“Đây không phải là nơi để nói chuyện. Mời Nhiễm sư thúc qua bên này. Chúng ta vừa dùng bữa vừa tán gẫu trong bữa tiệc.” Trương Vinh Phương bình tĩnh cầm lệnh bài, mở tay ra, mời đối phương đi ra ngoài đạo trường.
Thiềm Ấn quyết của hắn có thể chèo chống tới 100 nhịp thở. Nếu hết thời gian mà không lấy lệnh bài rời đi, sẽ không có cách nào để che giấu các chi tiết trên người hắn.
“Không rảnh thời gian ăn cơm. Nếu bên ngày của ngươi không có việc gì, vậy thì ta sẽ lập tức rời đi. Gần đây vẫn còn nhiều việc quan trọng cần giải quyết.” Nhiễm Hân Duyệt trầm giọng nói.
“Vâng.”
“Không cần nhiều lời nữa, cuối cùng ta lại hỏi ngươi, tại sao ngươi không mang theo lệnh bài?” Ánh mắt Nhiễm Hân Duyệt nhìn chằm chằm Trương Vinh Phương, nhìn chằm chằm từng tia biểu cảm của hắn.
Rõ ràng, lúc này câu trả lời của đối phương có thể quyết định một điều gì đó.
“Chỉ là vì ta tu luyện văn công quá chậm m, ta lo lắng sẽ khiến Nhạc sư phụ thất vọng mỗi lần nhìn thấy lệnh bài, ta luôn cảm thấy mình có lỗi với đạo hiệu mà sư tôn đã tự tay khắc, vì vậy cảm thấy hổ thẹn trong lòng.”
Trương Vinh Phương cúi đầu thở dài, giống như đúc.
“Bây giờ văn công của ngươi đến đâu rồi?” Nhiễm Hân Duyệt cau mày.
“Nguyên Anh hậu kỳ.” Trương Vinh Phương thấp giọng đáp.
“...” Nhiễm Hân Duyệt bỗng nghẹn một hơi, suýt nữa thì không thở được.
Sau khi nghe cả buổi, nàng còn tưởng rằng văn công của tên này rất yếu, phụ lòng mong đợi của Nhạc Đức Văn.
Không nghĩ rằng.
Thực ra, ở tuổi này, đã là một đại lão Nguyên Anh?
Chuyện này hắn… Trước đây khi nàng Bái Thần cũng chỉ ở Nguyên Anh hậu kỳ, mà phải mất hơn năm mươi năm tu luyện mới đạt được. Cứ như thế mà còn được xưng là một tiểu thiên tài.
Vậy mà tiểu tử trước mặt này mới ba mươi mấy tuổi, đã đạt được trình độ năm đó của nàng mà còn giả vờ giả vịt.
Nhìn bộ dạng làm bộ làm tịch của Trương Vinh Phương, Nhiễm Hân Duyệt cảm thấy ngực mình nhói đau.
Cũng may nàng có thể tự an ủi mình rằng nàng là kiêm tu.
“Được rồi, sau này gặp ngươi ta sẽ nhượng bộ lui binh, ta không muốn gặp ngươi, ngươi cũng đừng tới tìm ta.”
Nàng không nói hai lời, xoay người rời đi.
Mũi chân điểm một cái trên mặt đất, nhún người nhảy lên, vọt qua tường đi ra ngoài, trong nháy mắt biến mất không còn bóng dáng.
Trương Vinh Phương đưa mắt nhìn nàng rời đi, trong lòng khẽ thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Sau đó nhanh chóng đem lệnh bài đi về phía thư phòng.
Thời gian 100 hơi thở càng ngày càng gần, hắn nhất định phải nhanh lên.
Một tiếng kẽo kẹt vang lên, đẩy cửa đạo trường ra.
“À đúng rồi!”
Đột nhiên một khuôn mặt đeo khăn che mặt trắng đang đứng đối diện nhìn về phía hắn.
Chính là Nhiễm Hân Duyệt!
Toàn thân Trương Vinh Phương khẽ run lên, thân pháp của kẻ này không có một tiếng động sao?
“Vừa rồi ta quên nói. Hiện tại sư phụ của ngươi đường làm quan rộng mở, đang mưu đoạt đại sự, ngươi ở bên này đừng gây rắc rối cho hắn ta.”
“À, ta biết rồi! Đa tạ sư thúc đã nhắc nhở.” Vẻ mặt Trương Vinh Phương không biến sắc nói.
Cảm nhận được khí tức ngụy trang của Thiềm Ấn quyết trong cơ thể bắt đầu dần dần tan biến, ngoài mặt thì biểu cảm của hắn vẫn không thay đổi, nhưng trong lòng đã bắt đầu lo lắng.
“Với lại.” Nhiễm Hân Duyệt tiếp tục nói: “Ngươi xong việc ở đây, tốt hơn hết nên quay về phủ Tình Xuyên, đừng chạy lung tung bên ngoài, sẽ không an toàn. Bây giờ có quá nhiều người trong thiên hạ đang muốn tính kế sư phụ ngươi. Nếu bọn họ không thể tìm thấy nhược điểm của sư phụ ngươi, sẽ nhìn chằm chằm vào ngươi.”
“Càn Khôn hiểu rồi!” Trương Vinh Phương nặng nề gật đầu.
“Ừm, vậy là tốt.” Nhìn thấy thái độ cực kỳ tốt của Trương Vinh Phương, Nhiễm Hân Duyệt hài lòng gật đầu, xoay người nhảy lên, bay qua tường rồi biến mất không còn tung tích.
Vèo!
Trong nháy mắt nàng rời đi, Trương Vinh Phương liền giơ tay, vèo một cái ném lệnh bài đi, đúng lúc rơi chính xác vào trong bụi hoa cách đó không xa.
Sau khi được kéo ra khoảng cách, không đến ba giây.
Lỗ chân lông trên da toàn thân hắn bỗng nhiên buông lỏng, lần lượt mở ra, tỏa ra từng tia hơi nóng.
Trong một lúc, toàn thân Trương Vinh Phương mồ hôi đầm đìa như thể hắn vừa mới vận động dữ dội xong.
Văn công của bản thân hắn mạnh đến bao nhiêu. Thì hắn ức chế ngụy trang càng tốn nhiều sức lực bấy nhiêu.
Nghỉ ngơi một lát, hắn lại tiếp tục ngụy trang, đi đến nhặt lệnh bài lên, nhanh chóng tiến vào thư phòng, nhẹ nhàng đặt nó ở trong ngăn tối trên tường, giấu kỹ.
Nhớ lại tất cả những gì Tiết Đồng đã nói.
Trương Vinh Phương đột nhiên có ý muốn trực tiếp hủy lệnh bài này đi để xem bên trong có phải thực sự có một sợi linh tuyến hay không.
Nhưng sau khi đắn đo, hắn vẫn đóng ngăn ẩn trên tường lại, để khôi phục lại mọi thứ như ban đầu.
Nhìn ngăn tối đặt lệnh bài, Trương Vinh Phương khẽ thở hắt ra một hơi dài.