Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1091
Dự liệu (18)

❊ ❊ ❊

Đó là một bà lão tóc bạc ẩn thân bên trong rừng cây.

Tay bà ta nắm thiết trượng, nhưng thiết trượng cũng đang run rẩy.

“Người kia... Người kia... Quá mạnh mẽ!”

“Tuyệt đối là Đại Tông Sư! Cao thủ tuyệt đỉnh thiên hạ hiếm có!”

“Cao thủ như vậy, làm sao lại xuất hiện tại nơi thâm sơn cùng cốc này!”

Bà lão nắm đầu rồng trên thiết trượng thật chặt, năm ngón tay bóp chặt nó đến mức gần như sắp nặn ra dấu tay mà không hề phát hiện.

Vốn dĩ là bà ta phối hợp với Vũ Văn Dị, đến đây mai phục từ sớm, chờ đợi thời cơ, nếu mấy người Nhiễm Hân Duyệt và Khổng Văn lưỡng bại câu thương, bà ta sẽ ra tay nhằm vào Khổng Văn và Tông Sư của Sà Bà môn, cứu Nhiễm Hân Duyệt.

Buồn cười hai người kia thật sự cho rằng Chân Nhất bọn họ nguyện ý dính líu quan hệ với giáo minh Đại Quang Minh?

Hiện nay Nhạc Đức Văn độc môn song Linh tướng, có thể nói thực lực bản thân Linh tướng là số một, còn được Tuyết Hồng các chống đỡ, như mặt trời ban trưa, tình huống uy áp thiên hạ.

Làm sao bọn họ có khả năng ngược dòng mà đi?

Chỉ là, tuy kế hoạch tốt, cuối cùng lại xảy ra bất ngờ thế này.

“Nam nhân kia…” bà lão nhớ lại ba Tông Sư Bái Thần mới vừa bỏ mình, tia lạnh lẽo trong lòng tập kích toàn thân.

“Lấy thực lực Đại Tông Sư, ngụy trang thành đạo tử Đại Đạo Giáo, mưu đồ lớn lao, quả thực quá khủng bố.”

Bà ta có thể cảm giác được âm mưu ẩn giấu trong đó, quả thực như sóng to gió lớn, khó có thể dùng lời diễn tả được.

Cuối cùng bà ta nhìn qua Nhiễm Hân Duyệt rồi xoay người lặng yên rời đi.

Vốn dĩ bà ta còn dự định đứng ra giúp đỡ, xem như là kéo quan hệ.

Nhưng trải qua màn chiến đấu vừa rồi, tẩy lễ khủng bố của cường giả kia, bà ta cảm giác mình vẫn nên tiếp tục ẩn nấp thì tốt hơn.

Vòng xoáy cỡ này, hơi một tí là tan xương nát thịt, đừng dính líu đến vẫn tốt hơn.

Bà lão chậm rãi thối lui.

Chỉ để lại Nhiễm Hân Duyệt chậm rãi đứng lên từ mặt đất.

Đến hiện tại nàng vẫn còn mờ mịt.

Nhìn mặt đất tàn tạ không chịu nổi, rất nhiều cây lớn gãy nát sụp đổ, còn có đá trắng lớn bị đập nát thành mảnh vỡ.

Nhất thời nàng không biết nên làm thế nào cho phải.

“Tiên, cõi đời này, tại sao có thể có như vậy...!”

Không ai có thể nghĩ đến, đạo tử Đại Đạo Giáo, một người trẻ tuổi chừng hai mươi lại người mang thực lực khủng bố có thể so sánh với Đại Tông Sư. Bạo phát trong một thời gian ngắn đã mạnh mẽ đánh chết ba Tông Sư Bái Thần.

Hình như hắn có mật pháp giết chết người Bái Thần một cách nhanh chóng.

Đạo tử Trương Ảnh là Đại Tông Sư?

Còn có mật pháp có thể nhanh chóng giết chết người Bái Thần?

Nhiễm Hân Duyệt cảm thấy, mình truyền tin tức này lại Đại Đô cho chưởng giáo và Kim Ngọc Ngôn cung chủ thì có lẽ trước tiên điều bọn họ muốn làm, chính là liên thủ tát mình một cái chết luôn.

Mỗi Tông Sư đều cho là sau khi mình mở Chung Thức, đánh không lại cũng sẽ không thua, chỉ bị thương mà rút đi.

Coi như đối mặt với cường giả Đại Tông Sư có chênh lệch cực lớn, thậm chí là Linh tướng thì bọn họ vẫn có tâm lý như thế.

So với cá thể mạnh hơn mình, bình thường trong lòng Tông Sư là: hiện tại ta đánh không lại, không có nghĩa là sau này không đánh lại, ta đánh không lại ngươi, nhưng ngươi cũng không giết được ta. Ta có thể chạy!

Hay là: hiện tại ngươi mạnh hơn ta, chẳng qua là vận may tốt hơn ta. Nếu năm đó ta có điều kiện như ngươi, tuyệt đối sẽ mạnh hơn ngươi! Vì lẽ đó tố chất ta tốt hơn ngươi!

Tuy rằng tốc độ ngươi nhanh hơn ta, nhưng lực lượng ta càng mạnh hơn.

Tuy rằng lực lượng ngươi mạnh hơn ta, nhưng tốc độ ta nhanh hơn ngươi!

Các loại như vậy chính là tự tin tuyệt đối của Tông Sư!

Chỉ cần còn có một tia tự tin đối với bản thân, không bị đánh tan hoàn toàn, Chung Thức sẽ không tự hủy thoái hóa.

Nhưng vào giờ phút này.

Nhiễm Hân Duyệt nhớ lại quái vật Đại Tông Sư mới vừa tự xưng Trương Vinh Phương, tốc độ, lực lượng, phòng ngự, sức khôi phục của hắn đều vượt qua những Tông Sư Bái Thần bọn họ.

Đó là nghiền ép trên tất cả các mặt.

Chẳng trách cuối cùng Tông Sư Bái Thần kia trực tiếp tan vỡ.

Bản thân Nhiễm Hân Duyệt cũng cảm giác được tâm trạng bất ổn, cuối cùng tràn ngập nguy cơ. Lúc này nàng cấp tốc dứt bỏ tạp niệm, không suy nghĩ nhiều nữa.

Chỉ cần không nghĩ nữa, thì sẽ không có cảm giác tan tác, thì sẽ không làm bất ổn Chung Thức!

Ừm.

“Tên kia tuyệt đối không thể là Trương Vinh Phương! Không biết quái vật Cực Cảnh đã tu luyện bao nhiêu năm, đột nhiên chạy đến ngụy trang thành một tên tiểu bối. Còn không có tự trọng mà gọi mình là sư thúc! Không biết xấu hổ!”

Nhiễm Hân Duyệt nghĩ trong lòng như vậy, nhất thời tất cả đều thông thuận.

Chung Thức có chút bất ổn của nàng cũng nhanh chóng ổn định lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai