Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 500

❊ ❊ ❊

Ôm ấp niềm tin đó, bọn họ cắn răng chịu đựng sự sỉ nhục oán thán của con cái.

Khó khăn lắm mới về đến nhà, bà vợ già lao xổ ra, vừa cào vừa cắn Hồ Thiết Trụ: “Đồ giết ngàn đao, ông trả mạng cho Dương Dương nhà tôi đây. Sống nửa đời người cũng đủ rồi, sao ông không chết thay cho con trai chúng ta? Sao không nhận hết tội về mình rồi tự sát đi? Như thế cái thân già gần đất xa trời này cũng không phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Con ơi, bố con lòng dạ độc ác quá!”

Mẹ Hồ Dương khóc lóc thảm thiết, mấy lần suýt ngất đi, nắm đấm nện thùm thụp vào người chồng, hận không thể uống máu ăn thịt ông ta.

Hồ Thiết Trụ chết lặng đứng chôn chân tại chỗ, mặc cho vợ già cấu xé, con ngươi cũng chẳng buồn động đậy.

Môi run rẩy hồi lâu, ông ta lắp bắp hỏi một câu: “Ai bị tuyên án tử hình cơ? Hòa Thạc chẳng phải đã ký giấy bãi nại rồi sao? Bà hiểu nhầm rồi phải không?”

“Trời đánh thánh vật ơi!” Bà vợ già gào lên tuyệt vọng bi ai: “Người thụ hưởng giấy bãi nại là ông, Hồ Hòa Thạc tha thứ cho các ông, chứ chưa bao giờ bao gồm Dương Dương. Phán quyết của nó đã xuống rồi, không chỉ nó, bảy đứa con cháu nhà họ Hồ, toàn bộ đều bị tuyên án tử hình. Cái lũ già sống thừa các người sao không chết thay cho con cháu, tại sao chứ hả!”

Hồ Thiết Trụ nhìn chằm chằm vào bà vợ đang ngồi bệt dưới đất vỗ đùi gào khóc, trong tai ông ta vang lên tiếng ong ong.

Sao có thể, sao lại thành ra như thế này?

Lấy vợ không hiền, sinh con bất hiếu, bản thân lại bị đóng dấu ấn nhục nhã, ông ta còn đường sống nào nữa không?

Đầu óc rối bời, một vệt máu đỏ chói mắt chầm chậm chảy xuống từ khóe miệng.

Ông ta chống tay lên khung cửa cố gắng đỡ lấy thân mình, sao tay chân lại bủn rủn không chút sức lực thế này?

Không, Dương Dương chết rồi, ông ta vẫn còn ba con trai hai con gái, kiểu gì chẳng có người chịu phụng dưỡng ông ta lúc tuổi già.

Ông ta còn nhà, đúng rồi, còn nhà cửa nữa mà!

Trong đáy mắt tĩnh lặng như tro tàn vừa nhen nhóm lên chút tia hy vọng thì một đám người rầm rập kéo đến từ xa, dẫn đầu chính là Hồ Hòa Thạc đang xách theo một cây búa tạ.

Nhìn thấy hắn, Hồ Thiết Trụ như nhìn thấy kẻ thù giết cha.

“Mày... mày còn mặt mũi đến đây? Tại sao mày lại hại thằng Dương nhà tao? Tại sao không viết giấy bãi nại cho nó? Cái đồ sát nhân khắc cha khắc mẹ khắc vợ khắc con, chết xuống địa ngục đi!”

Ông ta lao tới, chỉ thẳng vào mặt Hồ Hòa Thạc mà trút giận, không hề nhận ra tia lạnh lẽo trong đáy mắt người đàn ông.

“Ừ, ông không khắc, ông chỉ là phường trộm cướp thôi. Trộm vận may của con cái, trộm danh tiếng, trộm cả tuổi thọ của chúng nó khiến chúng sống không ra sống, chết không được chết.”

Dù tức giận, Hồ Hòa Thạc cũng chưa từng tỏ ra điên cuồng. Những hỉ nộ ái ố của hắn đã theo vợ con chôn vùi nơi ngọn núi phía sau rồi.

