Cho dù như thế nào, cứ chờ thêm chút đã!
Bỗng nhiên, Trương Vinh Phương khoanh chân ngưng thần, trong đầu lóe lên một đạo ánh sáng.
“Nếu như ta đi tìm Tiết Đồng dò hỏi…”
Nếu Tiết Đồng cái gì cũng hiểu giống như những gì hắn ta đã nói vào thời điểm đó, vậy thì chuyện về tấm lệnh bài, nhất định cũng sẽ biết được.
Đây là một con đường có thể đi.
“Có thể thử một phen.” Trong lòng Trương Vinh Phương đã hạ một quyết định.
“Nếu như thực sự không được, vậy thì chỉ còn cách trốn đi mà thôi, hoặc là, cường hành khiến cho tấm lệnh bài đó bị thất lạc, còn về việc làm thế nào để khiến nó thất lạc, hắn vẫn còn chưa nghĩ đến, nếu như thực sự đến lúc đó, hắn cũng không thể không ra tay đánh ngất người đến, để cho lệnh bài thất lạc ra xa một chút.
Đương nhiên, đây là chuyện chẳng thể nào làm được.
Nhiễm Hân Duyệt đó có thể được phái đến kiểm tra chuyện này, sợ rằng thực lực cũng thuộc dạng cực kỳ cường đại.
Nếu như thật sự đánh nhau, một khi không cẩn thận không thể thu tay lại.
Đến lúc đó, hắn không tin một người đa mưu túc trí như Nhạc sư phụ, sẽ không lưu lại một chút thủ đoạn gì trên người người này.
Lúc này, Trương Vinh Phương không lại suy nghĩ lung tung nữa, hắn đứng dậy thay một bộ y phục khác, đẩy cửa mà đi.
Gió đêm thổi qua.
Trong nháy mắt thân ảnh của hắn đã biến mất ngay tại chỗ.
Bên trong Xích Viêm hạp.
Dòng suối chậm rãi chảy qua, Trương Vinh Phương đứng bên cạnh dòng suối, trong tay cầm nguyện chung.
Trên trời ánh trăng rơi xuống thành từng mảnh, vừa hay bao bọc hắn cùng dòng sông bên trong.
Giống như lần trước, hắn khoanh chân ngồi xuống, đặt nguyện chung ở một bên.
Sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu đả tọa nhập định để hình dung giống như trong cơ sở.
Lắng nghe tiếng nhịp tim đập.
Quên đi tất cả những gì xung quanh,
Chẳng bao lâu sau, tiếng nước xung quanh, tiếng gió hòa vào nhau, tại thành một âm thanh mơ hồ.
“Ngươi trở lại rồi sao?”
Giọng nói của Tiết Đồng tiếp tục truyền đến.
“Tiền bối, ta gặp phải một vấn đề khó khăn. Có thể cầu ngươi giúp ta hóa giải nó không.” Trương Vinh Phương trầm giọng nói.
“Ngươi nói đi.”
“Vãn bối muốn biết, lệnh bài của Đạo tử trong Đại Đạo giáo, làm thế nào có thể kiểm tra ra được tu vi Văn Công của Đạo tử?”
“Đây có phải là một phương pháp ẩn giấu, gây hiểu lầm?” Vấn đề mà Trương Vinh Phương đau đầu nhất chính là việc kiểm tra tu vi.
“Lệnh bài Đạo tử sao? Ta còn không nhớ lại có loại lệnh bài có thể kiểm tra ra tu vi Văn Công như vậy.” Tiết Đồng hoài nghi hồi đáp... “Hoặc là nói đó là một vật hắn tự mình làm ra. Vì vậy, ta không thể trả lời câu hỏi này của ngươi được. Nhưng có điều…” hắn ta đột nhiên chuyển âm nói. “Ta lại thực sự biết một phương pháp khác, có thể kiểm tra tu vi Văn Công. Nếu như hắn cũng lợi dụng phương pháp này, vậy thì thực sự có thể làm được việc đó.”
“Xin tiền bối giải đáp.” Trương Vinh Phương nói.
“Trên thế gian này, cách mà có thể thuận lợi cho việc kiểm tra tu vi Văn Công, chính là Thần Phật, linh tuyến của bọn họ, chỉ cần tách ra một sợi, sau đó tiếp cận người bên cạnh trong vòng một thước, đều có thể tinh chuẩn phán đoán được tu vi Văn Công. Thế nhưng, Văn Công cao hay là thấp, có thể quyết định cực hạn sau khi bọn họ hàn lâm.” Tiết Đồng trầm ổn trả lời.
“Linh tuyến của Thần Phật?” Trương Vinh Phương rùng mình trong lòng.
“Không sai, ngoài việc đó ra, ta không biết còn có phương pháp nào, có thể kiểm tra tu vi Văn Công ở khoảng cách xa cả. Dù sao thì người bình thường cũng không có loại năng lực này, với lại, người không quan tâm đến tiến độ Văn Công của mình, mà lại quan tâm đến tiến độ Văn Công của người khác, chỉ có thể là Thần Phật.” Tiết Đồng trả lời.
“Vì vậy, bên trong lệnh bài.”
“Điều này có rất có thể, ngươi nhất định phải cẩn thận, một khi bị phát hiện Văn Công của người đã đạt đến yêu cầu tiêu chuẩn, mà người lại không nguyện ý Bái Thần tương ứng mà lệnh bài thuộc về, rất có thể linh tuyến sẽ âm thầm tập kích đâm xuyên ngươi, cưỡng hành ngươi chuyển hóa.
Linh tuyến của Thần Phật, không hề tầm thường chút nào.” Tiết Đồng nói.
“Chuyển hóa sao?”
Cường hành chuyển hóa, sẽ biến thành Thần Khôi. Sự tồn tại như vậy, ở Linh Đình là nhiều nhất, tam đại giáo cũng không thiếu, rất nhiều người Bái Thần sau đó thọ mạnh đạt đến cực hạn, cũng sẽ biến thành Thần Khôi, bị ở lại trong bóng tối.” Tiết Đồng than nói.
“Chỉ cần một lệnh giáng xuống, bọn họ liền có thể nhanh chóng toàn bộ xuất động. Đây chính là lực lượng có thể trực tiếp không chế của Thần Phật giáo, vì vậy... cần phải hiểu được, ý nghĩa của việc Bái Thần. Mà Thần giáo, lại có ý nghĩa như thế nào.
“Thần Khôi...” Trong lòng Trương Vinh Phương sợ hãi.
Mỗi năm đều có nhiều người Bái Thần, nếu như đều góp toàn bộ lại, vậy thì con số đó là bao nhiêu?