Không ít nông nô binh tay run lấy bẩy khi cầm vũ khí, trong lòng tràn ngập sợ hãi.
Lính của Lỗ gia thì căng thẳng nhìn lên không trung, nơi con chim khổng lồ đang lớn dần, đồng tử họ khẽ co lại khi thấy nó lao thẳng xuống vị trí của mình.
"Bắn tên! Bắn chết nó!"
Một tên bách phu trưởng hét lớn, giúp một số binh sĩ hoàn hồn, vội vã giương cung nhắm vào con quái vật khổng lồ trên không.
Nhưng khi họ còn chưa kịp bắn, ba mặt trời đột ngột xuất hiện trên bầu trời!
Xích Diễm Nhất và Xích Diễm Nhị cùng nhau há mỏ, tạo ra những quả cầu lửa rực rỡ như mặt trời, rồi thả chúng xuống như những tiểu thái dương, lao thẳng xuống đầu thành.
"Đó là cái gì?"
"Sao lại có ba mặt trời?"
"Đó không phải mặt trời! Là lửa!"
"Mau tránh ra!"
). .
Binh lính trên đầu thành hốt hoảng, tán loạn như ong vỡ tổ, cố gắng thoát khỏi khu vực hỏa cầu tấn công.
Nhưng tốc độ hỏa cầu rơi xuống nhanh hơn nhiều so với tốc độ chạy trốn của họ, chỉ một số ít may mắn thoát được. Còn lại thì...
"Oanh!"
Hai quả cầu lửa rơi xuống đất, những binh sĩ không kịp chạy trốn thậm chí còn chưa kịp kêu thảm đã bị thiêu thành tro bụi, cả người lẫn giáp trụ. Mặt đất ngay lập tức xuất hiện hai hố đen ngòm.
“Ngọn lửa thật đáng sợ”
"Đến mặt đất cũng bị đốt thủng!"
"May mà ta chạy nhanh, nếu không đến xác cũng không còn!"
"Thứ này rốt cuộc là cái gì, không chỉ to lớn mà còn phun ra lửa quỷ dị như vậy!"
"..."
Nhìn hai cái hố do hỏa cầu tạo ra, binh lính trên đầu thành kinh hãi tột độ. Ngọn lửa mà con chim khổng lồ phun ra quá kinh khủng. Nhiệt độ cao đến mức không khí cũng vặn vẹo. Những người ở trong phạm vi tấn công của hỏa cầu thậm chỉ không còn lại chút hài cốt nào. Cảnh tượng này khiến ai cũng phải kinh sợ.
Nỗi sợ hãi tột độ khiến nhiều binh sĩ quên cả việc Xích Diễm Nhất và Xích Diễm Nhị đang đến gần.
"Ngẩn người ra làm gì, mau bắn tên!"
Một tên thiên phu trưởng nhận thấy Xích Diễm kê sắp đáp xuống đầu thành, hô lớn nhắc nhở binh lính, nhưng đã quá muộn!
Ngay khi viên thiên phu trưởng vừa dứt lời, Xích Diễm Nhất và Xích Diễm Nhị đã đáp xuống mặt đất trên đầu tường.
Tiếp đó, Điền Ngự, Dương Tranh cùng 38 võ giả tinh nhuệ từ quân đội nhảy xuống từ lưng Xích Diễm kê, đứng trên đầu thành!
"Không hay rồi!"
Nhìn thấy Dương Tranh và đồng đội, các tướng lĩnh Lỗ gia lập tức nhận ra sự nguy hiểm. Lập tức có người hô lớn: "Giết chúng! Không thể để chúng trụ lại trên đầu thành."
Nói xong, một tướng lĩnh dẫn đầu thân binh bên cạnh xông về phía Điền Ngự, trong khi đó, bên phải cũng có một tướng lĩnh Lỗ gia dẫn một đám đông binh sĩ tấn công Dương Tranh.
"Dương soái, ta chặn bên trái, ngươi chặn bên phải, thế nào?"
“Không vấn đề!”
Nói xong, Điền Ngự và Dương Tranh mỗi người dẫn 19 tinh binh xông về hai hướng.
Hai con Xích Diễm kê không tham gia chiến đấu, mà bay lên không trung, hướng về phía quân doanh ngoài thành.
Cùng lúc đó, Tề Chấn Long, người chỉ huy bên ngoài thành, cũng chú ý đến hai quả cầu lửa vừa rơi xuống. Biết Điền Ngự và Dương Tranh đã lên được đầu thành, sắc mặt ông trở nên nghiêm nghị, lập tức hạ lệnh tổng tiến công!
"Các tướng sĩ, tiến công!"
Theo lệnh tiến công của Tê Chấn Long, vô số binh sĩ bắt đầu xung phong về phía tường thành!
Trong khoảnh khắc, tiếng hô "Giết" vang vọng chiến trường. Tên bắn như mưa lên tường thành, thang mây và các loại khí cụ công thành không ngừng tiến lại gần.
"Đáng ghét!"
Lỗ Nhạc Minh đấm mạnh xuống bàn, cảm thấy bực bội vì bị đánh bất ngờ. Ông ta hoàn toàn không ngờ đối phương lại phát động tổng tiến công vào hôm nay.
Càng không ngờ rằng... Liên quân ngoài thành lại có thủ đoạn quỷ dị như vậy, có thể điều động chim khổng lồ để đưa quân lên đầu thành...
May mắn thay, chim khổng lồ tuy to lớn nhưng khả năng vận chuyển có hạn. Lực lượng địch xuất hiện trên đầu thành đợt đầu chỉ có 40 người. Chỉ cần tiêu diệt được 40 người này, tường thành sẽ không gặp nguy hiểm.
Nghĩ đến đây, Lỗ Nhạc Minh trầm giọng nói: "Truyền lệnh, điều 1000 bộ khúc tinh nhuệ vây công địch trên thành, quân còn lại chặn đánh đại quân ngoài thành."
"Vâng!"
Thân binh nhanh chóng truyền đạt quân lệnh của Lỗ Nhạc Minh.
...
...
"Oanh!"
Trên đầu thành, đối mặt với binh lính Lỗ gia ngày càng đến gần, Điền Ngự sắc mặt lạnh lùng, vung thương đâm xuống đất!
Mặt đất lát gạch đá tưởng chừng kiên cố lại dễ dàng bị Điền Ngự đâm thủng như đậu hũ. Sau đó, Điền Ngự nhấc mũi thương lên, mặt đất lập tức nổ tung!
Bụi bay mù mịt, gạch đá văng tung tóe!
Những mảnh vỡ từ gạch lát sàn bắn về phía binh lính Lỗ gia phía trước!
"A!"
Dù mảnh vỡ không thể xuyên thủng giáp trụ của binh lính Lỗ gia, nhưng lực mạnh mẽ vẫn gây ra nội thương cho không ít người. Mười mấy binh lính Lỗ gia ngã xuống đất ngay lập tức.
Thừa dịp binh lính Lỗ gia bị bụi che mắt, Điền Ngự bước tới, vung ngang trường thương!
"Ầm!"
Người lính Lỗ gia đầu tiên bị thương quét trúng trợn tròn mắt, chưa kịp kêu la đã biến thành đạn pháo, bay thẳng vào tường chắn mái mới dừng lại, miệng không ngừng trào máu.
Trường thương của Điền Ngự tiếp tục quét ngang, đánh bay người thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm. Chỉ một chiêu, mười mấy binh lính Lỗ gia đã bị hất văng, sức mạnh khủng khiếp trực tiếp gây trọng thương đến thân thể họ thông qua lớp giáp bên ngoài.
"Người này sao lại mạnh đến vậy?"
"Một kích đánh bay hơn mười người, sức mạnh này kinh khủng đến mức nào?"
"Ngay cả võ giả cũng không có sức mạnh lớn như vậy?"
). .
Nhìn Điền Ngự một chiêu quét bay hơn mười binh lính, binh lính Lỗ gia không khỏi run rẩy, sức mạnh của Điền Ngự khiến họ kinh hãi, bản năng lùi bước!
Thu hồi trường thương, Điền Ngự dùng mũi thương vạch một đường ngang trước mặt năm mét, lạnh lùng nói: "Kẻ nào vượt qua vạch này, chết!"
Nghe vậy, binh lính Lỗ gia nhìn nhau, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Không còn cách nào khác, sức mạnh mà Điền Ngự thể hiện quá khủng khiếp, không phải thứ mà những nông nô binh như họ có thể chống lại.
Tất nhiên, không phải ai cũng e ngại võ lực của Điền Ngự.
"Kẻ nào co rúm không dám tiến lên — chết!"
Một tên thiên phu trưởng chém đầu một binh sĩ vừa chùn bước, nghiêm nghị nói: "Theo ta giết!"
Thấy vậy, dù các binh sĩ bất mãn với việc bị ép chết, nhưng nỗi sợ hãi đối với Lỗ gia vẫn khiến họ phải nắm chặt vũ khí, theo tên thiên phu trưởng xông thẳng về phía Điền Ngự.