Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 466

❊ ❊ ❊

Nhìn theo bóng lưng rời đi của Điền Điềm, Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười. Nguyễn Thế Mỹ, hy vọng ông sẽ thích món quà lớn mà cháu gái tặng cho ông nhé!

Thân thế với ngọc bội gì chứ? Điền Điềm tuy có chút khôn vặt nhưng lại là kẻ xương mềm, khó bảo đảm sau khi trở về cô ta sẽ không bán đứng mình.

Cố tình tỏ ra hiểu lầm về công dụng của miếng ngọc bình an, mục đích chính là thông qua cô ta, truyền tin này đến tai Nguyễn Bảo Châu.

Nè! Cái thứ mà ả điên cuồng khao khát, vừa không nằm trong tay cô cũng chẳng ở trên người cô, vậy thì nó đã đi đâu rồi nhỉ?

Con hàng này cười híp cả mắt, quá mức mong chờ dáng vẻ phát điên của ả vì chuyện này.

Lòng người vốn tham lam, một khi đã chiếm được chút hời từ ả, cô chị họ này sẽ giống như con chó điên, như loài dòi bọ bám trong xương, cắn mãi không buông.

Trước khi Điền Điềm trở về, chắc chắn sẽ mang đến cho nhà họ Nguyễn rất nhiều “niềm vui”.

Ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn cái chậu tắm mà bà chị họ vừa dùng qua, cô tung một cước đá bay nó ra khỏi sân.

Rất nhanh, từ sân trước truyền đến tiếng chửi bổng chửi trầm của Lý Đại Chủy: “Cái chậu cho vịt ăn đâu rồi? Đứa nào bưng mất cái chậu gỗ trộn thức ăn cho vịt của bà rồi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của con hàng nào đó biến sắc “rầm” một tiếng đóng chặt cửa sân lại.

Không ngoài dự đoán, sáng sớm ngày thứ ba, người của huyện lấy danh nghĩa kiểm tra bất ngờ xuống thôn, vừa đến đã mắng mỏ cán bộ thôn một trận tơi bời khói lửa.

Không phải xã viên đi làm không tích cực thì là hoa màu ngoài ruộng phát triển không tốt, lời trong lời ngoài đều có ý, danh hiệu đại đội ưu tú năm nay đừng hòng mơ tưởng nữa.

Lại còn đòi phúc tra xem việc bình bầu các năm trước có trộn lẫn bao nhiêu nước (gian lận).

Cái chuyện bới lông tìm vết này, nếu đã có tâm thì nhìn đâu cũng ra lỗi.

Một đám cán bộ thôn cộng tuổi lại cũng đến hai trăm tuổi, đứng ngay đầu bờ ruộng, bị một thằng nhãi ranh mới ngoài đôi mươi mắng cho như cháu.

Hồ Hoà Thạc vốn không hút thuốc, nay miệng ngậm một điếu thuốc lá cuộn, nhổ toẹt mớ giấy báo bị nhai nát trong miệng ra, vụn giấy dính nước bọt phun đầy mặt người đối diện.

“Đừng có nói mấy lời vô thưởng vô phạt đó, đại đội Bình Đầu có được tham gia bình xét ưu tú hay không, không phải do một mình cậu quyết định. Mười năm nay, thôn chúng tôi nộp lương thực đứng đầu huyện, cậu nói không có tư cách, được thôi, các xã viên có mặt ở đây đều nghe thấy cả rồi, còn ngẩn ra đó làm gì? Về tắm rửa nghỉ khỏe đi, đừng làm nữa. Dù sao phân bón năm sau cũng không đủ dùng, đều tiết kiệm chút sức lực, ráng chịu đựng thêm một ngày thì chết đói muộn hơn một ngày.”

Có người cười lạnh một tiếng, ném nông cụ bỏ đi ra ngoài.

Có người đặt mông ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi khóc lóc vang trời: “Không cho người ta con đường sống, đây là muốn ép chết chúng tôi mà! Còn đợi cái gì mà năm sau? Tôi sống đến từng này tuổi cũng đủ rồi, ngày mai đem dây lưng quần treo cổ chết ngay tại văn phòng huyện, để tôi đi hỏi xem thiên hạ này còn có vương pháp hay không!”

Tiếng khóc tuyệt vọng thê lương vang vọng khắp nơi, người này vừa dứt câu cuối cùng, nấc lên một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ.

Mấy gã đàn ông to cao lực lưỡng vây quanh lập tức “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống bên cạnh bà thím: “Mẹ, mẹ ơi mẹ đừng chết mà!”

Bọn họ quay đầu lại, sáu con mắt hằn lên sự thù hận khắc cốt ghi tâm.

“Là mày hại mẹ tao, nếu bà ấy có mệnh hệ nào, chúng tao sẽ mang một thùng xăng náo loạn đến tận thủ đô, tuyệt đối không để yên cho mày đâu.”

“Không xong rồi Đại đội trưởng ơi, một đám người già trong thôn nói họ sống đủ rồi, nguyện ý dùng cái mạng già này để đổi lấy một con đường sống cho thôn ta. Tất cả đều mang theo dây thừng xếp hàng đi lên huyện rồi, ngài mau cản họ lại đi!”

Từ xa một thanh niên chạy tới, giày rơi mất một chiếc, mặt mũi hoảng loạn luống cuống gào to.

Cánh đồng lúa chốc lát trở nên hỗn loạn, những người đàn ông siết chặt nông cụ trong tay, hình thành thế bao vây, nhốt một già một trẻ từ văn phòng huyện vào giữa.

“Quá ức hiếp người rồi, chúng ta liều mạng với hắn.”

“Đúng! Liều mạng với hắn!”

Gã thanh niên ban nãy còn diễu võ giương oai giờ núp vội sau lưng người lớn tuổi hơn, nhìn đám dân thôn đang tiến lại gần với vẻ kinh hãi tột độ.

Người cái thôn này điên hết rồi sao?

Bọn họ đi kiểm tra công tác theo lệ thường, có đại đội nào mà không bày đủ lễ nghi ra đón tiếp chứ?

Tứ bề thọ địch, ngay lúc người đàn ông trung niên bị đẩy lên phía trước đang toát mồ hôi lạnh đầy đầu thì trên cái cây bên cạnh bỗng vang lên một tiếng “tách”.

Âm thanh giòn tan, giữa khung cảnh ồn ào nơi đầu ruộng vẫn nghe rõ mồn một.

Âm thanh này... Người đàn ông trung niên ngẩng phắt đầu lên, liền thấy trên cành cây to có một người đang nằm sấp, tay cầm máy ảnh, chĩa thẳng vào mặt ông ta chụp tanh tách rõ nét.

Ông ta theo phản xạ che mặt bằng cánh tay: “Làm cái gì đấy?”

Người kia không nói gì, chỉ ghi lại bằng máy ảnh tường tận cảnh hỗn loạn xung quanh.

“Đừng chụp nữa!” Gã thanh niên định xông lên hất văng cái máy ảnh nhưng từ thân cây bị cành lá che khuất, đột nhiên thò ra một cái chân nhỏ nhắn, đạp một phát khiến hắn ngã lăn quay ra đất.

“Hay cho một vở kịch quan bao che quan, ức hiếp bá tánh bằng quyền lực. Cháu trai lớn, chụp xong chưa? Số báo mới của cháu có tư liệu rồi đấy. Tiêu đề cứ viết là: Sốc: Toàn bộ người già 60 tuổi trong thôn bị cán bộ huyện bức ép treo cổ tập thể, rốt cuộc là sự vặn vẹo của nhân tính, hay là sự suy đồi của đạo đức?”

Người đời đều biết, Nguyễn Hiện Hiện có hai đứa cháu trai lớn.

Một là Phong Tiểu Bạch đang bị nhà họ Phong sai như trâu ngựa.

Một là Chu Khánh, con trai của chị Tống ở xưởng ép dầu tỉnh.

Nghe thấy cái tiêu đề này, mắt Chu Khánh sáng rực lên, lẩm nhẩm trong miệng: “Sự vặn vẹo của nhân tính hay sự suy đồi của đạo đức? Hay lắm! Dùng cái này!”

Sắc mặt của hai người một già một trẻ kia lại càng thêm u ám. Gã thanh niên thì mồ hôi đã ướt đẫm sống lưng, người đàn ông trung niên tuy vẫn còn giữ được bình tĩnh nhưng cũng biết hôm nay mình đến quá hấp tấp, bị người ta gài bẫy rồi.

Đại đội Bình Đầu rõ ràng là đã có sự chuẩn bị từ trước, từ lúc vào thôn đến giờ chỗ nào cũng là hố sâu.

Sự việc mà làm lớn, lỡ như bỏ mạng ở đây, văn phòng huyện chẳng những sẽ không cứu người, mà còn đẩy hai người bọn họ ra để xoa dịu cơn phẫn nộ của dân chúng.

Ông ta nắm chặt tay để giọng nói được trấn định: “Đại đội trưởng và các bà con xã viên, chúng ta chắc chắn là có hiểu lầm gì đó rồi. Thị sát chẳng qua chỉ là công việc theo lệ thường, tuyệt đối không có ý lấy công làm tư. Cậu thanh niên này không biết ăn nói, cậu ấy cũng chỉ muốn khích tướng bằng cách để đại đội chúng ta phát triển tốt hơn thôi, phương pháp tuy sai nhưng tâm là tốt.”

Có dân thôn không khách khí cười khẩy một tiếng, chỉ tay vào người cha chưa đến năm mươi tuổi nhưng lưng đã còng rạp xuống của mình.

“Cha tôi từ lúc còn trẻ, mưa gió không quản ngày nào cũng làm đủ công điểm, để lại một thân đầy bệnh tật tích tụ, chỉ để cho con cái có miếng cơm ăn, các người còn muốn chúng tôi nỗ lực thế nào nữa?”

“Mẹ tôi cũng thế.”

“Cha mẹ của con dâu con gái bà thông gia với cô ba tôi năm ngoái làm việc đến chết ở bãi sông, cái đám ăn cơm nhà nước các người đừng có đứng đấy nói chuyện không đau lưng.”

Mọi người anh một câu tôi một câu, đợi đến khi xả hết nỗi bức xúc trong lòng, Hồ Hòa Thạc mới đè tay xuống, ra hiệu đã đủ rồi.

Hắn kéo câu chuyện quay lại, cố tình làm ra vẻ kinh nghi bất định: “Các người thật sự chỉ đến thị sát thôi sao? Không phải vì vấn đề bồi thường cái máy điện thoại, thay mặt ai đó đến gây sức ép với chúng tôi chứ?”

Người đàn ông trung niên tỏ ra còn ngạc nhiên hơn cả Hồ Hòa Thạc: “Bồi thường máy điện thoại gì cơ? Chúng tôi không biết.”

Trong khi đó, gã thanh niên đã chửi thầm Đại đội trưởng trong lòng cả trăm lần, cái đám chân lấm tay bùn chết tiệt, nói chuyện chẳng biết uyển chuyển chút nào.

Thấy vậy, Hồ Hòa Thạc hô lớn một tiếng: “Mau gọi cái ai ai đó, gọi mấy cụ già nhà mình quay lại, khoan hẵng chết, đều là hiểu lầm cả thôi. Thôn ta bao năm liên tục đạt danh hiệu đại đội ưu tú, lãnh đạo có hồ đồ đến mấy cũng không thể làm nguội lạnh tấm lòng của xã viên được, nếu không nhiều mẫu ruộng thế này, ai mà lo liệu cho? Vì chút hiểu lầm này mà xã viên buông tay không làm nữa, số lượng lương thực nộp lên không đủ, thậm chí không có lấy một hạt gạo, hậu quả bị cấp trên hỏi tội thì không ai gánh nổi đâu, đúng không nào?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »