Vốn định dùng cảnh cáo trực giác của hắn, hắn có thể dễ dàng phản ứng, không ngờ, lần này lại không phản ứng chút nào.
Lúc này, đoàn người Tống Tân Nghiệp quay đầu đi về đường cũ, Trương Vinh Phương quay ngược lại biến thành chặn phía sau.
Mọi người tăng nhanh tốc độ, chạy về lối đi vào khe thung lũng.
Chỉ là rất nhanh chuyện Trương Vinh Phương lo lắng đã phát sinh.
Bọn họ đi một đường đã sắp hơn nửa canh giờ, mà phía trước vẫn là đường núi sương mù trước sau như một.
Hai bên vẫn là vách đá hẻm núi màu xanh thẫm.
Ở giữa con đường hình chữ V vẫn dẫn đến phía trước, kéo dài tới nơi sâu xa nhất trong sương mù, không nhìn thấy phần cuối.
Một đám người lao nhanh trên đường, dựa theo lộ trình bọn họ đi vào, hẳn đã lúc này sớm đến lối vào khe thung lũng.
Nhưng bây giờ…
*
*
*
Lúc này, Xích Viêm hạp.
Thanh Tố đang dẫn người phòng giữ nơi đây, một nhóm người mang theo cung nỏ giáp thuẫn, võ trang đầy đủ chờ đợi Trương Vinh Phương trở về từ bên trong.
“Đại nhân đã đi vào bao lâu rồi?” Thanh Tố trầm tiếng hỏi.
Nữ tử bên cạnh lấy đồng hồ quả quýt ra nhìn thời gian, trả lời.
“Đã nửa canh giờ.”
“Hẳn là có kết quả rồi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, dù như thế nào, đều sẽ có pháo hoa đưa tin trên trời. Mọi người chú ý.” Thanh Tố trầm giọng nói.
“Vâng!” Một đám người cùng đáp.
Thanh Tố hài lòng gật đầu, đang muốn đi xung quanh tuần tra tình trạng trang bị của những người còn lại.
Bỗng nhiên một tiếng nói quen thuộc bay ra từ trong hẻm núi sương mù phía trước.
“Thanh Tố, ngươi mang vài người mau tới đây một chuyến, bên này có tình huống!” Là tiếng nói của Trương Vinh Phương, trầm thấp mà nghiêm túc, giọng nói mơ hồ có chút nghiêm nghị, rõ ràng đã gặp phải phiền toái.
Đột nhiên Thanh Tố dừng lại, xác định người đi ra trong sương mù từ xa, chính là Trương Ảnh đại nhân, lúc này nàng lập tức lên tinh thần, gọi chừng mười người, nhanh chóng chạy vào bên trong cốc.
“Không đúng!” Bỗng nhiên Thanh Tố đột ngột dừng chân lại, ngẩng đầu nhìn về hướng người kia.
“Đại nhân, những người còn lại đâu? Tại sao chỉ có một mình ngươi!?” Trong mắt nàng nổi lên vẻ cảnh giác.
“Những người khác đều đang ở bên trong, ta về trước gọi nhiều người hơn đi vào.” Trương Vinh Phương nhanh chóng trả lời.
“Xin hỏi đại nhân có lệnh bài Tùng Hạc quan ta không?” Thanh Tố trầm tiếng hỏi.
“Là cái này sao?” Trương Vinh Phương nhanh chóng lấy một khối lệnh bài màu mực hình vuông từ bên hông ra, trên đó có điêu khắc một con tùng hạc đập cánh muốn bay. Ở giữa còn khắc một chữ Trương khổng lồ màu vàng.
Thanh Tố xác định lệnh bài, nhất thời cảnh giác trong mắt lỏng ra chút. “Xin lỗi, là thuộc hạ cẩn thận quá mức rồi.”
“Không sao, mau dẫn người đến giúp đỡ, chậm sẽ không kịp nữa!” Trương Vinh mới trầm giọng nói.
“Vâng!” Thanh Tố nhanh chóng dẫn người chạy vào bên trong cốc, không lâu sau đã đi vào trong đó.
Một bên khác.
Phốc.
Trương Vinh Phương dừng bước lại, xoay người nhìn tầm mười tên thợ săn lão làng thở hồng hộc sau lưng.
Sắc mặt tất cả mọi người đều hơi trắng bệch, liên tục lao nhanh hơn nửa giờ, chính hắn có tu vi như vậy, cùng với thể lực mạnh mẽ có thể so với Bái Thần mới có thể chống đỡ không có chuyện gì.
“Không đúng, chúng ta chạy lâu như vậy, không thể còn chưa quay lại khe thung lũng, cho nên, có món đồ gì đó đang ảnh hưởng tới chúng ta.”
Hắn nhìn về phía mấy người Tống Tân Nghiệp.
“Đại nhân, trước đây chúng ta đã từng gặp được quỷ đả tường bên trong rừng núi, vào lúc như thế này, bình thường là che mắt, đi thẳng về phía trước. Không sợ gặp trở ngại. Sau đó mọi người che mắt theo, là có thể đi ra khỏi cảnh khốn khó này!”
Một lão thợ săn đề nghị.
Trương Vinh Phương cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với tồn tại loại hình thần phật này.
So với võ giả Bái Thần chân thực các loại, thần phật mịt mờ, chưa từng có ai thực sự tiếp xúc tới thực thể.
Nhất thời hắn cũng không có biện pháp gì tốt hơn.
“Có thể thử xem.” Lúc này, tên lão thợ săn kia xung phong nhận việc, che mắt lại đi đầu tiên.
Một đám người đi theo sau lưng hắn ta nhắm mắt đi theo.
Chỉ là đã thử hơn mười phút.
Lão thợ săn kia ngoại trừ đập đầu đầy u, còn lại không dùng được.
Mọi người chỉ có thể đứng lại tại chỗ.
Xì!
Bỗng một tiếng vang nhỏ.
Trương Vinh Phương gỡ một cây pháo hoa đưa tin bên hông xuống, sau khi nhen lửa thì bắn thẳng tới chân trời.
Ầm.
Pháo hoa nổ tung, rọi sáng không ít sương mù mơ hồ.
“Pháo hoa cũng vô dụng sao?” Trương Vinh Phương nhíu chặt lông mày.
Hắn có dự cảm không ổn, tiếp tục trong thời gian dài như vậy, Thanh Tố ở khe thung lũng rất có thể sẽ dẫn người đi vào tìm kiếm cứu nạn, sợ là đến lúc đó sẽ phải càng lún càng sâu!
“Các ngươi chờ ta ở chỗ này.” Hắn nhìn trái phải, giơ tay đâm một cái vào vách núi bên phải.