Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 427

❊ ❊ ❊

Cô xoa xoa tay, đi đến bên cạnh Chu Khởi đang bị trói gô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại nhưng vẫn ưỡn ngực, vẻ mặt không sợ hãi: “Bắt đầu nhé!”

Cái con hàng này gật đầu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Vậy tôi ra tay đây!”

Mọi người: [Cuộc đối thoại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỳ lạ gì vậy!]

Ngay lúc Chu Khởi đang suy nghĩ xem cô định giở trò gì thì một cú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đá từ bên hông bất ngờ đạp chính xác vào bụng dưới của ông ấy.

Cơ thể Chu Khởi mất kiểm soát, trọng tâm lệch đi, ngã nhào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ trên ghế xuống đất. Loại ngã sấp mặt xuống đất.

Không biết con hàng này có cố ý không, hai tay Chu Khởi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị trói sau lưng, chân cũng bị trói bằng dây thừng.

Cái tư thế ngã này vừa giống như đang dập đầu hành lễ với ai đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa giống như phạm nhân sắp bị hành hình ở pháp trường thời xưa.

Cô cẩn thận quan sát, ừm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giống vế sau nhiều hơn.

Tư thế vô cùng nhục nhã này khiến Chu Khởi đỏ bừng mặt: “Đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí Nguyễn, cô đang cố ý sỉ nhục công chức nhà nước sao?”

Ngay cả hai vị lãnh đạo lớn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt tại đó cũng khẽ nhíu mày.

Nguyễn Hiện Hiện ngồi xuống, giúp ông ấy điều chỉnh lại tư thế, chính là tư thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuộn tròn của thai nhi trong bụng mẹ. Tiếp đó, cô nhếch mép, duỗi chân ra.

Chu Khởi lăn lông lốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như một quả bóng.

“Á á á! Cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm gì vậy?”

“Quả bóng” phát ra âm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh sụp đổ.

Nguyễn Hiện Hiện chạy lon ton đuổi theo sau, đi đến đâu là mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người đều né đường đến đó. Miệng cô nói giọng rất vô tội:

“Ông không phải nói đầu quan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trọng hơn thân thể sao?”

“Vậy thì để ông trải nghiệm thử cảm giác chỉ có đầu mà không có tứ chi, mặc cho người ta nhào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nặn vo tròn, cái cảm giác bất lực đó. Ông kiên trì được ba năm, ván này coi như ông thắng.”

“Cái gì?” Chu Khởi thất kinh. Đừng nói là ba năm, cái cảm giác bị đá như bóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này mà trải qua thêm ba phút nữa thôi là ông ấy cũng muốn nôn rồi.

Ba năm? Cô là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ác quỷ à?

Nguyễn Hiện Hiện lại đuổi kịp “quả bóng”, đá thêm một phát nữa rồi ngọt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngào mỉm cười lễ phép với một chú đang né đường cho cô.

Cuối cùng, cô cũng đá đủ. Chu Khởi cũng đã lăn được một vòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quanh phòng họp. Nhìn xem, mặt đất cũng sạch sẽ hơn không ít.

Nguyễn Hiện Hiện từ trên cao nhìn xuống: “Tôi là bạn của ông nên chỉ để ông “đặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình vào hoàn cảnh” để trải nghiệm thôi. Nếu đổi lại là kẻ thù thì sao?”

“Bọn họ sẽ chỉ róc xương lóc thịt ông, kẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có chút sức lực phản kháng nào.”

“Đồng chí Chu, ông có biết điều gì còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáng sợ hơn cả cái chết không?”

Cô tự hỏi tự trả lời, bình tĩnh nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra 5 chữ: “Mặc người ta tàn sát.”

“Bây giờ ông nói cho tôi biết, đầu và tứ chi, cái nào quan trọng hơn? Nếu ông vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giữ ý kiến của mình, tôi cũng không ngại để ông trải nghiệm thêm một thời gian đâu.”

Gã đàn ông thô kệch giơ tay lên, cười hì hì: “Việc nặng nhọc này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một người thô lỗ không biết mấy chữ như tôi tình nguyện làm thay.”

“Tôi cũng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể.”

“Đồng ý.”

Chu Khởi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, những chỗ bị cái chân của Nguyễn Hiện Hiện đá trúng đau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điếng. Thêm vào đó là những tiếng “đồng ý” vang lên trên đầu, ông ấy gần như tức muốn chết.

Sớm biết thế này, ông ấy đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đắc tội với cô làm gì?

Bây giờ hối hận đến xanh cả ruột. Ông ấy cụp mắt xuống, giọng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghiến răng nghiến lợi: “Tôi thừa nhận, quân đội quan trọng hơn, được chưa.”

Ánh mắt Phong Quảng lóe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên tia sáng lạnh.

Vị bên chính trị kia lắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu, không nhìn nữa.

Cái miệng lưỡi của Chu Khởi tuy dễ sử dụng, có thể giúp ông ấy nói ra những lời mà ông ấy không tiện nói. Nhưng ngay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả tình hình cơ bản nhất cũng không nhìn ra, một mực dìm hàng hại người. Chỉ có chút lanh vặt nhưng việc lớn khó thành.

“Tôi nói một đằng, ông trả lời một nẻo. Ai hỏi ông cái đó?” Nguyễn Hiện Hiện nghiêng đầu: “Không phải chúng ta đang thảo luận đầu và thân thể cái nào quan trọng hơn sao?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sao ông cứ lôi chuyện hai giới quân-chính vào làm gì? Người không biết còn tưởng ông có ý đồ xấu đấy. Thật sự nên điều tra kỹ lại thân phận của ông rồi.”

Nói rồi, cô chuyển chủ đề: “Hơn nữa tôi muốn nói cho ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết, mọi bộ phận trên cơ thể đều rất quan trọng.”

“Không có mắt, ông sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành kẻ mù lòa.”

“Không có lưỡi, có nỗi khổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không nói ra được.”

“Thứ không thể thiếu nhất chính là tim. Một khi “tâm” của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con người không còn, sinh mệnh cũng đi đến hồi kết.”

“Tương trợ lẫn nhau, thiếu một thứ cũng không được,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó mới gọi là một con người hoàn chỉnh.”

Nguyễn Hiện Hiện xoay người lại, mỉm cười đối diện với mọi người có mặt: “Hiệu trưởng cấp ba của tôi thường nói,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thực tiễn mới tạo ra chân lý. Nếu có chỗ nào mạo phạm, tôi xin được xin lỗi đồng chí Chu.”

“Răng và môi cái nào quan trọng hơn thì tôi không biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng tôi hiểu, cái gì gọi là “môi răng tương trợ”.”

“Tuyệt vời!” Dư Chí Quang là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người vỗ tay trước tiên.

Lúc đến, ông ấy vẫn còn nghẹn một cục tức vì bị hai nữ đồng chí chơi xỏ, bây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giờ không chỉ cục tức đó tan đi, mà còn có chút nhìn họ bằng con mắt khác.

Ông ấy có thể nhìn ra, nữ đồng chí câu nào câu nấy cũng đều là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật lòng, không hề cố ý nịnh bợ ai, lá gan cũng thật sự lớn.

Trước mặt đầy nhà lãnh đạo mà dám đá Chu Khởi như một quả bóng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đao chém ra rồi còn có thể thu về cũng có chút thú vị.

Nguyễn Hiện Hiện gãi gãi đầu, cúi người gỡ dây thừng trói tay chân Chu Khởi ra: “Ôngkhông sao chứ? Lãnh đạo đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói đoàn kết là sức mạnh, ông xem ông kìa, không có chuyện gì làm lại đi gây chia rẽ nội bộ!”

Phong Quảng á​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khẩu.

Chu Khởi tức đến run cả người, con quỷ nhỏ chết tiệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này muốn giẫm nát ông ấy xuống bùn đây mà!

Ông ấy biết, lần này mình đã đại bại, ánh mắt nhìn Nguyễn Hiện Hiện như một lưỡi dao sắc tẩm độc.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cắt đứt tiền đồ của người khác cũng như giết cha mẹ người ta, ông ấy nhớ kỹ mối thù này.

“Ánh mắt đáng sợ quá nha. Đồng chí Chu, ông hận tôi không sao nhưng vào thời điểm then chốt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngàn vạn lần đừng vì tư thù cá nhân mà làm ra chuyện gì không lý trí đấy.”

Giọng điệu kéo dài ra, lời này của Nguyễn Hiện Hiện vô cùng thâm sâu. Mọi người nhìn sang, quả nhiên thấy được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hận ý ngùn ngụt chưa kịp tan đi trong mắt Chu Khởi. Bọn họ không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Phong Quảng nhìn về phía người đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diện, người kia khẽ gật đầu.

Nhìn rõ màn trao đổi ánh mắt của hai vị tai to mặt lớn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Chu Khởi hoàn toàn cứng đờ. Ông ấy biết mình tiêu rồi.

Lúc này bất kể ông ấy có tâm tư gì khác hay không, kết quả tốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất cũng là bị giám sát, nghiêm trọng hơn thì bị đưa đi điều tra.

Có thể ngồi lên vị trí này, ai dám nói cái mông mình hoàn toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sạch sẽ? Lần này coi như xong hẳn, ông ấy hối hận vô cùng.

Nguyễn Hiện Hiện ném sợi dây thừng vào góc tường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh mắt nhìn ông ấy đầy thâm ý.

Chu Khởi chỉ nhìn thấy “từ xưa quân - chính không đội trời chung”, muốn dựa vào việc chèn ép bên kia để lấy lòng lãnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạo mà leo lên. Nhưng cô lại biết, vị đứng đầu bên chính phủ này có quan hệ cá nhân không tệ với Phong Quảng.

Nếu ông ấy thật sự là loại tai họa “sổ đỏ phải dùng xe tải để kéo”,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phong Quảng cũng tuyệt đối không dung túng cho ông ấy ngồi ở vị trí này.

Chu Khởi bị người ta lấy danh nghĩa “trị thương” để đưa đi. Phòng họp lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức yên tĩnh lại, vị đứng đầu kia dùng ngón trỏ gõ gõ mặt bàn.

Ánh mắt ông ta từ từ di chuyển từ Mộc Hạ sang Nguyễn Hiện Hiện: “Vậy hai vị đồng chí nhỏ cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chủ trương dùng bộ thu tín hiệu để xin cấp trên đổi một lô trang bị mới cho quân đội à?”

Lần này Nguyễn Hiện Hiện không còn cà lơ phất phơ nữa, cô đặt hai tay lên đầu gối, ngồi ngay ngắn, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trực tiếp nói phải cũng không nói không. Mà hỏi ngược lại: “Tôi muốn nghe kế hoạch của bên ngài trước đã.”

Vị đứng đầu nhìn sang bên tay phải, nơi đó có một người đàn ông trung niên vẻ mặt rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghiêm túc. Ông ta bắt đầu nói, phân tích từ tình hình quốc tế đến hiện trạng trong nước.

Nói đâu ra đấy, phân tích sâu sắc, cuối cùng tổng kết: “Muốn theo kịp tiến bộ của thời đại, vũ lực là chỗ dựa, phát triển kinh tế là bước tiến. Biên giới thỉnh thoảng có xung đột vũ trang quy mô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ nhưng trong thời gian ngắn, hoặc có thể nói là một thời gian rất dài sau này, biên giới sẽ không bùng nổ chiến tranh quy mô lớn. Tôi thấy, hiện giờ nên dốc sức hỗ trợ phát triển kinh tế.”

“Nói rất hay. Vậy kế hoạch cụ thể thì sao?” Nguyễn Hiện Hiện hỏi: “Tôi nhớ ván cược của lão Phong với cấp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên, đã đổi lại được một đợt hỗ trợ quy mô khá lớn rồi. Sao? Tiền lại không đủ dùng à?”

Có người bật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười.

Người đàn ông trung niên nhíu mày: “Đồng chí Nguyễn không cần phải xù lông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhím lên như vậy, chúng tôi không phải là kẻ thù cách mạng.”

Ông ta lấy ra một tờ biểu, trên đó liệt kê các khoản vốn cần rót vào cho một dự án từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc chưa có gì đến lúc hình thành, rất chi tiết, khiến người ngoài ngành cũng có thể hiểu được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »