Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1064
Mầm họa (1)

❊ ❊ ❊

“Nếu như không phân biệt cẩn thận, ta còn tưởng rằng nơi này là quân doanh trọng địa của Đại Linh ta.”

Hai cung thủ mới thở phào nhẹ nhõm, bỗng nghe được một âm thanh trầm thấp, truyền đến từ phương hướng ngựa đen đến ở phía xa xa.

Hai người nhanh chóng lấy cung, cài tên, nhắm vào hướng kia.

Nhưng mặc dù bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh, thì vẫn không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.

“Hắc Thập Giáo thâm căn cố đế ở đây, đã kinh doanh nhiều năm, bây giờ lại càng cố gắng lặng lẽ chia tỉnh Y ra, tội đáng chém!” Giọng của nữ nhân kia lạnh như băng nói.

“Lý do này mà ngươi cũng tin?” Giọng nam trước đó nở nụ cười.

“Nếu như bọn họ không đưa ra được lý do để phản bác, đó tức là sự thực!” Giọng nữ lạnh lùng nói.

Ngay khi hai cung thủ nghi ngờ không thôi.

Đột nhiên phía dưới tháp canh có hai cái bóng lóe lên, cứ như là đột ngột xuất hiện ổn định rơi xuống đất từ trên trời.

Hai người thu cánh da màu đen phía sau lại, rõ ràng là hai người sống cao to mặc áo da đen bó sát người.

Quần áo của hai người này cứ như là áo lặn mà dán vào da.

Hẳn là để giảm thiểu lực cản của không khí lúc phi hành.

Trước ngực và phía sau lưng trên người bọn họ đều có ký hiệu Thái cực đồ to bằng nắm tay, đại biểu bọn họ xuất thân từ đạo môn.

Mặt khác, rõ ràng hơn nữa chính là, chỗ vai phải của bọn họ đều có thêu một chữ Đạo màu đỏ....

Đây là ký hiệu giản dị Nhạc Đức Văn và Kim Ngọc Ngôn cùng đặt ra sau khi hai phái Đại Đạo Giáo bây giờ thống nhất.

“Địch tấn công!” Cung binh trên tháp canh lại lấy ống pháo cảnh báo ra lần nữa, nhưng đáng tiếc đã quá muộn.

Hai tiếng xì xì nhẹ vang lên, hai người trên tháp canh nghiêng người rơi xuống đất.

“Mười hai tông phủ, đúng lúc ngươi và ta đến bắn ra mũi tên đầu tiên.”

Mái tóc dài màu đen của nam tử được thả xuống nhẹ nhàng, trong tay có ánh kim loại của mũi tên ba góc chợt lóe lên.

Nữ tử hừ lạnh, lấy một thứ đeo bên hông ra, vung một cái lên trời.

Một tiếng vang bén nhọn phóng lên trời, khuếch tán truyền ra bốn phía xa xa.

“Hắc Thập Giáo phạm thượng làm loạn, ý đồ mưu nghịch, tội ác tày trời, cấu kết với loạn quân, bị nghi ngờ có liên quan đến ám sát thánh thượng! Nên bị diệt!” Nữ tử cao giọng quát lên. Tiếng nói không ngừng rung động vang vọng ra bốn phía.

Chậm rãi, từng tiếng ầm ầm vang lên từ đằng xa.

m thanh càng ngày càng gần, càng ngày càng nặng.

Toàn bộ thảo nguyên chầm chậm bắt đầu run rẩy.

Hai người quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trên thảo nguyên, khắp núi đồi là thiết kỵ hạng nặng, đang dùng hết tốc lực vọt về phía bên này.

Thiết kỵ vô biên vô hạn, không nhìn thấy phần cuối, giống như hải dương màu đen.

Mỗi một kỵ sĩ, tất cả đều mặc áo giáp trụ nặng nề màu đen cho cả người lẫn ngựa.

Kỵ binh tiên phong là binh thương màu đen hạng nặng. Phía sau là một đám kỵ binh cầm nỏ nặng thuẫn lớn trong tay.

Trong biển người đen, một cây cờ đen đón gió mà lay động, trên đó viết một chữ Nhiễm khổng lồ.

Phía dưới quân kỳ, một con ngựa đen cao lớn cường tráng hơn không ít so với những con ngựa còn lại đang phun phì mũi, thiếu kiên nhẫn chậm rãi tiến lên.

Trên lưng ngựa là một nam tử cường tráng cao tới hai mét năm.

Toàn thân mặc giáp trụ hạng nặng, hai mắt ửng hồng, từ phần cổ đến khuôn mặt có một hoa văn hình hoa màu xanh biếc.

“Nhiễm quân chủ, có chắc chắn là phải đối phó với pháp đàn Thần đạo Hắc Thập Giáo tỉnh Y hay không?”

Một nữ tử xinh đẹp mặc quần áo lộ nửa người bên cạnh, trên người là váy lam tươi đẹp, da thịt trắng như tuyết có vô số hoa văn màu đỏ, đang cầm quạt lông trắng trong tay, nhẹ nhàng mỉm cười nói.

“Ngay cả Tiền phủ chủ cũng đã đến rồi, chỉ là pháp đàn Thần đạo, đơn giản là mấy kẻ được gọi là Thánh Sứ, có gì phải sợ?” Giọng nam tử trầm ổn, không nhanh không chậm, được quân hộ vệ bảo vệ xung quanh, đi theo đại quân về phía trước.

“Nói đến mới nhớ, đã rất nhiều năm rồi không kề vai chiến đấu cùng Nhiễm quân chủ. Không ngờ lúc sinh thời còn có thể tái hiện thịnh cảnh năm đó vây quét Cảm Ứng môn.” Nữ tử nhẹ giọng cảm thán.

“Đó là lẽ đương nhiên.” Nhiễm quân chủ bình tĩnh nói: “Nhạc sư sớm đã thiết cục, bây giờ chúng ta cũng chỉ là thuận theo đại cục thôi.”

“Nói cũng phải.” Nữ tử họ Tiền gật đầu, bỗng ngẩng đầu nhìn tới phía trước.

“Đến rồi.”

Lúc này đại quân màu đen xa xa đã va vào trực diện một nhánh kỵ binh tương tự toàn thân xám trắng.

Đối phương nỗ lực dùng quần áo nhẹ nhanh chóng bắn cung rồi bỏ chạy. Nhưng không ngờ quân lính cờ đen phía trước bỏ kỵ thương nặng nề xuống, phóng ngựa lao nhanh.

Tốc độ của hai bên cấp tốc bị rút ngắn, chạm vào nhau ầm ầm.

Trắng đen va chạm, các kỵ binh trắng dồn dập người ngã ngựa đổ. Giống như bọt biển màu trắng bị dòng lũ màu đen tách ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai