Hắn nheo lại mắt, liên tưởng tới pho tượng Huyết Thần nhìn thấy trước đó.
Không Si lúc này rất giống với tượng thần trước đó.
"Thú vị, để ta xem xem, ngươi sẽ dùng phương pháp gì để phản kháng ta…"
Trương Vinh Phương hoạt động hai tay, điều chỉnh bản thân đến trạng thái tốt nhất.
Thình thịch!!
Trong nháy mắt, thân hình Không Si biến mất tại chỗ.
Bởi vì tốc độ hắn ta di chuyển thuấn gian quá nhanh, thế cho nên đã phá mở không khí, phát sinh khí lưu kịch liệt tản ra.
Khí lưu tản ra hình thành cuồng phong, cuốn lấy tạp vật trên boong thuyền xung quanh không ngừng quay cuồng.
Đồng tử của Trương Vinh Phương hơi co lại, vội vàng giao hai tay trước người để ngăn trở.
Nhưng vẫn là chậm một chút.
Keng!!
Hai tay của Không Si đánh lên hai vai hắn, phát ra tiếng kim loại chạm nhau.
Lực trùng kích khổng lồ giống quả bom, đánh cho máu thịt trên vai Trương Vinh Phương tung bay, bắn tung tóe ra phía sau.
Boong tàu răng rắc nứt ra thành từng miếng, Trương Vinh Phương không giảm lực kịp, trực tiếp bị đánh xuống mấy tầng phía dưới.
Thình thịch!
Sau lưng hắn hướng xuống, không ngừng rơi.
Lúc này hắn mới nhìn rõ, hiện tại Không Si biến thành cái dạng gì.
Trong quá trình bùng nổ vừa rồi, hòa thượng trông không quá thông minh kia đã biến thành quái vật có móng tay dài ra, bén nhọn như đao.
Phía sau lưng mọc ra một lớp bắt thịt giống như cánh chim, chỉ là cánh chim kia vẫn chưa thành hình, bị thứ giống như là màng da bao vây trói buộc.
Không Si của lúc này, có hai chân bị kéo dài, toàn bộ ngón chân đều biến thành chất sừng bén nhọn sắc bén như đao phong.
Nhìn từ xa, hắn ta đã không có hình người, mà càng giống kẻ săn đuổi mãnh thú của giới tự nhiên nào đó.
Thình thịch!
Trương Vinh Phương ngã mạnh lên sàn tầng hai, mặt sàn nổ tung, suýt chút nữa lại đập rơi xuống nữa.
Nhưng cuối cùng vẫn ổn định.
Hắn vội vàng xoay người tránh khỏi chỗ cũ.
Vèo, bóng dáng Không Si từ trên trời giáng xuống, lên gối hung hăng đánh bộ vị nơi ngực của Trương Vinh Phương.
Thình thịch!
Sàn tàu nổ tung.
Lão hòa thượng kia vội vàng không kịp chuẩn bị cũng rơi xuống, tiến vào tầng thứ ba, cũng là tầng dưới chót nhất của thuyền.
Trong khoang thuyền đen tối, Trương Vinh Phương đứng lên, vỗ lớp tro bụi trên người.
Lúc này vết thương trên vai hắn đã khép lại, hoàn hảo như lúc ban đầu.
Khi Huyết Nhục Bổ Toàn đạt tới chín mươi trở lên, lúc này tăng phúc tố chất toàn thân của hắn đều đã đạt đến một mức độ khoa trương.
Cộng thêm tốc độ khép lại siêu cao của bản thân trị số sinh mệnh.
Có thể nói, lúc này, năng lực khép lại của hắn còn chẳng kém hơn võ giả Bái Thần.
Đứng ở trong khoang thuyền, hắn ngưng thần nín thở, lẳng lặng lắng nghe.
Bỗng hắn lách sang hướng phải.
Thình thịch!
Một bóng người thả người từ phía dưới đánh vỡ sàn nhà, hướng lên mặt hắn.
Trong vụn gỗ tung tóe, Trương Vinh Phương nâng tay đánh ra một chiêu Trọng Sơn xuống.
Ba trạng thái cực hạn chồng thêm lực lượng của Trọng Sơn, chính diện đụng tới đối phương.
Keng!!
Lại là tiếng vang như rèn sắt.
Trương Vinh Phương lùi lại mấy bước, mỗi một bước hai chân đều hãm sâu.
"Làm lại!" Hắn cười ha ha. Trong lòng có loại cảm giác vui sướng vì có thể tùy ý thi triển thực lực của mình.
Lúc này, hắn rút chân ra, phát lực lần nữa đánh tới phía trước.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!!
Hai người giao thủ giống như cuồng phong bạo vũ, thỉnh thoảng chỉ lan một tí ra xung quanh đã đánh cho tường gỗ bốn phía nát bấy.
Trong dư âm tạo ra khi bọn họ chém giết, chiếc thuyền trắng này phát ra tiếng rên rỉ.
Vách tường nổ tung đổ xuống ầm ầm, xuyên thấu.
Trương Vinh Phương đánh đến hứng khởi, bội số của Trọng Sơn không ngừng tăng lên.
Từ gấp đôi đến gấp ba.
Gấp ba đến gấp năm lần.
Dần dần, hắn thế mà lại chính diện chế trụ Không Si.
"Không đủ không đủ không đủ không đủ!!! Ha ha ha ha! Lại để cho ta tận hứng hơn chút đi!!"
Bị đè nén lâu vậy rồi mới được thả ra, khiến song chưởng của Trương Vinh Phương hóa thành ảo ảnh, phô thiên cái địa đánh hướng phía Không Si.
Nhìn từ đằng xa, trông giống như là hắn đồng thời sinh ra mười mấy cánh tay vậy.
"Chết!!" Không Si rít gào, làn da trên cơ thể bắt đầu hiện lên màu bạc nhạt, một sợi tơ bạc dần dần chui ra từ miệng mũi lỗ tai và mắt hắn ta, đâm tới hướng phía Trương Vinh Phương giống như xúc tu.
Với tư cách Tông Sư, hắn đã từ từ đạt đến tư chất cực hạn của thân thể mình.
Nhưng đã vậy rồi mà vẫn còn kém một đoạn so với Trương Vinh Phương phía đối diện.
"Chung Thức - Dạ Xoa Vương!"
Rốt cuộc, sau khi lại một chưởng đánh đuổi, Không Si máy móc há mồm, yết hầu phát ra tiếng gầm như chuông lớn.
Tiếng gầm kia giống sóng khởi động, trong nháy mắt chấn động đến toàn thân hắn ta.
Khiến thân thể cấp tốc phát sinh biến hóa kịch liệt.
Đầu hắn ta trở nên càng thêm nhỏ đi.
Đường vân màu bạc trên dưới toàn thân, bắt đầu lần lượt bện ra từng khuôn mặt quỷ vặn vẹo.