Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1030
Thiên hạ (3)

❊ ❊ ❊

Vô số người và ngựa như suối chảy nhanh chóng hội tụ về hướng hoàng cung.

"Rốt cuộc thiên hạ này cũng sắp loạn rồi sao?"

Kim Ngọc Ngôn vô thức vén tóc và cuộn nhẹ trên đầu ngón tay.

Đầu tháng 11 năm 1188.

Linh đình chí đế Bột Nhĩ Chức Kim, Áo Đô Thứ, băng hà lúc 9 giờ sáng.

Qua đời ở tuổi chín mươi bảy.

Vài ngày sau, đội ngũ chư vương cáo tang hội tụ tại Đại Đô.

Năm vương (Nghiêm Thuận vương, Phụng Thiên vương, Đông Bình vương, Bác Thuật vương, Mộc Lê vương) đã ban hành thông cáo, cũng lần lượt đến thăm các Thần tướng ở tỉnh ngoài, lôi kéo thế lực, hội tụ nhân mạch.

“Đại đạo giáo đã từng lật ngược tình thế, không ngờ lại bị rút củi đáy nồi. Lần này, thiên hạ sẽ thực sự hỗn loạn.” Bên trong Vu Sơn phủ.

Trương Vinh Phương trở lại sân nơi hắn ở trước đây, nhìn bức thư vừa chuyển đến, khẽ thở dài.

Sự hiểu biết ban đầu của hắn về Đại Đạo giáo đã bị sai lệch đôi chút vì một số thông tin vị sư phụ cung cấp.

Mãi đến khi đến phủ Tình Xuyên, phụ trách chấn hưng cảng Tình Xuyên, tức là chức vụ phủ doãn cảng Chúc Minh, hắn mới nhận ra rõ ràng điều đó.

Bản chất chính của Đại Đạo giáo thực chất là những thế gia được lợi ích của Đại Linh.

Có lẽ ngay từ đầu Đại Đạo Giáo đã không dùng cái này lập nghiệp, nhưng một số lượng lớn các tộc quần thế gia gia nhập, cùng với sự nâng đỡ không ngừng của hoàng quyền đã dẫn đến thay đổi về chất của căn cơ.

Nhẹ nhàng ném tờ giấy tình báo trên tay vào chậu than, sau đó vò tan nó sau khi cháy khô.

Trương Vinh Phương khẽ thở hắt ra một hơi dài.

Ban đầu, mọi sự sắp xếp của hắn đều có trật tự.

Chỉ cần Đinh Du dò đường cho mình, xác nhận phía Thiên Tỏa Giáo bên kia thực sự có bảo dược, thì sẽ đi qua lấy.

Nhưng bây giờ, Linh Đế băng hà đã làm gián đoạn tất cả các bước đi.

Dưới những thay đổi lớn của thiên hạ, mọi sự ổn định đều có thể xuất hiện biến hóa rung chuyển.

“Mong là mọi chuyện đều sẽ ổn.” Điều duy nhất mà hắn vui mừng là bây giờ đúng lúc chính mình được trở về bên cạnh gia đình tỷ tỷ tỷ phu.

Có hắn ở đây, phủ Vu Sơn sẽ vững như Thái Sơn.

Kẻ nào dám làm loạn hắn sẽ ra tay giết kẻ đó!

Thùng thùng thùng.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa viện truyền đến.

“Ai?” Trương Vinh Phương lớn tiếng hỏi.

“Là ta, Kim Tụ.” Một giọng nữ dịu dàng truyền đến.

Trương Vinh Phương tiện tay gỡ một quả cầu giấy đã sử dụng ra, cong ngón tay búng một cái.

Quả cầu giấy bay xa hơn mười mét, đập vào then cửa một cách chính xác, rồi bật ngược lên trên.

“Vào đi.”

Cửa sân từ từ mở ra.

Một nử tử trẻ trung bước vào cửa với phong thái trưởng thành xinh đẹp.

Đó chính là Kim Tụ đã vài năm không gặp.

Sau khi nàng nhận được tin tức, tỉ mỉ chải chuốt một phen, cũng suy nghĩ về vị trí mà nàng nên có rất lâu rồi mới chủ động đến đây tìm Trương Vinh Phương.

Lúc này, nàng đang mặc một chiếc váy dài thắt lưng mảnh mai màu đỏ sẫm, eo và ngực được chiếc váy bó sát tôn lên một đường cong đầy đặn.

Mái tóc đen dài buộc thành một búi tròn ở phía sau, để lại hai lọn tóc hai bên má, hiện ra một khí chất dịu dàng.

Nhưng vừa bước vào cửa, cả người nàng bỗng run lên.

Bởi vì từ cửa viện nhìn vào, nàng nhìn thấy Trương Vinh Phương giống như tường cao, yên lặng đứng lên.

Chiều cao 2m5, ngay cả khi Trương Vinh Phương để quay trở lại nên thay đổi thấp xuống, chỉ có thể áp súc xuống còn 2m3.

Một cái đầu như vậy, so với 1m6 mấy của Kim Tụ.

Đó là một sự chênh lệch rất lớn!

Mặc dù Kim Tụ đã nghe nói bây giờ Trương Vinh Phương đã trưởng thành rất nhiều. Nhưng suy cho cùng, tai nghe không bằng mắt thấy kinh ngạc.

Nhìn thấy cái đầu đó, điều đầu tiên nàng nghĩ đến không gì khác.

Mà là xong đời rồi, chết người rồi.

“Vào đi.” Trương Vinh Phương nhìn Kim Tụ.

Nữ tử này là người mà hắn từng chọn dùng để che chắn bên phía tỷ tỷ. Nhưng bây giờ, có vẻ hơi không thích hợp lắm.

Sự chênh lệch về chiều cao và hình thể giữa hai người là quá lớn.

Cường độ thân thể quá chênh lệch, bất cẩn một xíu là có thể chết người.

“Ta… Ta đến đây, thăm ngươi.” Kim Tụ đóng cửa lại, cắn răng cố gắng nở một nụ cười.

Nàng chầm chậm đi đến gần, càng đến gần càng cảm thấy cực kỳ ngột ngạt.

Chiều cao chỉ là một mặt, còn cả chiều rộng cơ thể.

Bắp đùi của nàng thậm chí còn không thô bằng cánh tay của Trương Vinh Phương.

“Theo lời hứa hẹn, ta là người của ngươi. Cho nên, ta ở đây.” Kim Tụ cố gắng đè nén sự hoảng sợ trong lòng, vì mấy năm nay nàng đã tham lợi, nếu dám không thừa nhận, chớp mắt có thể bị ném xuống sông mất.

Với quyền thế của Mộc Xích gia, bây giờ làm chút chuyện cỏn con ấy chẳng qua chỉ là lời nói mà thôi.

Trương Vinh Phương im lặng nhìn Kim Tụ trước mặt.

“Bây giờ ngươi đã thấy hình thể của ta, ngươi vẫn muốn thử một chút à?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai