Nhà gỗ màu nâu, có hai cửa sổ hình tròn, trên đỉnh dựng một ống khói.
“Nhà gỗ!” Trong nháy mắt Trương Vinh Phương nhớ tới yếu tố trước đó nhắc tới trong truyền thuyết.
“Chẳng lẽ ta đang ở trong mơ?”
Trong truyền thuyết, rất nhiều người đều sẽ ngủ say ở trong hẻm núi này, sau đó mơ thấy một nhà gỗ có thể cầu nguyện.
Chỉ cần cầu nguyện ở chỗ này, nguyện vọng của mình sẽ có thể thực hiện.
Bây giờ nhìn lại, trong lòng Trương Vinh Phương có suy đoán.
Hắn bước từng bước tới gần nhà gỗ.
Rõ ràng xung quanh tràn ngập sương mù, cách mấy mét đã không thể thấy rõ bất cứ thứ gì.
Nhưng giữa hắn và nhà gỗ, cứ như có được một đường ống vô hình, cách biệt tất cả sương mù ra, để cho hắn có thể nhìn được thực chất.
“Ngươi đến rồi?”
Bỗng một giọng nữ dịu dàng điềm tĩnh bay ra từ trong nhà gỗ.
Cửa gỗ chậm rãi mở ra không hề có một tiếng động, lộ ra khung cảnh trang trí có chút âm u bên trong.
Một bàn gỗ hình tròn màu đen cứ như sinh ra từ trong đất. Vài chiếc ghế gỗ lưng cao thô ráp.
Trên một cái ghế trong đó còn có một người ngồi.
Một nữ nhân cao gầy quay lưng về phía hắn, mặc váy dài trắng, tóc buộc lên cao ngay ngắn.
Da thịt nữ tử rất trắng, váy cũng rất trắng.
Cả hai gần như xen lẫn vào nhau, không thể phân rõ ra được.
“Là ngươi cố ý dẫn ta đến đây?” Trương Vinh Phương ngừng lại ở vị trí cách nhà gỗ mười mét.
Đối với thủ đoạn khó lường của đối phương, hắn vẫn duy trì cảnh giác rất lớn.
“Vốn ta đã vắng lặng rất nhiều năm, nhưng mà bây giờ ngươi khiến ta nhìn thấy hi vọng.” Nữ tử váy trắng nhu hòa nói.
“Ngươi là ai?” Trương Vinh Phương cau mày hỏi.
“Bây giờ, ngươi đi tới nhà gỗ nguyện vọng.” Nữ tử chậm rãi đứng lên, vẫn quay lưng lại với hắn như trước.
“Nói ra nguyện vọng của ngươi đi, bất kể là cái gì, nó đều có thể thực hiện được, đây là thù lao ngươi may mắn nhận được.”
“Ngươi trả lời ta trước, ngươi là ai?” Trương Vinh Phương trầm tiếng lặp lại câu hỏi của mình.
“Nói ra nguyện vọng của ngươi đi.” Nữ tử lặp lại. Giống như hoàn toàn không nghe được câu hỏi của hắn.
“Trả lời vấn đề của ta.” Trương Vinh Phương khom lưng nhặt một viên đá lên.
“Nói ra nguyện vọng của ngươi đi.” Nữ tử lặp lại lần nữa.
Phốc!
Viên đá bay tới trúng ngay trán nàng.
Nữ tử không hề phòng bị, đầu chảy máu tại chỗ, ngã xuống đất không dậy nổi.
“Nguyện vọng chó má! Nguyện vọng của ta chính là giết chết ngươi!”
Chẳng qua sau khi trút giận, Trương Vinh Phương cũng hơi ngạc nhiên, hắn đã thử nghĩ qua rất nhiều tình huống, nhưng mà có phải thứ trước mắt kia bị chết quá dễ dàng hay không?
Hắn thử đi về phía trước.
Bỗng tầm mắt chợt choáng váng, tầm nhìn xung quanh nhanh chóng thay đổi lớn.
Hắn trừng mắt nhìn, lại nhìn xung quanh lần nữa.
“Đại nhân? Đại nhân, ngài không sao chứ?” Sau lưng truyền đến tiếng run rẩy của Tống Tân Nghiệp.
Sương mù vẫn rất đậm như trước, cách mấy mét đã không thể nhìn rõ người, chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng.
“Ta không sao!” Trương Vinh Phương giơ tay lên, nhìn vệt vôi trong lòng bàn tay mình.
Đó là dấu vết lúc hắn nhặt viên đá dính lên. hắn lại đi lên trước nhìn xung quanh, mơ hồ ngửi được phía trước thổi qua một mùi máu tanh nhàn nhạt, nhất thời trong lòng giật mình.
Trương Vinh Phương không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng chạy tới phía trước.
Chưa đi tới trăm mét, đã nhìn thấy Chung Vọng lúc trước dẫn đường cho bọn họ, nữ nhân lần trước may mắn còn sống sót, lúc này đầu nàng bị viên đá nện xuyên qua, ngã xuống đất không dậy nổi, máu chảy đầy đất.
“Vừa nãy nàng chết như thế nào?” Trương Vinh Phương im lặng, hỏi.
“Là do đại nhân ngài, ngài bỗng nhặt một viên đá lên, ném thẳng về phía trước.” Tống Tân Nghiệp ở phía sau cẩn thận từng li từng tí một trả lời.
“Vừa nãy chúng ta vẫn luôn di chuyển?” Trương Vinh Phương cảm giác có chút không đúng.
“Đúng vậy, vừa nãy đại nhân ngài cúi đầu chạy đi, chúng ta gọi hỏi ngài mà ngài cũng không để ý tới.” Vẻ mặt Tống Tân Nghiệp và mười mấy người còn lại đều hơi trắng bệch.
Lão đại dẫn đội bỗng không nói tiếng nào, nhặt viên đá lên ném chết một người dẫn đường trong đó.
Thấy thế nào cũng giống như là đột ngột phát bệnh.
“Người dẫn đường khác Từ Tư Di đâu?” Trương Vinh Phương im lặng, hỏi lại.
“Chạy rồi.” Tống Tân Nghiệp trả lời.
Đúng thế, nhìn thấy người bạn dẫn đường với mình bỗng nhiên bị đập chết, chắc chắn là nàng sợ đến xoay người chạy luôn.
Tâm trạng Trương Vinh Phương có chút nghiêm nghị.
“Chuyện Chung Vọng là sai lầm của ta, sau khi trở về nhất định sẽ đối xử tử tế với người nhà của nàng!”
Hắn rất ghét cảm giác mà ngay cả mục tiêu cũng không thể xác định.
“Bây giờ, chúng ta đi đến đâu rồi?”
“Dựa theo bản đồ, hẳn là đã đến đáy cốc.” Tống Tân Nghiệp trả lời.
“Trước tiên lui ra ngoài!” Trương Vinh Phương nhanh chóng đưa ra quyết định.
“Lùi về sau! Rời khỏi nơi này!” Trước khi chưa phá giải được loại năng lực bỗng nhiên kéo người ta vào ảo giác này, hắn không định tới nơi này thăm dò nữa.