Thứ còn lại chỉ là cái xác rỗng, sống để hành hạ kẻ thù khiến chúng sống không bằng chết.

Khóe môi Hồ Hòa Thạc nhếch lên một độ cong rất nhỏ, mắt nhìn Hồ Thiết Trụ nhưng lời nói lại hướng về phía đám con cái nhà họ Hồ đang đứng cách đó không xa.

“Năm xưa ông vì tham lam chút lợi lộc mà khiến một đứa con trai gieo mầm ác. Cách đây không lâu, trong đồn công an, vì muốn sống sót mà ông lại tự tay bóp nát cái mầm ác mình đã gieo. Hồ Thiết Trụ, ông biết lời khai của những người khác không? Họ đều nhận là bản thân nảy sinh ý đồ xấu với vợ tôi mà ra tay. Chỉ có ông, chỉ mình ông không chút do dự bán đứng Hồ Dương. Đồng chí công an Thẩm nhờ tôi thay mặt cảm ơn ông đấy, không có ông, đám già không nên nết kia cứ một mực khai giống nhau, vụ án này phán thế nào thật sự khó nói lắm!”

Giọng hắn khựng lại, ánh mắt tràn ngập ác ý, nhìn chằm chằm vào Hồ Thiết Trụ đang biến sắc sau câu nói của mình, nhẹ giọng:

“Ông vì mạng sống của mình mà tự tay đẩy con trai vào chỗ chết. Trong nhà vẫn còn ba trai hai gái nhỉ? Chỉ không biết lần sau xảy ra chuyện, đứa xui xẻo nào sẽ phải đứng ra gánh tội thay ông đây?”

“Phụt” một tiếng, Hồ Thiết Trụ phun ra một ngụm máu tươi, chân đứng không vững ngã ngồi xuống đất. Giết người tru tâm (*), đây là giết người tru tâm mà! (*Tru tâm: tấn công vào tâm lý, làm suy sụp tinh thần).

Đôi mắt ông ta vằn lên tia hận thù, như muốn nuốt sống Hồ Hòa Thạc.

Đám con cái còn lại nhìn nhau, không ngờ bên trong còn có nội tình như vậy. Người cha này không thể nhận nữa rồi.

Chỉ sợ lúc sét đánh xuống đầu ông ta lại liên lụy đến mình.

Nguyễn Hiện Hiện sáng sớm đi dắt ngỗng dạo qua đây, nhẹ nhàng tiếp lời: “Chuyện này có gì khó đâu?”

“Nhà nước ủng hộ việc vạch rõ giới hạn với cha mẹ thuộc tầng lớp xấu mà. Điểm thanh niên trí thức chẳng phải có thanh niên trí thức Chu sao, nhờ cậu ta viết một bài báo phê phán, tuyên bố cắt đứt quan hệ ruột thịt với loại cha mẹ giết người này cho sạch sẽ. Bà con đọc báo xong ai mà chẳng khen một tiếng là hiểu chuyện, có đại nghĩa, không cùng một giuộc với cha mẹ sát nhân.”

Ánh mắt mấy người kia sáng rực lên như bóng đèn.

Đúng rồi, phong trào đang lên cao, con tố cáo cha, chồng tố cáo vợ đã thành chuyện cơm bữa.

Chẳng những không bị ai phỉ nhổ, mà Hồng Tiểu Binh còn cực kỳ ủng hộ hành động này.

Chỉ cần bọn họ cắt đứt sạch sẽ với Hồ Thiết Trụ.

“Câm miệng!” Hồ Thiết Trụ trợn mắt muốn nứt ra: “Chúng nó là do tao sinh ra nuôi lớn, chết cũng đừng hòng thoát khỏi quan hệ với tao, mày nằm mơ đi!”

Nguyễn Hiện Hiện vẻ mặt vô tội, nhún vai với năm người kia.

“Thấy chưa, cha mẹ thật sự thương con thì ngay khi xảy ra chuyện đã phải vạch rõ giới hạn để tránh liên lụy con cái rồi. Hồ Thiết Trụ giống như con đỉa bám vào người các người hút máu vậy, chết cũng muốn cắm cái vòi vào da thịt con cái!”

Rồi giọng cô chuyển hướng: “Lúc đầu nghe Đại đội trưởng Hồ nói, Hồ Thiết Trụ lần sau có chuyện chắc chắn lại bán đứng con cái, tôi còn thấy hơi phóng đại. Giờ thì... tin rồi!”

Không chỉ Nguyễn Hiện Hiện tin, mà năm người kia cũng tin sái cổ.

Cô con gái út bị nhà chồng trả về hỏi: “Thanh niên trí thức Chu, thật sự chịu giúp chúng tôi viết bài đăng báo sao? Cắt đứt quan hệ thật sự có tác dụng à?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Ông nội tôi mắc bệnh di truyền gia tộc rất nặng nhưng đối tượng của tôi chưa bao giờ đưa tôi đi kiểm tra sức khỏe, biết tại sao không?”

Hồ Hòa Thạc: “Vì cô cắt đứt quan hệ rồi!”

Hai người nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa.

Hồ Hòa Thạc: “Cô đang nói nhảm cái gì thế?”

Nguyễn Hiện Hiện trừng lại: “Là anh nói hươu nói vượn trước.”

Ánh mắt lướt qua nhau, tuy cả hai đều đang nói bừa, Hồ Thiết Trụ có khai ra Hồ Dương hay không thì lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.

Nhưng điều đó không ngăn cản họ dùng đòn tâm lý này để triệt hạ tinh thần lão già kia, khiến gã súc sinh ấy mọi người xa lánh.

Cô con gái út nghe hiểu lơ mơ, không rõ cắt đứt quan hệ còn phòng được cả bệnh di truyền sao?

Nhưng cô ta biết muốn cứu vãn cuộc hôn nhân, quay về nhà chồng chăm sóc con cái thì cái tình thân này nhất định phải cắt!

Bốn người còn lại thấy vậy cũng học theo, lẳng lặng đi theo sau cô em út.

Nguyễn Hiện Hiện dặn với theo một câu: “Thanh niên trí thức Chu không có ở điểm thanh niên trí thức đâu, đang đi làm ở xưởng đấy, đến công xã tìm người nhé. Tuyệt đối đừng mang quà cáp quý giá quá, Tiểu Chu không nhận đâu.”

Năm người: “Suýt thì quên mang quà cảm ơn!”

“Đứng lại, chúng mày đứng lại cho tao.” Mẹ Hồ cuống đến dậm chân, nhìn biểu cảm của bà ta, người không biết còn tưởng trời sập.

“Hu hu! Tao liều mạng với mày!”

Bà ta lao tới, Nguyễn Hiện Hiện đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích. Cánh con ngỗng đen xòe ra, vào tư thế chiến đấu, nhắm ngay phần thịt mềm trước ngực mẹ Hồ đang lao tới mà mổ mạnh một cái...

Á!!!

“Bà nó ơi!” Hồ Thiết Trụ lao tới đỡ vợ dậy, đôi mắt đầy oán hận: “Lũ con bất hiếu không cần thì thôi, coi như chưa từng sinh ra. Chúng ta có nhà, có tiền quan tài, xuống ruộng kiếm công điểm, Đại đội trưởng còn dám để chúng ta chết đói chắc?”

Càng không cho ông ta sống, Hồ Thiết Trụ càng muốn sống. Ông ta còn sống ngày nào là làm Hồ Hòa Thạc ngứa mắt ngày đó, xem ai chết trước.

“Đương nhiên là không.” Hồ Hòa Thạc mỉm cười.

Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Hồ Thiết Trụ, hắn móc từ trong túi ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ của công xã.

“Điều chỉnh quy hoạch đất đai đại đội”

Nội dung đại khái là đất xây nhà của đại đội Bình Đầu không quy củ, đất ở của một số đội viên đã chiếm dụng đất cát trồng lạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »