Cả ngày chỉ biết ăn mắng chưa có hột cơm giọt nước nào vào bụng, Nguyễn Kháng Nhật quả thật đã đói meo.
Trên bàn cơm, hai ông cháu ngồi đối diện nhau trong im lặng. Mãi đến khi Nguyễn Kháng Nhật ăn hết hai bát cơm độn, Điền Điềm mới là người mở lời trước:
“Ông ngoại, cả đời này ông có chuyện gì hối hận không?”
Nguyễn Kháng Nhật khẽ nâng mí mắt sưng húp lên: “Có, lúc sinh mẹ mày, tao hối hận vì không dìm chết nó trong thùng nước tiểu.”
Điền Điềm cười nhạt một cái, dường như chẳng hề bận tâm.
“Cháu đồng ý điều kiện của ông, cầm một khoản tiền đưa mẹ cháu về quê lấy chồng, sau này không bao giờ quay lại nữa.”
Nguyễn Kháng Nhật trừng mắt nhìn cô ta, dằn mạnh đôi đũa xuống bàn: “Tốt nhất là mày làm được như thế.”
Ông ta quay mặt vào trong nhà, lấy ra ba trăm đồng ném lên bàn: “Đủ để mẹ con mày mua một căn nhà ở quê rồi đấy, sau này thì tự lo lấy thân.”
Cái loại nghiệt chủng mang lòng oán hận này, giữ lại chỉ tổ làm hại cái nhà này thôi.
Điền Điềm thu tiền lại nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Ba trăm đồng nhìn thì nhiều đấy nhưng cũng chỉ đủ dựng một căn nhà ở quê, còn lại thì chẳng có gì nữa cả.
Đây chính là người thân mà mười mấy năm qua cô ta tôn sùng như thần thánh đây sao!
Điền Điềm quệt nước mắt, nắm chặt nắm tiền: “Mấy ngày tới cháu sẽ đi mua sắm ít quần áo mùa đông để mang về quê, đợi sóng gió qua đi cháu sẽ lên đường.”
“Được!” Nguyễn Kháng Nhật đứng dậy.
Ông ta đang bị tên khốn Tần Cảnh Sơn kia dòm ngó, quả thật cũng cần Điền Điềm ở lại thêm vài ngày để xóa tan nghi ngờ.
Từ hôm đó, Điền Điềm tất bật ra vào, nhìn thì như đang đi mua sắm đồ đạc nhưng thực chất là đang chờ tin tức từ phía bên kia.
Cuối cùng, sau năm cuộc điện thoại liên lạc, Nguyễn Hiện Hiện cũng đã có chút tin tức về mẹ cô ta.
“Người không đến tỉnh Hắc, bị đưa xuống phương Nam rồi!”
“Cái gì?” Giọng Điền Điềm vút lên: “Rõ ràng ông ngoại bảo...”
Nguyễn Hiện Hiện cười như có như không: “Cái loại người như ông ta đánh rắm mà cô cũng tin à?”
“Được rồi, biết được thành phố cụ thể rồi cũng đã khoanh vùng được một bưu điện qua tổng đài chuyển tiếp, mẹ cô sống ngay gần đó thôi, tìm được tôi sẽ đưa người về. Cô định tính thế nào?”
Điền Điềm siết chặt ống nghe: “Tôi... tôi định cứ lên tàu theo chỉ thị của Nguyễn Kháng Nhật rồi tìm cơ hội trốn xuống tàu quay lại thủ đô.”
Cô ta không nói chuyện định cho Nguyễn Kháng Nhật dính bệnh giang mai cũng không nói quay lại thủ đô để làm gì.
Quả nhiên, Nguyễn Hiện Hiện tự động suy diễn: “Về thủ đô tìm Cố Chính Trì hả? Cũng được, cứ ôm cây đợi thỏ ở gần bệnh viện đi. Tôi không biết lịch trình đi lại của hắn nhưng hắn đưa mẹ cô vào viện thì kiểu gì nhớ ra cũng sẽ đến thăm một lần. Không đợi được thì cứ đợi ở gần khu đại viện ấy. Mẹ cô chắc một hai ngày nữa là tìm được đưa về thôi, muốn làm gì thì cứ mạnh dạn mà làm. À đúng rồi, trên tàu cẩn thận mọi việc nhé, ông ta đã có ý định nhốt chết mẹ con cô ở quê thì sẽ không để cô mang nhiều tiền về đâu. Tự mình giữ ý một chút.”
Trong lòng Điền Điềm lạnh toát. Cô ta không ngạc nhiên khi Nguyễn Hiện Hiện đoán được cô ta còn giấu thêm tiền.
Lương bố cô ta không thấp, cộng thêm việc Nguyễn Kháng Nhật từng thật lòng yêu thương Nguyễn Tình nên trong tài khoản của Nguyễn Tình có tiền tiết kiệm là chuyện hoàn toàn dễ hiểu.
Nguyễn Hiện Hiện đã nhắc nhở cô ta.
Cô ta chẳng thèm quan tâm Nguyễn Kháng Nhật đối xử với mình thế nào, trong đầu lúc này chỉ toàn ý nghĩ làm sao để quyến rũ được người đàn ông của Nguyễn Bảo Châu.
Đi tìm Cố Chính Trì ư? Cũng được!
Đang đúng ý cô ta.
Ngày hôm sau khi cuộc gọi kết thúc cũng là ngày cô ta hẹn với chợ đen để lấy “bệnh giang mai”.
Số lần ra vào nhiều, lại tỏ ra rất ngoan ngoãn, Nguyễn Kháng Nhật dù không rút người theo dõi về thì người đó cũng đã lơ là cảnh giác hơn.
Cô ta chỉ đưa tiền chứ không đưa phiếu, đống áo bông quần bông cô ta khuân về nhà toàn là đồ mua chui ở chợ đen.
Cho nên lần này tiếp đầu với Tần Ngũ Gia, dù vẫn có người theo dõi thì cũng sẽ không gây nghi ngờ.
Tần Ngũ Gia nhân lúc giao đôi dép xăng đan, nhét vội một ống nghiệm đã bịt kín vào tay cô ta, bên trong chứa nửa ống chất lỏng màu trắng đục.
Điền Điềm vội vàng lấy tờ báo gói cả dép lẫn ống nghiệm lại.
Về đến nhà, đầu ngón tay cô ta vẫn còn run rẩy.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô ta lao vào nhà vệ sinh, cầm lấy cái quần đùi rộng thùng thình mà ông ngoại vừa giặt sạch phơi khô, cố nén cơn run rẩy mở nắp ống nghiệm đổ một ít lên đó.
Lần đầu làm chuyện xấu chưa thạo tay, đổ hơi quá đà, vết tích lộ rõ mồn một.
Không sao, chỗ chất lỏng còn nhiều, cô ta vẫn còn cơ hội sửa sai.
Đúng lúc mọi việc vừa xong xuôi, đôi mắt Điền Điềm sáng rực như mắt sói dưới ánh đèn lờ mờ, đang cầm một góc vải định treo cái quần lại chỗ cũ thì...
Cánh cửa nhà vệ sinh mới lắp vang lên tiếng đập thình thịch, kèm theo tiếng quát tháo mất kiên nhẫn của Nguyễn Kháng Nhật: “Ban ngày ban mặt, rúc trong đó đẻ trứng hay gì?”
Tim Điền Điềm như nhảy vọt lên tận cổ họng, đập nhanh đến mức suýt đột quỵ.
“Xong... xong ngay đây ạ!”
Ban ngày ban mặt, sao ông ngoại lại ở nhà?
Suýt chút nữa, suýt chút nữa là bị phát hiện rồi.
Người trong nhà đi vệ sinh vốn không có thói quen khóa cửa, may mà vì định làm chuyện xấu nên cô ta đã chốt cửa lại.
Điền Điềm không nghi ngờ gì việc nếu cảnh này bị Nguyễn Kháng Nhật bắt gặp, ông ta sẽ không ngại mạo hiểm bị lộ tẩy mà giết chết cô ta ngay lập tức.
Cửa mở ra, cô ta không biết mặt mình trắng bệch đến mức nào, mồ hôi lạnh túa ra đầy đầu đầy mặt.
Nguyễn Kháng Nhật là người thế nào chứ?
