Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1032
Thiên hạ (5)

❊ ❊ ❊

Vẻ mặt nam tử cương nghị, đôi mắt sáng ngời, thân hình cao hai mét, ngoại trừ kích thước ra thì trông hắn ta không khác gì những nhân sĩ võ lâm giang hồ đang đi một mình.

Người này là Đinh Du, Đãng Sơn Hổ sau khi nhận nhiệm vụ của Trương Vinh Phương.

Đinh Du một thân một mình, ăn mặc như một du hiệp, vác một cây đoản côn, mang theo một bao quần áo lớn, trên người đầy gió bụi mệt mỏi.

Ngày nhận nhiệm vụ, hắn ta lập tức lên đường.

Bây giờ, trong ba ngày, cuối cùng đã đi bộ đến địa giới của Đan tỉnh.

Đi ngang qua một cây đa to lớn ba người ôm không xuể, Đinh Du đứng trên rễ cây nhô ra khỏi mặt đất phóng tầm mắt nhìn về phía trước.

Một con đường trắng xám thấp thoáng phía trước, uốn lượn về phía xa.

“Đó là quan đạo!” Đinh Du lập tức vui vẻ.

Vội vàng đi về phía trước.

“Mẹ kiếp xúi quẩy thật! Tại sao cái nơi quỷ quái này lại trở thành ma quái như vậy? Ngay cả quan đạo cũng đứt quãng, khiến cho huynh đệ chúng ta phải mò mẫm đi đường vòng thật xa!”

Lúc này, trên quan đạo mơ hồ truyền đến mấy tiếng mắng.

Bước chân Đinh Du hơi dừng lại, đứng ở bên cạnh quan đạo, tiện tay giết một con rắn độc xanh lá đang muốn lén lút cắn hắn ta.

Vứt xác con rắn đi, hắn ta nhìn thấy một đoàn người ngựa đang chầm chậm chạy đến theo quan đạo.

Đoàn người ngựa đó không nhiều, chỉ khoảng mười người. Nhưng những tiếng nói chuyện trong đó không ngừng truyền ra.

Có một số từ Đinh Du không thể hiểu được, hình như là tiếng địa phương của Đan tỉnh.

“y dô, có người kìa!” Đột nhiên, có người trong đội ngũ đối phương nhìn thấy Đinh Du, tất cả đều dồn dập tỏ ra ngạc nhiên.

“Là người? Ôi chao, người bên ngoài? Lạ thật!” Hai nam tử nhìn chằm chằm Đinh Du với vẻ mặt kinh ngạc.

“Hắn ta cao quá.” Các nữ tử trong đội ngũ đều rất trẻ, mỗi người đều có đôi mắt sáng ngời, hàm răng trắng tinh, ai nấy đều xinh đẹp. Chỉ là bộ quần áo các nàng đang mặc hoàn toàn khác với những nữ tử Đinh Du từng gặp trước đây.

Trên người họ đeo rất nhiều túi nhỏ khác nhau, ở một bên tai của mỗi người đeo ít nhất ba cặp đinh tán bạc.

Một số thậm chí còn đeo một đôi khuyên tai trên tai tạo thành hoa, trông có vẻ rất khoa trương.

Hơn nữa hắn ta nhận thấy chiều cao của những người này không quá 1m8, tất cả đều thấp bé.

Đinh Du cầm bản đồ chạy đi, bây giờ hắn ta không biết mình đang ở đâu.

Vì vậy, hắn ta bước tới để hỏi đường.

“Chư vị bằng hữu, có thể cho ta biết đây là địa giới của nơi nào không? Ta lên đường trong rừng núi, hình như hơi lạc đường rồi.”

Điểm dừng chân đầu tiên mà hắn ta sẽ đến là huyện Hoán Tức, nơi mà môn nhân đến từ Ngũ Đỉnh phái của Đan tỉnh thường xuyên qua lại.

“Nơi này á.” Một nữ tử có dáng người cao nhất bước tới, đánh giá Đinh Du.

“Đây là Hắc Long hương, Thạch Tuyền lộ Hắc Long hương, tiểu ca ca, ngươi đang định đi đâu vậy?”

“Ta” Đinh Du mỉm cười, định lễ phép trả lời.

Đột nhiên, đôi chân của hắn ta không thể giải thích được trở nên mềm nhũn, sức lực toàn thân tựa như bị rút cạn, trong nháy mắt biến mất.

“Không hay rồi!” Trong lòng hắn ta nảy sinh cảm giác không ổn, nhưng đã phản ứng không kịp nữa.

Bình bịch.

Cả người Đinh Du ngã xuống đất, hai mắt trở nên trắng dã.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trong đầu hắn ta chỉ nghe thấy tiếng nữ tử đang cười duyên.

“Ôi chao, người này của ta, không được cướp! Nhìn vóc dáng của hắn ta đi, nói không chừng có thể sử dụng làm đầu trâu mới.”

“Vậy là ngươi thực sự kiếm bộn rồi đó.”

Những người còn lại phát ra tiếng cười hâm mộ.

“Những người ở tỉnh khác thực sự không tồi. Thân thể béo tốt, khỏe mạnh. Thực sự tốt.”

“Hắn ta vẫn chưa ngất đi, cho thêm một tí thuốc đi. Để khỏi bỏ chạy.”

“Ừm.”

Ngay sau đó, một cơn gió nhẹ khác thổi qua, trước mặt Đinh Du tối sầm lại, hoàn toàn mất đi ý thức.

Trong phủ Vu Sơn.

Trương Vinh Phương không nhanh không chậm đi về hướng phát ra giọng nói.

Băng qua quảng trường, băng qua những tòa nhà rộng lớn vắng vẻ.

Sau đó là đi đến một tòa nhà hai tầng màu trắng hình như đã bị bỏ hoang từ lâu.

Các tòa nhà ở đây hình như có một phong cách đặc biệt nào đó.

Giữa các tầng, ở giữa có hàng rào hình cung cong như vầng trăng khuyết.

Trên đỉnh của tòa nhà có một chiếc lư hương cao bằng một người, trên lư hương có lít nha lít nhít những con chim đen.

Đôi mắt của những con chim này có màu đỏ như máu, rất quái dị. Chúng nó đứng cạnh nhau không phát ra tiếng kêu, giống như hạt vừng rơi vãi khắp mặt đất.

“Đến đây.”

Giọng nói đó phát ra bên trong từ tòa nhà này.

Trương Vinh Phương nhìn lên số nhà bên ngoài tòa nhà.

Bên phải cửa ra vào có treo một tấm thiết bài, trên đó có gắn một con bướm thuần sắc màu xanh đậm bằng đinh sắt.

Phía dưới dùng Linh văn viết: Nguyện Vọng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai