Hít một hơi vào tận tâm can, cái mùi này còn kích thích hơn cả lọ thuốc hít của ông cụ ở nhà.
Bao nhiêu suy nghĩ tắc nghẽn bỗng chốc thông suốt lạ thường!
Phản ứng đầu tiên của hắn là muốn đẩy người ra ngay lập tức...
Nhưng người phụ nữ ngày thường liễu yếu đào tơ, giờ phút này lại bám chặt lấy hắn như con bọ hung ôm lấy cục phân, sống chết không buông.
Nguyễn Bảo Châu ngẩng đầu lên hỏi: “Anh chê em sao?”
Nếu bỏ qua cái mùi kia thì trông cũng giống một “chiến tổn mỹ nhân” (*) lắm. *(Mỹ nhân bị thương tơi tả nhưng vẫn đẹp).
Cố Chính Trì muốn nói là không, đừng nói chút phân, dù là núi đao biển lửa hắn cũng từng lội qua. Hắn muốn vỗ vỗ lưng cô gái để an ủi nhưng bàn tay cứ lơ lửng giữa không trung mãi mà không hạ xuống được.
Cuối cùng, hắn chỉ đành nói một câu khô khốc, cứng ngắc: “Buông ra trước đã, đun nước rửa ráy đi.”
Sau một hồi bận rộn, Nguyễn Bảo Châu dùng hết thảy năm ấm nước sôi, miễn cưỡng mới rửa sạch được nhưng cái mùi kia thì nhất thời vẫn chưa tan hết.
Nguyễn Kháng Nhật đi làm về, vừa bước vào nhà suýt chút nữa bị cái mùi hôi thối hun cho ngã ngửa. Sau đó ông ta mới nhìn thấy cháu gái đang ngồi trên sô pha khóc thút thít và Cố Chính Trì đứng cách xa một mét với sắc mặt đen như đáy nồi.
Ông ta hỏi: “Chuyện gì thế này?”
Cố Chính Trì mím môi không nói.
Nguyễn Bảo Châu nức nở: “Ông nội, có người hại cháu, cố ý làm tắc bồn cầu rồi nhốt cháu trong nhà vệ sinh, hại cháu, hại cháu ra nông nỗi này... Ông nội, cháu không còn mặt mũi nào mà sống nữa hu hu hu!”
Mái tóc đen nhánh của thiếu nữ còn nhỏ nước tong tỏng, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi giờ được hơi nước nóng hun cho ửng hồng, đôi môi vì bị cắn nhiều lần mà trở nên căng mọng đỏ thắm.
Cố Chính Trì nhìn một cái rồi lại nhìn thêm cái nữa.
Thực sắc tính dã, hiếm có ai lại không yêu thích cái đẹp.
Nhưng cứ nghĩ đến nguyên nhân ả biến thành dáng vẻ này, mặt hắn lại đen đi tám phần.
Miệng nói không để ý nhưng trong lòng hắn rốt cuộc vẫn thấy lấn cấn.
Theo lý mà nói thì không nên như vậy.
Năm ngoái hắn mới rút quân từ chiến trường kháng Mỹ, thây chất thành núi máu chảy thành sông, cảnh tượng bị lửa thiêu đốt, bị dao đâm thủng ruột gan nội tạng lòi đầy đất, ở chiến trường đâu đâu cũng thấy.
Có lẽ vì hắn kiến thức rộng rãi nhưng lại chưa từng thấy người phụ nữ nào lăn lộn trong hầm phân bao giờ nên nhất thời có chút không chấp nhận nổi.
Hắn hít sâu một hơi, vừa định bước lên an ủi vài câu.
Chính cái động tác hít sâu này... hỏng bét!
Ọe!
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt Nguyễn Bảo Châu trở nên khó coi cực độ!
Vừa phải an ủi cháu gái, lại vừa phải giải thích với Cố Chính Trì, trấn an xong cả hai bên, Nguyễn Kháng Nhật đã lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời.
Một ngày hôm nay trôi qua...
Lần gần nhất ông ta thấy mệt tâm thế này là trước khi cái đứa nghiệp chướng Nguyễn Hiện Hiện kia về nông thôn.
“Ông nội, chắc chắn là có người hại cháu. Bồn cầu tắc, cháu lại trùng hợp bị khóa trái bên trong như thế, nói không phải có người cố ý, ông có tin không?”
Nguyễn Kháng Nhật đăm chiêu suy nghĩ nhớ tới Điền Điềm hôm nay mới trở về. Cô ta đó muốn báo thù cho mẹ, không phải là không dám làm ra chuyện tổn hại Bảo Châu.
Đôi mắt hoa đào nhìn chó cũng thâm tình của Cố Chính Trì giờ phút này chợt trầm xuống.
Lời này là có ý gì?
Là ám chỉ hắn hại ả sao?
Trong nhà chỉ có mình hắn là người ngoài, không phải hắn, chẳng lẽ là người nhà ả hại ả chắc?
Trong lòng hắn không vui, giọng điệu nói chuyện tự nhiên cũng nặng nề hơn: “Em nghĩ nhiều rồi, lúc anh đến đã nhìn kỹ, là cây chổi bị đổ chặn ngang chốt cửa thôi.”
Nguyễn Bảo Châu trố mắt, hắn đang nói ả tự làm tự chịu sao?
Cuối cùng ông cụ Nguyễn lên tiếng, đập bàn quát lớn: “Cái đứa nghiệp chướng kia.”
Ai cơ?
Ông ta bèn kể lại chuyện Điền Điềm đã về thủ đô.
Nguyễn Bảo Châu bỗng hét lên như mất kiểm soát: “Là nó, chắc chắn là Điền Điềm, cái đứa con hoang đó báo thù chuyện cháu lỡ tay làm cô cả bị thương. Quả nhiên là sản phẩm của ngoại tình, đồ tiện nhân bẩm sinh. Ông nội, không thể tha cho nó.”
Giọng nói mảnh, sắc nhọn vang lên bên tai khiến màng nhĩ Cố Chính Trì ù đi: “Bình tĩnh chút đi!”
Tiếng chửi rủa của Nguyễn Bảo Châu im bặt. Ả dè dặt liếc nhìn sắc mặt âm trầm khó coi hơn bất cứ lúc nào của hắn, tim thót lại một cái.
Sao lại không kiềm chế được cảm xúc, để thất thố trước mặt người yêu thế này?
Biết trong lòng Cố Chính Trì ít nhiều đã thấy phản cảm, Nguyễn Bảo Châu không dám đạp lên giới hạn của hắn nữa, rụt rè nắm lấy một góc áo người đàn ông rồi òa khóc.
Nguyễn Hiện Hiện từng nói, tướng khóc của cô em họ rất đẹp, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào, thi thoảng lăn xuống một hai giọt lệ long lanh cũng là trượt dài chậm rãi trên gò má.
Cứ như đã luyện tập từ trước vậy.
“Anh Trì, anh không nhớ sao? Chị họ là do em nhờ anh giúp chuyển đến tỉnh Hắc xuống nông thôn, em không hiểu, em rốt cuộc có điểm nào có lỗi với chị ấy? Đúng, là em không cẩn thận làm đổ canh nóng khiến cô cả bị thương nhưng em thật sự không cố ý. Chị ấy... Chị ấy là muốn hủy hoại em trước rồi ép chết em đây mà!”
Chuyện Cố Chính Trì đích thân ra tay giúp đỡ mới xảy ra cách đây không lâu, trong đầu hắn tự nhiên có ấn tượng.
Sau khi cứu hắn, Bảo Châu chưa từng đòi hỏi hắn điều gì, ngay cả những món quà nhỏ hắn tặng ngày thường, Bảo Châu cũng luôn chuẩn bị quà đáp lễ có giá trị tương đương.
Duy chỉ có chuyện điều chuyển địa điểm xuống nông thôn của chị họ ả, là ả đến cầu xin hắn.
Khi mở miệng lần nữa, không chỉ sắc mặt mà giọng điệu hắn cũng đã dịu đi ba phần: “Chỉ là kẻ ăn cháo đá bát vô ơn bạc nghĩa thôi, đừng đau lòng.”
Nguyễn Kháng Nhật hài lòng nhìn cảnh đôi trẻ giảng hòa như lúc ban đầu. Sau sự việc của Lục Nghị, Bảo Châu rõ ràng đã tiến bộ không ít.
Nhưng cái vẻ cần làm thì vẫn phải làm, ông ta ôm ngực thở hổn hển như tức giận lắm: “Cái đứa nghiệp chướng, bây giờ tao sẽ đến nhà bắt người, bắt nó phải cho cháu một lời giải thích.”
Dứt lời, ông ta nhấc chân định đi ra cửa.
Nguyễn Bảo Châu thút thít: “Ông nội.”
“Bỏ đi ông, dù sao cũng là cháu lỡ tay làm cô cả bị thương trước, chị họ tức giận trả thù lại cũng là chuyện thường tình, ông đừng trách chị ấy.”
“Cháu còn bênh vực nó?” Nguyễn Kháng Nhật giận dữ quay đầu lại. Đúng lúc một giọt nước mắt lăn dài trên má Nguyễn Bảo Châu, như lăn vào tận đáy lòng mềm yếu của Cố Chính Trì.
“Không phải, không phải đâu ông nội. Ông đã vất vả ở quân đội cả ngày, vẻ mặt đầy mệt mỏi thế kia, về nhà còn phải lao tâm khổ tứ vì mâu thuẫn nhỏ của đám con cháu chúng cháu. Cháu là đau lòng cho ông. Không đi nữa có được không ạ?”
Thấy ả hiểu chuyện như vậy, cục tức nghẹn trong lòng Cố Chính Trì cũng tan đi không ít. Vừa ngốc nghếch lại vừa lương thiện, thi ân bất cầu báo mới là dáng vẻ hắn quen biết và công nhận ở ả.
Dáng vẻ chanh chua đanh đá vừa rồi, chắc chắn là do bị chọc tức quá mức thôi.
Bản thân hắn cũng đâu phải chưa từng như vậy.
Hắn cầm lấy chìa khóa xe trên bàn dài: “Đi thôi, nhà chị họ ở đâu? Cùng đi một chuyến, rốt cuộc có phải cô ta lại giở trò hại em hay không, cứ phải hỏi cho rõ ràng.”
Đáy mắt Nguyễn Bảo Châu lóe lên tia vui mừng nhưng rất nhanh đã bị một sự miễn cưỡng đè xuống.
Không thể để Cố Chính Trì cứ thế mà đi được, dáng vẻ nhếch nhác bẩn thỉu của ả vừa rồi đã bị hắn nhìn thấy, khó đảm bảo hắn sẽ không để bụng.
Phải giải khai hiểu lầm, ít nhất cũng phải chuyển sự chú ý và hận thù sang người khác.
Ba người lên xe, chạy thẳng đến nhà Nguyễn Tình.
Điều họ không biết là Điền Điềm đang bày sẵn Hồng Môn Yến (bữa tiệc có ẩn ý xấu, cạm bẫy) ở nhà, mài dao soàn soạt chờ tiếp đón ba người.
Mẹ con Nguyễn Tình vẫn đang ở trong căn hộ được phân của Viện nghiên cứu nơi dượng cả làm việc.
Diện tích phòng không lớn, một nhà ba người ở là vừa vặn.
Chiếc xe ô tô màu đen chạy trên mặt đường rộng lớn của Bắc Kinh, cửa sổ xe mở toang, tóc Nguyễn Bảo Châu bị gió thổi rối tung mù mịt.
Ả hiểu.
Người yêu vẫn còn chê ả hôi!
Nguyễn Bảo Châu đã bình tĩnh lại, không xúc động chỉ trích điều gì.
Khu tập thể viện nghiên cứu sân viện hẹp, xe thì có thể đi vào nhưng trong cánh cổng sắt đâu đâu cũng là trẻ con xuống sân hóng gió sau bữa cơm.
Cố Chính Trì đỗ xe bên ngoài cổng viện, cả nhóm đi bộ vào khu tập thể.
Ông bảo vệ già không ngăn cản, khuôn mặt của Nguyễn Bảo Châu và Nguyễn Kháng Nhật, ông ta không lạ lẫm gì.
Ba người đăng ký đơn giản, không hề để ý đến một đôi mắt đầy thù hận đang dòm ngó từ trên tầng ba.