Khoan bàn đến nhân phẩm, ông ta là Lữ đoàn trưởng đi lên từ mưa bom bão đạn thật sự.
Chỉ liếc qua đã nhận ra sự chột dạ của Điền Điềm, ông ta nheo mắt lại, quét ánh nhìn sắc bén như dao từ đầu đến chân cô ta.
“Làm chuyện gì mờ ám hả?”
Mặt Điền Điềm cắt không còn giọt máu, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, cô ta ôm bụng cúi người xuống, rầm một cái đóng sập cửa gỗ lại.
“Ông đợi một chút, cháu đau bụng quá.”
Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật đầy vẻ nghi ngờ nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Mãi cho đến khi bên trong truyền ra tiếng xả nỗi buồn “ào ào”, sắc mặt ông ta mới biến đổi, vội lùi lại mấy bước.
Con người ta khi quá căng thẳng hoặc hưng phấn thường dễ bị... són, Điền Điềm thầm cảm ơn cái bụng biết nghe lời này của mình vô cùng.
Sau một hồi “xả lũ”, cô ta biết nếu diễn không đạt thì cái lão già khốn kiếp kia chắc chắn sẽ nghi ngờ, bèn nén đau lòng đập vỡ cái ống nghiệm nhỏ đựng bệnh giang mai, xả trôi theo dòng nước.
Vốn dĩ còn lại một ít, cô ta định để dành cho hai cô em họ yêu quý nếm thử mùi đời cơ đấy!
Kế hoạch đành phải hủy bỏ thôi!
Khi cô ta từ nhà vệ sinh đi ra, ông cụ ngồi trên ghế sô pha vẫn dán mắt vào cô ta chằm chằm: “Lại đây.”
Ông ta móc ra một tấm vé xe lửa, dùng hai ngón tay ấn lên mặt bàn đẩy về phía Điền Điềm.
“Bảo Châu đã đỡ nhiều rồi, nó muốn về nhà. Mày đi chuyến tàu tối nay đi, về quê ngay.”
“Mẹ cháu...”
Nguyễn Kháng Nhật mất kiên nhẫn ngắt lời: “Nó đến tỉnh Hắc rồi. Đã bảo là đợi tao lên chức Sư đoàn trưởng xong sẽ cho mẹ con bay đoàn tụ.”
Điền Điềm nhìn ông ta với ánh mắt u ám, không đáp lời. Ánh mắt đó như muốn nói: [Thăng chức ư? Còn hy vọng sao? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa.]
Nguyễn Kháng Nhật cố nén cơn thịnh nộ, gân xanh trên trán giật giật.
Chuyện lần này khiến con đường thăng chức vốn đã khó khăn của ông ta lại càng thêm trắc trở. Nếu không phải đúng lúc mấu chốt Bảo Châu lại nằm mơ thấy điềm báo, mơ thấy bốn người đứng đầu sắp ngã ngựa, giúp ông ta dùng tin tức đó để cứu vãn tình thế đang ngàn cân treo sợi tóc.
Chỉ riêng chuyện ầm ĩ lần này thôi cũng đủ để người ta nắm thóp, tống ông ta về vườn rồi.
Tất cả là tại cô ta, tại con nghiệt chủng này. Tin tức vốn có thể dùng để đổi lấy lợi ích lớn hơn, giờ lại phải dùng hết để dẹp yên thị phi.
Đúng là nhìn cô ta thêm một giây cũng thấy phiền, ông ta đứng dậy định bỏ đi.
Bỗng nhiên, Điền Điềm đứng bật dậy gọi: “Ông ngoại!”
Nguyễn Kháng Nhật quay đầu lại.
Một cốc sữa mạch nha dội thẳng từ trên đầu xuống.
Nước đã nguội, ông ta vuốt mặt, không cần suy nghĩ vung tay tát bốp một cái vào mặt kẻ gây chuyện là Điền Điềm.
Điền Điềm vừa khóc vừa cười.
“Sinh ra mà không nuôi dưỡng, mẹ cháu nợ ông đã trả hết rồi. Cái tát này, coi như cháu nợ ông cũng đã trả xong. Ông Nguyễn, chúc ông quan lộ hanh thông, không bao giờ gặp lại.”