“Bọn họ là quân tử không đứng dưới tường sắp đổ, hiện tại chúng ta thế yếu, tất nhiên không được bọn họ xem trọng. Cùng là là đi tới Cực Cảnh, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ bị ép đối đầu với thần phật.” Nữ tử che mặt lạnh lùng nói.
“Thời gian ta có thể dừng lại ở đây không nhiều, các ngươi mau chóng điều tra rồi hồi âm cho ta.” Nhiễm Hân Duyệt dặn dò.
“Yên tâm, trong vòng ba ngày.”
*
*
*
Trương Vinh Phương về nhà một lần nữa, thay một bộ quần áo khác, sau đó chậm rãi trở lại Mộc Xích phủ xem trò vui.
Sân khấu kịch đã diễn vở kịch khác rồi, là cô nương xinh đẹp mặc lụa mỏng, ôm tỳ bà ngồi độc tấu giữa đài.
Tiếng tỳ bà như châu ngọc rơi xuống, nhẹ nhàng dứt khoát.
Tỷ phu đã đứng dậy không thấy nữa, chắc là thời gian này lại tới nha môn.
Loạn quân nổi lên bốn phía ở xung quanh, sự vụ bận rộn, hắn ta có thể ở lại thời gian dài như vậy đã là rất hiếm có rồi.
Lư Mỹ Sa đang nhỏ giọng nói chuyện với tỷ tỷ Trương Vinh Du. Nhìn thấy Trương Vinh Phương trở về, không hiểu sao sắc mặt Lư Mỹ Sa đỏ bừng, hừ một tiếng đã chạy.
Để lại tỷ tỷ đang nhỏ giọng cười trộm.
“Đang cười cái gì?” Trương Vinh Phương ngồi xuống vị trí, cầm lấy một quả lê nhét vào trong miệng.
Hắn không nhổ hột, cắn mấy cái nhai nát nuốt hết.
“Không có gì, chỉ là đã khiến Mỹ Sa lo lắng cho đệ, không phải Trần Ngọc Khê của nàng bị đệ đuổi đi sao? Trong thời gian ngắn đến tuổi, mà không tìm được người thích hợp. Ta thấy á, hai người các đệ rất xứng.” Trương Vinh Du cười nói.
Nàng lặng thinh không đề cập tới mấy lời mình vừa nói, Trương Vinh Phương là vì thích ghen tuông, mới lặng lẽ đuổi Trần Ngọc Khê đi.
“Tính khí nàng quá kém, nếu như đồng ý sửa, mới có chút khả năng. Nếu không...” Trương Vinh Phương thẳng thắn nói.
“Ngươi nói tính khí ai kém!” Sau lưng truyền đến giọng táo bạo của Lư Mỹ Sa.
“Ngươi nhìn thử đi.” Trương Vinh Phương không nhịn được cũng nở nụ cười. “Thế này không phải là tính khí kém à?”
“Tính khí ta rất tốt! Rất tốt!” Lư Mỹ Sa xông lại đứng gào thét một bên. “Ngươi còn dám nói tính khí ta kém, có tin ta đánh ngươi hay không!”
Lần này Trương Vinh Du cũng không nhịn được mà nở nụ cười theo.
“Chấp ngươi hai tay.” Trương Vinh Phương không biến sắc.
“Ngươi!” Lư Mỹ Sa tức giận đến đỏ cả mặt, muốn động thủ tại chỗ, nhưng vừa nghĩ tới chênh lệch võ lực giữa hai người, lại sợ bị đánh thật, nàng biết có thể Trương Vinh Phương sẽ động thủ thật.
Nhất thời trong lòng bị áp bức đến tức nổ.
“Tẩu tẩu! Tẩu nhìn hắn đi!” Nàng lập tức quay đầu kéo Trương Vinh Du làm nũng dậm chân.
“Được rồi được rồi, hai ngươi cứ như là trẻ con với nhau.” Trương Vinh Du bất đắc dĩ sờ sờ tóc nàng. “Tính khí ngươi cứ thế này, quá dễ kích động. Không thấy hắn đang trêu chọc ngươi à?”
Nhất thời Lư Mỹ Sa không nghe theo, trong miệng tu tu tu tu thầm nói gì đó không êm tai, đại ý là liều chết không thừa nhận tính khí mình kém.
Trương Vinh Phương bên cạnh lại hơi kinh ngạc. Từ lúc nào mà Lư Mỹ Sa có quan hệ tốt với tỷ tỷ như vậy?
Xuất phát từ tôn kính, hắn không mở Ám Quang Thị Giác để nhìn tỷ tỷ, nhưng không mở cũng có thể cảm ứng được, Trương Vinh Du không có võ công. Chỉ là khí tức thông thuận, đầy đủ tinh thần hơn người bình thường một ít.
Còn lại cũng chỉ là người bình thường.
Cũng không biết đã dùng cách gì.
Một hồi lâu, Lư Mỹ Sa được dỗ chậm rãi nguôi giận, xoay người rời đi.
Trương Vinh Du thì lại lôi kéo Trương Vinh Phương đi sang quán pha trà bên trong.
“Thấy đệ là dáng vẻ một bụng tâm sự, nói đi, có chuyện gì?”
Hai người khoanh chân ngồi xuống, thị nữ bên cạnh dồn dập đưa dọn lên bộ ấm trà, lửa than.
“Chỉ là, lần này khi trở về cũng đủ lâu rồi, nên quay lại tiếp tục nhậm chức.” Trương Vinh Phương đáp lời.
Lần này hắn trở về, vốn là tiện đường vấn an tỷ tỷ tỷ phu, lại không ngờ rằng gặp phải nhiều chuyện như vậy.
“Nhậm chức? Chắc chắn hiện tại đệ không ở địa phương lúc trước nói, nói thật đi, đệ nhậm chức ở đâu?” Nụ cười trên mặt Trương Vinh Du chậm rãi nhạt đi.
“Ở phủ Tình Xuyên Trạch tỉnh.” Trương Vinh Phương thành thực trả lời.
“Trên mặt của đệ tràn ngập chữ có việc.” Trương Vinh Du than thở. “Nhớ kỹ, phủ Vu Sơn vĩnh viễn là nhà đệ. Ta và tỷ phu đệ vẫn luôn ở nơi này. Mặc kệ đệ chọc ra chuyện gì ở bên ngoài, nếu như thực sự không ứng phó được, thế thì cứ trở lại.”
Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt trên mu bàn tay Trương Vinh Phương, tay hai người giao hòa đặt bên cạnh bàn, nhất thời tĩnh lặng không hề có một tiếng động.
Các thị nữ nhóm lửa, thả than, đặt ấm lên, đổ nước vào.
Ánh đỏ hơi sáng lên.
Hai người vẫn không nói gì.
Mãi đến tận khi nước bên trong ấm hơi sôi, bốc lên bọt khí giống cá mắt. Trương Vinh Du mới thu tay về, cẩn thận chuẩn bị lá trà.