Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1083
Dự liệu (10)

❊ ❊ ❊

Khổng Văn, người trước mặt này đã có quan hệ với lão ta hơn mười năm trước. Đó là khi đang đuổi giết một Tông Sư Cực Cảnh đã phạm vào điều tối kỵ.

“Đã lâu không gặp, không thể vì nhớ ngươi nên tìm đến ngươi à?” Khổng Văn cười híp mắt nói.

“Ừm… Nhớ thì không cần. Nói đi, có chuyện gì?” Vũ Văn Dị cảm thấy ớn lạnh trong lòng.

Lão ta biết trong Bà Sa môn không chỉ nam nữ có thể kết hợp, mà nam nam hay nữ nữ cũng có thể kết hợp.

“Thực không dám giấu giếm, bây giờ Bà Sa môn của ta đã chính thức gia nhập Đại Quang Minh giáo minh. Vì vậy, lần này đến là do nhận được tin tức một trong những trợ thủ của Nhạc Đức Văn Đại Đạo Giáo, Minh Trùng đạo nhân Nhiễm Hân Duyệt đang đúng lúc ở gần đây. Cho nên... Ta và một người bạn tốt đã chạy đến trước.” Khổng Văn trả lời.

“Ý của ngươi là…?” Trong lòng Vũ Văn Dị khẽ xuất hiện một ý nghĩ. Lập tức đoán được ý đồ của đối phương.

“Đúng.” Khổng Văn mỉm cười, vươn tay chỉ sang một bên: “Ta đến đây để giới thiệu một người bạn tốt với Vũ Văn huynh.”

Ngay lập tức, một người nhảy xuống từ một cành cây giữa không trung trong rừng cây bên cạnh.

Người này mặc áo giáp màu bạc, khoác một chiếc áo choàng đỏ, tóc cắt ngắn, dựng đứng lên, giữa lông mày vẽ một biểu tượng ngọn lửa. Ngoại hình không phải nam không phải nữ, khá trung tính, da thịt cũng khá bóng loáng trắng nõn, khi bước đi lại có cảm giác hơi nữ tính.

“Đây là Nibalaxsa, khuê mật (huynh đệ, chị em tốt, thân thiết) của ta, tên Đại Linh là Nghiêu Thư Thần.” Khổng Văn mỉm cười giới thiệu.

“...” Trong lòng Vũ Văn Dị cảm thấy hơi ớn lạnh, con mẹ nó khuê mật cái khỉ gì, lão bất tử này đã tám mươi tuổi rồi, sao lại gọi ra xưng hô không biết xấu hổ như vậy chứ?

Nhưng nhìn bề ngoài, lão ta trong nháy mắt nhận ra đối phương cũng là Bái Thần, thực lực không yếu.

Ngay lập tức nở một nụ cười.

“Tại hạ Chân Nhất Vũ Văn Dị, bái kiến đạo hữu.”

Nghiêu Thư Thần mỉm cười đáp lại.

“Rất vui được gặp ngươi. Cầu mong ngọn lửa vĩ đại sẽ bảo vệ ngươi.” Tiếng phổ thông Đại Linh của hắn ta không trôi chảy lắm. Hình như là mới học không lâu.

“Được rồi, rõ ràng ngươi đã đoán được mục đích của chúng ta đến đây là gì, có muốn làm cùng nhau hay không?” Khổng Văn lên tiếng nói.

“Lần này Đại Đạo Giáo quá mức hùng hổ dọa người, chúng ta mới quyết định đưa ra hạ sách như vậy. Không phải Thái Cực Cung của Chân Nhất cũng bị tập kích, ba trong số năm con trai của Minh Sơn cũng đã chết. Chẳng lẽ các ngươi lại cam tâm bị Nhạc Đức Văn nô dịch sao?”

“Chúng ta cùng thuộc về Đạo Môn. Cùng nguồn cùng gốc…” Vũ Văn Dị khổ sở nói.

“Có vẻ như Vũ Văn huynh vẫn chưa nhận thức được rõ thế cục hiện tại.” Khổng Văn cười nói.

“Được thôi, vậy ta sẽ tiếp tục tìm người của Tây tông. Có lẽ bọn họ sẽ muốn chủ động ra tay hơn. Tất nhiên, đến lúc đó, linh tuyến trên người Nhiễm Hân Duyệt sẽ...”

Linh tuyến không thể tăng cao thực lực, nhưng nó có thể kéo dài tuổi thọ.

Và đối với Tông Sư Bái Thần trẻ tuổi như Nhiễm Hân Duyệt, dù chia cho vài người thì cũng có thể kéo dài rất nhiều tuổi thọ.

Vì vậy...

“Thành giao!” Vũ Văn Dị cũng nghĩ đến điều này, lập tức đáp ứng.

Ba người bọn họ cùng nhau ra tay, một hậu bối Bái Thần quá sớm như Nhiễm Hân Duyệt không thể một người xử lý được thì đổi thành ba người.

Chỉ sợ mười mấy chiêu là có thể bắt được.

Nếu lão ta chỉ có một mình, sẽ không dám nghĩ tới. Nhưng lần này có sự nhúng tay của Đại Quang Minh giáo minh, hiệu quả sẽ không giống.

Dù sao ở thâm sơn đất hoang, giết thì cứ giết thôi. Khó khăn lắm mới nắm được hành tung của một vị Tông Sư Bái Thần. Nhất định phải nắm bắt cơ hội này.

“Được! Vũ Văn huynh thật là thẳng thắn!” Khổng Văn lập tức vui sướng.

“Khi nào thì động thủ? Ta nghĩ Nhiễm Hân Duyệt kia đang có ý định rời khỏi đây. Nếu không động thủ thì sẽ quá muộn.” Vũ Văn Dị hỏi ngược lại.

“Đương nhiên, càng sớm càng tốt, nếu không đêm dài lắm mộng.” Khổng Văn đáp.

“Vậy thì bây giờ đi!” Vũ Văn Dị dừng lại: “Từ đây trở về Đại Đô, chỉ có một con đường duy nhất phải đi qua, các ngươi đi theo ta!”

Ba người bọn họ nhìn nhau, đồng thời nghiêng mình ra khỏi khu rừng, Vũ Văn Dị đi phía trước, hai người còn lại ở phía sau.

Chỉ là hai người Khổng Văn không để ý lúc này trong mắt Vũ Văn Dị đang ở trước mặt mình, chợt lóe lên một tia sáng lấp lánh không thể giải thích được.

*

*

*

Nhiễm Hân Duyệt vội vã mang theo hành lý lao nhanh trong núi.

Là một Tông Sư Bái Thần, sức chịu đựng của nàng vượt xa những Tông Sư bình thường, có thể chạy hết tốc lực mấy ngày mấy đêm mà không biết mệt.

Chỉ cần không mở ra Chung Thức thì thể lực sẽ không cạn kiệt hết.

Nhưng vào lúc này, mi mắt của nàng giật giật dữ dội, trong lòng có một linh cảm không thể giải thích được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai