Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 464

❊ ❊ ❊

Ăn cơm không cho ngồi cùng bàn đã đành, mọi người còn chê cô ta bẩn, từ hôm qua đã cấm tiệt không cho vào bếp, lý do là sợ làm ô nhiễm lương thực và bát đũa.

Điền Điềm khóc đến mức không thành tiếng. Mới có bao lâu đâu? Cô ta thậm chí còn không phân biệt được gió cát Tây Bắc khó chịu hơn, hay những ngày tháng bị chèn ép đủ đường ở tỉnh Hắc này khó sống hơn!

Nhìn bà chị họ từng một thời diễu võ dương oai, nay khóc lóc lem luốc như con mèo mướp, người lại bốc mùi hôi thối, Nguyễn Hiện Hiện thở dài một tiếng: “Đi theo tôi.”

Dẫn người về cái sân viện mới ở công xã, Nguyễn Hiện Hiện đích thân đun nước cho cô ta: “Tắm rửa đi, bên cạnh có xà phòng thơm và dầu gội đầu đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện không ngờ lại nhẹ nhàng với mình như thế, Điền Điềm nói năng cũng lắp bắp: “Cảm... cảm ơn.”

Ánh mắt cô ta lẩn tránh. Nguyễn Hiện Hiện ngồi trên ghế dài, tay chống cằm cười tủm tỉm nhưng lời thốt ra lại khiến Điền Điềm rùng mình một cái.

“Tắm rửa cho sạch sẽ vào, để lát nữa còn đi Ủy ban cách mạng tố cáo tôi tội tuyên truyền mê tín dị đoan chứ.”

“Chị không có!” Giọng cô ta rít lên, vội vàng giải thích, động tác đang cởi áo định tắm cũng khựng lại, vội túm chặt lấy vạt áo che người: “Em tin chị đi, chị thật sự không có, mấy cái đó đều là Cảnh Tuyền xúi giục, chị không có nghe lời bọn họ.”

Nguyễn Hiện Hiện nghiêng người tránh đi một chút, đổi tay khác chống cằm: “Ừ, chị không có, chị cũng không có chuyện nửa đêm canh ba chạy vào thành phố, lén nhét thư tố cáo vào hòm thư của Ủy ban cách mạng đâu nhỉ.”

Đồng tử Điền Điềm co rút dữ dội, nhìn em họ của mình như nhìn thấy ác quỷ.

Nó... sao nó biết mình không những trốn vào thành phố giữa đêm mà còn gửi thư tố cáo?

Nguyễn Hiện Hiện thò tay vào cái túi vải quân đội, lục lọi một hồi rồi lôi ra một phong thư chưa dán tem, cười híp mắt đưa cho Điền Điềm: “Là cái này phải không?”

“Không phải, chị không biết, á! Bỏ ra!” Điền Điềm chỉ liếc qua đã nhận ra phong bì quen thuộc, kích động khua tay múa chân loạn xạ định giật lấy...

Tóc dài bỗng bị túm chặt, cô ta bị ép phải ngửa mặt lên nhìn nụ cười ngay sát sạt của Nguyễn Hiện Hiện, sợ đến vỡ mật.

Dì út làm việc ở Ủy ban cách mạng, cô ta thừa hiểu việc thư tố cáo lại nằm trong tay người bị tố cáo có ý nghĩa gì.

Nó biết hết rồi, bằng chứng cũng đã nằm trong tay, liệu nó có tha cho mình không?

Điền Điềm hối hận, cô ta bị chính trí tưởng tượng của mình dọa cho suy sụp.

Nguyễn Hiện Hiện thở dài, cô ở Ủy ban cách mạng huyện chỉ quen mỗi Phó chủ nhiệm Thời, quyền lực chưa lớn đến mức như Điền Điềm tưởng tượng đâu, lá thư này là do con ngỗng đen theo dõi rồi tha về đấy chứ.

Nhưng cô đời nào lại đi giải thích.

Cô tỏ vẻ rất phiền não hỏi: “Chị họ, Nguyễn Bảo Châu và Lục Nghị vẫn khỏe chứ? Tôi thật sự không hiểu, từ nhỏ đến lớn chị đang yên đang lành làm người không muốn, sao cứ thích làm chó cho Nguyễn Bảo Châu sai bảo thế?”

Tại sao ư? Điền Điềm vừa khóc vừa cười. Còn có thể tại sao nữa? Sinh ra trong cái gia đình như thế, từ nhỏ đã biết phải xu lợi tránh hại.

Biết trong nhà ai là người nắm quyền, ai là người được sủng ái!

Không muốn trở thành kẻ bị bắt nạt thì chỉ có thể trở thành kẻ đi bắt nạt người khác.

“Tôi còn nhớ hồi nhỏ chơi trò nhảy ống cống xi măng, chị bị rơi tọt vào khe hở giữa hai cái ống, kẹt cứng ở trỏng không ra được. Bảo Châu sợ quá bỏ chạy, chạy về nhà lại sợ cô cả mắng nên ai hỏi gì về chị nó cũng lắc đầu không biết.

Chính tôi là người dẫn cô cả đi hỏi thăm khắp nơi mới biết chị ở đâu cả ngày hôm đó. Cuối cùng, khi lôi được chị từ cái khe đó lên, mặt mày chị đã tím tái, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

Thế nhưng việc đầu tiên chị làm khi tỉnh lại trong bệnh viện là gì?

Chị khóc lóc tố cáo là tôi đẩy chị xuống, gào lên đòi cô cả đánh tôi.

Nhưng chị gái thân yêu ơi, hôm đó tôi hoàn toàn còn chẳng bước chân ra khỏi cửa, làm sao mà đẩy chị được?

Kết quả là tôi suýt chút nữa bị cô cả đánh chết.

Còn chị thì sao? Ôm đống đồ ăn vặt ngồi trên giường bệnh, chị một miếng Nguyễn Bảo Châu một miếng, nhìn dáng vẻ chật vật chạy trốn của tôi mà cười khanh khách.

Lại còn vỗ tay khen đánh hay lắm.

Chị tỷ họ, con người ta dù có vô lương tâm cũng làm sao có thể đến cái mức độ như chị được?”

Tầm mắt Điền Điềm trở nên mơ hồ, chuyện đó đã bao nhiêu năm rồi? Cô ta không nhớ rõ nữa, chỉ mang máng trong ký ức có một đoạn như vậy.

Đêm đó con bé Hiện Hiện bị đánh thê thảm lắm, hình như vì bị đánh mà vẫn không chịu nhận lỗi nên bị nhốt vào phòng tối.

Mãi mấy ngày sau nó chịu nhận lỗi, thừa nhận là nó đẩy cô ta và trịnh trọng xin lỗi thì mới được thả ra.

Bắt gặp ánh mắt rõ ràng đang cười nhưng lại lạnh thấu xương như muốn lột da mình của Nguyễn Hiện Hiện, Điền Điềm co rúm người lại.

“Xin... xin lỗi, lúc đó chị còn nhỏ.”

“Phải rồi!” Nguyễn Hiện Hiện cảm thán: “Cái ác của trẻ con, mới là thứ ác thuần túy nhất trên đời này.”

“Những chuyện tương tự đâu chỉ có mỗi chuyện đó, chị phát hiện ra tôi không có ai che chở, từ đó cái gì thơm tho hay thối tha chị cũng đều hắt hết lên người tôi. Bây giờ đặt mình vào hoàn cảnh đó, nếm thử cái mùi vị làm bạn với xú uế chắc không dễ chịu gì đâu nhỉ?”

Điền Điềm định nói gì đó nhưng Nguyễn Hiện Hiện đã phất tay: “Tắm trước đi, nước nguội bây giờ.”

Nhìn sườn mặt nghiêng đi của cô, thấy vành tai đỏ ửng lan ra tận sau gáy, Điền Điềm biết đứa em họ bị mình bắt nạt bao năm nay vẫn còn quan tâm mình, trong khi đứa bạn thân thiết từ nhỏ Nguyễn Bảo Châu lại coi mình như công cụ chắn súng chắn đạn, Trong lòng cô ta chua xót, khó chịu vô cùng.

Ngâm mình trong nước nóng, giọng nói của Nguyễn Hiện Hiện như vọng lại từ một nơi rất xa.

“Chị đi Tây Bắc, dù cuộc sống có khổ cực một chút, mệt nhọc một chút nhưng ít nhất cũng thoát khỏi sự kiểm soát của nó. Chị họ à, chị đúng là chẳng di truyền được tí IQ nào của dượng cả, đã đi rồi, tại sao còn quay lại làm gì?

Nói đi, lần này Nguyễn Bảo Châu lại muốn giật dây chị làm gì tôi đây?”

Có lẽ là do nhiệt độ nước vừa khéo cũng có thể do giọng nói của biểu muội quá đỗi nhẹ nhàng, lời nói của cô ta cứ thế buột ra khỏi miệng trong vô thức.

“Ả muốn tôi hủy hoại cô, lấy đi miếng ngọc bình an khấu trên người cô.”

Lời vừa thốt ra, Điền Điềm liền hối hận, cô ta cắn chặt môi. Sao lại lỡ miệng nói toẹt ra hết thế này?

Đám chân đất mắt toét ở cái thôn này cứ như bị bỏ bùa mê thuốc lú ấy, Nguyễn Hiện Hiện chỉ cần ra cửa gào lên một tiếng, liệu cô ta có còn nguyên vẹn mà bước ra khỏi đây được không?

Nguyễn Hiện Hiện cười như có như không: “Ngọc bình an nào cơ? Chẳng phải cái miếng ngọc bội xám xịt đó đã đổi lấy tấm kim bài vô sự của ả từ lâu rồi sao? Chẳng lẽ cô đến để lấy tấm kim bài vô sự kia?”

Điền Điềm lắc đầu quầy quậy. Không phải kim bài vô sự, chính là ngọc bình an. Lời đã nói ra, lại đang ở dưới mái hiên nhà người ta, cô ta đành khai sạch sành sanh những gì mình biết.

Để đổi lấy việc cô em họ này không còn ghi hận nữa.

Không, chỉ cần cô nể tình cô ta đã thành thật khai báo mà không ngáng chân ngáng cẳng, để cô ta yên ổn sống nốt quãng đời còn lại là được. Cái chốn thủ đô đó, cô ta chết cũng không muốn quay về nữa.

Nước đã hơi lạnh, cô ta đứng dậy khỏi chậu gỗ lau khô người: “Tôi có thể nói cho cô biết tất cả những gì tôi biết nhưng cô cũng phải hứa với tôi là chuyện cũ sẽ bỏ qua hết.”

Dứt lời, không đợi Nguyễn Hiện Hiện trả lời, cô ta đã tự mình kể lể.

“Tháng trước, tôi nhận được một bức điện báo từ thủ đô, Bảo Châu nói muốn chuyển tôi đến một nơi có điều kiện tốt hơn để xuống nông thôn.

Tôi kích động xong thì cũng sinh nghi, nếu thật lòng muốn giúp tôi, sao không lo cho tôi một công việc rồi gọi thẳng về thủ đô luôn?

Thế là tôi cố tình phá hoại tài sản tập thể, khiến đại đội không thể chịu đựng nổi nữa, trả về nguyên quán để chờ phân bổ lại.

Phân bổ lại thì làm gì có chỗ nào ngon ăn? Nhưng tôi bắt buộc phải về thủ đô một chuyến, gặp mặt Nguyễn Bảo Châu để thăm dò mục đích thật sự của ả.”

Nguyễn Hiện Hiện không ngắt lời, vẻ mặt đầy vẻ nghiền ngẫm. Thấy chưa, người nhà họ Nguyễn làm gì có ai là kẻ ngốc?

“Gặp mặt rồi mới thấy, nhà họ Nguyễn sau trận đập phá cướp bóc của cô, chẳng những không lụi bại mà còn có xu hướng phất lên như diều gặp gió. Con ngốc Nguyễn Bảo Châu kia, tôi chưa cần dùng chiêu gì ả đã bô bô cái mồm khai ra hết.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »