi lạnh, ánh mắt của hắn ta nhìn chằm chằm gắt gao về phía bên mình, có thái độ kỳ quái khó hiểu.

Cổ họng vị đại sư này không ngừng nuốt nuốt, mà cơ thể… hình như cơ thể đang run rẩy!

Run rẩy?

Làm sao có khả năng?

Trong lòng Khổng Ngọc Huy hoài nghi là mình nhìn lầm.

“Giác Ứng đại sư, chúng ta là đoàn xe của Khổng gia, trước kia ngài cũng từng gặp mặt gia chủ chúng ta ở bổn gia Khổng gia. Bây giờ ngài dẫn người đến đây, có phải là có chỗ nào hiểu lầm không.”

Khổng Ngọc Huy đè nén khủng hoảng trong lòng, trước tiên mở miệng lập quan hệ lên tiếng xin xỏ.

Không ai đáp lời.

Không ai đáp lại.

Cứ như Giác Ứng không nghe được, hai tăng nhân khác cùng đứng bên cạnh hắn ta cũng giống như vậy, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào xe bò, cứ như Khổng Ngọc Huy hoàn toàn chưa hề nói chuyện.

Soạt.

Một tiếng động rất nhỏ.

Trương Vinh Phương đi ra từ trong xe, đứng ở phía trước xe, ánh mắt nhìn về phía ba người Giác Ứng.

Bạch!

Đồng loạt, ba người giống như chim sợ cành cong, nhanh chóng dời mấy bước lui về sau.

“Trương... Trương thí chủ, Giác Ứng, Giác Thiềm, Giác Lệ Tây tông, đặc biệt tới để xin mời thí chủ đi tới Không Minh tự làm khách!”

Rõ ràng động tác của ba người là kéo dài khoảng cách ra xa.

Mặc dù đang nói, nhưng người áo đen nhắm nỏ tên xung quanh, trái lại càng căng thẳng hơn.

Khổng Ngọc Huy thấy rõ ràng, có người giơ tên nỏ đang run lên, run rẩy rất nhỏ.

Chẳng lẽ?

Đột nhiên Khổng Ngọc Huy quay đầu lại nhìn về phía Trương Vinh Phương sau lưng đang xuống xe.

Lẽ nào, những người này đều đến tìm hắn?

Đây chính là phiền phức mà hắn nói?

Trong lòng lão ta ngơ ngác.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Đến cùng là Trương Cảnh có thân phận như thế nào!

Trong lòng Khổng Ngọc Huy dâng lên sóng to gió lớn.

Vui sướng vừa rồi mới thiết lập ván cục đánh lui kẻ thù, đảo mắt đã bị cảm giác áp lực to lớn càn quét đi mất.

Một thoáng mồ hôi lạnh chảy ra từ sau lưng lão ta thấm ướt quần áo.

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?

Một bên khác.

Ba người Giác Ứng nhìn bóng dáng khôi ngô đi xuống từ thùng xe bò, nháy mắt cảnh giác và cảm giác nguy hiểm trong lòng nhảy lên tới cực hạn.

Trước đó Không Si sư bá mới truyền đến tin tức, muốn bọn họ phối hợp chặn đường bắt vị đạo tử Trương Ảnh lặng lẽ rời khỏi chức vị này.

Nhưng mà bây giờ đã không liên lạc được.

Không Si sư bá đã hoàn toàn không thể liên lạc nữa.

Tin tức cuối cùng là sư bá nói muốn tự đi trước thử sức lực của Trương Ảnh.

Một đám người nhận được tin tức thì thấp thỏm bất an trong lòng, có người nhanh chóng đi thăm dò tư liệu vị đạo tử Trương Ảnh này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai