Nguyễn biến thái đã dạy cô ta, trước khi làm việc xấu nhất định phải lau sạch cái đuôi, nghe nói đây là bài học xương máu của ai đó.
Lúc xuống tàu cô ta không một xu dính túi, nửa đêm về đến nhà mẹ mới đưa tiền cho, đi xe từ quân khu về nhà để tạo chứng cứ ngoại phạm rồi lại bắt xe quay lại chui lỗ chó vào, thời gian hoàn toàn đủ.
Ai cũng biết cô ta bị mất tiền không thể đi xe, đây lại là một bằng chứng nữa.
Nghe vậy, mọi người càng thêm khinh bỉ. Người ta đã tìm đến tận quân khu, biết cháu ngoại không một xu dính túi mà vẫn đuổi đi không cho một đồng, đúng là ông ngoại ruột!
Hỏi cho rõ ràng, đội trưởng đã có phán đoán, nói cách khác, bồn cầu thật sự không phải do cô bé họ Điền này làm tắc.
Người làm tắc bồn cầu nhốt Nguyễn Bảo Châu bên trong là một kẻ khác.
Vẻ mặt anh ta trở nên nghiêm nghị, cả đội cảnh vệ lập tức hành động, lục soát toàn bộ đại viện.
Điền Điềm thầm nói một tiếng xin lỗi trong lòng.
Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật lúc này chẳng khác gì bảng pha màu, thoắt xanh thoắt trắng.
Bồn cầu thật sự không phải do cái đứa nghiệp chướng này làm tắc?
Vậy cái kẻ khăng khăng khẳng định rồi nhốt cháu ngoại vào trong, làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết, giờ không cách nào thu dọn tàn cuộc như ông ta thì tính là cái gì?
Không dám tưởng tượng sáng mai ngủ dậy, cả đại viện và toàn quân khu sẽ thêu dệt, đồn đại về ông ta như thế nào...
Khoảnh khắc này, Nguyễn Kháng Nhật cảm thấy tinh thần sụp đổ, “phá đại phòng”! (*) *(Phá phòng: thuật ngữ mạng, ý chỉ tâm lý bị phá vỡ, sốc nặng, không đỡ nổi).
Gà bay chó sủa, khu đại viện ầm ĩ suốt hơn nửa đêm, các chị em quân nhân trong khu tập thể rồng rắn xếp hàng cùng nhau đi hóng chuyện.
Cũng có mấy ông bà cụ già khó ngủ, người nào người nấy hưng phấn bám theo sau.
Đã nhiều năm rồi khu đại viện mới náo nhiệt thế này.
Sau vài tiếng đồng hồ rà soát từng nhà và kiểm tra cơ sở vật chất...
Đừng nói nha, bạn đừng có nói nha, chuyện vui cứ nối tiếp chuyện vui...
Có anh quân nhân đêm hôm khuya khoắt không ngủ, lại chạy sang nhà chị dâu sửa ống nước.
Có ông bố chồng sợ con dâu ngủ gặp ác mộng, cô đơn lạnh lẽo nên túc trực canh đêm trong phòng con dâu!
Lại có cha dượng nửa đêm canh con riêng của vợ làm bài tập và bà mẹ chồng mất ngủ, ngồi ghế đẩu xem con dâu giặt quần áo bằng nước lạnh!
Tóm lại... đội cảnh vệ kiểm tra đột xuất, đánh cho tất cả mọi người một đòn trở tay không kịp.
Vì là gõ cửa xông vào nên những bí mật trong đêm khuya đành phải khoác lên mình một tấm màn che đậy, ví dụ như vị sang nhà chị dâu sửa ống nước lúc nửa đêm kia.
Chuyện này chưa bị bắt tại trận trên giường thì có thằng ngu mới thừa nhận.
Đừng hỏi, hỏi thì chính là sửa ống nước và sợ con dâu mộng du.
Trong lòng những người này lại càng hận nhà họ Nguyễn bấy nhiêu, hận không thể ăn tươi nuốt sống, lột da tróc xương.
Cuối cùng của cuối cùng, cảnh vệ phát hiện một cái lỗ chó ở góc tường, dựa vào dấu vết xung quanh liền khẳng định ban ngày có người chui qua lỗ chó này ra vào.
Điền Điềm đối với chuyện này một hỏi ba không biết.
Vụ án phá xong nhưng lại chưa phá được hoàn toàn!
Tóm lại ngoài người nhà họ Nguyễn bị thương, những người khác đều chịu vạ lây một cách oan uổng.
Trời vừa tờ mờ sáng, các bà các chị cả đêm không ngủ tinh thần phấn chấn tụ tập túm năm tụm ba.
“Nghe nói gì chưa? Nhà ông gì đó đúng là có tâm thật, nửa đêm còn kèm con riêng của vợ làm bài tập cơ đấy!”
“Sao lại chưa nghe? Gã đàn ông nhà đó cưới vợ hai đã ba năm mà chưa có con, nghe bảo cô vợ năm xưa bị thương tổn hại thân thể không thể mang thai, thế nên bao nhiêu sức lực chẳng phải dồn hết cho con riêng của vợ sao? Sau này sinh cháu ngoại, cứ coi như cháu ruột mà nuôi.”
Cái miệng của đám các bà các chị này, đúng là cay độc không phải dạng vừa.
Đang nói chuyện thì người của đơn vị đến gõ cửa mấy nhà, lôi cổ hết mấy vị nửa đêm sửa ống nước cho chị dâu với kèm con riêng làm bài tập đi nói chuyện.
...
Lúc này Nguyễn Kháng Nhật vẫn chưa biết mình đã chọc phải tổ ong vò vẽ, đuổi người cảnh vệ đến thông báo kết quả đi xong, ông ta mặt mày u ám ngồi đối diện Điền Điềm trên ghế sô pha.
“Ông sẽ đưa cho mày một khoản tiền, dẫn mẹ mày về quê sống, sau này đừng quay lại nữa.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điền Điềm trắng hơn cả tuyết do vết thương ngoại gây sốt, đôi môi lại đỏ rực dị thường, thoạt nhìn chẳng khác gì nữ quỷ chuyên ăn thịt trẻ con.
Cô ta thả lỏng lưng dựa vào sô pha, học theo điệu bộ cười như không cười của Nguyễn Hiện Hiện khi châm chọc người khác.
“Thế thì không được rồi, thủ đô tốt đẹp thế này, ở quê sao so được? Cháu muốn ở lại đây tìm một công việc, ông ngoại thấy có được không?”
Nguyễn Kháng Nhật: “Mày nói xem?”
Ông ta không có cảm xúc dư thừa nào, không giống đang tức giận buông lời hung hăng cũng chẳng giống lương tâm trỗi dậy thấy áy náy.
Chính cái vẻ mặt tĩnh lặng như mặt nước ao tù này khiến Điền Điềm thấy rợn cả người.
Cô ta ngồi thẳng dậy ôm đầu: “Ông ngoại đừng ép cháu, hôm qua bị thương nên quên mất chuyện quan trọng, giờ hình như có dấu hiệu nhớ lại rồi, hay là cháu đi nói với mấy anh cảnh vệ nhỉ?”
Nguyễn Kháng Nhật cười, nụ cười vừa độc địa vừa nham hiểm, chưa kịp nhìn rõ động tác của ông ta, Điền Điềm chỉ thấy cổ đau nhói, ngay sau đó hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Nguyễn Kháng Nhật bóp cổ Điền Điềm nhấc bổng người lên khỏi sô pha, đôi mắt hung ác không thèm che giấu sự hận thù.
“Mày tưởng mày có quyền lựa chọn à? Vé tàu đêm nay, ông sẽ cho người canh chừng mày và mẹ mày, đi thẳng một mạch đến tỉnh Hắc, muốn tìm cảnh vệ nói chuyện ư? Cũng phải xem mày có bước ra khỏi cái cửa này được không đã!”
Gọng kìm trên cổ siết chặt thêm một phần theo từng câu nói của Nguyễn Kháng Nhật, tầm nhìn mờ đi, Điền Điềm thoáng thấy sát ý lướt qua trong đáy mắt ông ngoại.
Con người khi cận kề cái chết đầu óc thường đặc biệt tỉnh táo, cô ta nhớ ra, sở dĩ Nguyễn Hiện Hiện có thể giẫm lên mặt Nguyễn Kháng Nhật mà kiêu ngạo, là nhờ vào sức khỏe như trâu mộng.
Nó có khả năng tự bảo vệ mình dưới tay Nguyễn Kháng Nhật, lại không muốn chuyện bé xé ra to làm mất mặt nên nhà họ Nguyễn đành phải kiêng dè ném chuột sợ vỡ đồ.
Còn đổi lại là đứa trói gà không chặt như cô ta, Nguyễn Kháng Nhật muốn xử lý thì chẳng tốn chút sức lực nào.
Cô ta tin rằng nếu không phải do mình làm loạn lên khiến mọi ánh mắt đổ dồn về nhà họ Nguyễn thì Nguyễn Kháng Nhật thật sự sẽ lặng lẽ thủ tiêu cô ta.
Điền Điềm sợ rồi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hai tay liều mạng cạy bàn tay to lớn đang kìm kẹp của Nguyễn Kháng Nhật.
Ngay khi mặt mày tím tái tắc thở hoàn toàn, nhãn cầu hơi lồi ra, tưởng chừng mình sắp chết ở đây thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng hừ lạnh.
Cơ thể cô ta như con búp bê rách bị Nguyễn Kháng Nhật ném văng ra ngoài.
Lưng đập mạnh xuống sô pha, khuôn mặt già nua nổi đầy gân xanh của ông ta sáp lại gần: “Ông đã cho người đón mẹ mày xuất viện đưa ra nhà ga rồi. Không muốn nó bị kẻ xấu ngộ sát trên tàu thì lát nữa ra ngoài biết phải nói thế nào chưa?”
Điền Điềm cố gắng lùi lại, trải nghiệm cận kề cái chết khiến đồng tử cô ta giãn ra hết cỡ, không dám do dự dù chỉ một chút: “Biết, biết rồi ạ!”
Ông ta bắt mẹ cô ta, bắt chính con gái ruột của mình để uy hiếp cô ta giúp ông ta vớt vát danh tiếng trong khu đại viện.
Đây đâu phải người thân? Đây chính là ác quỷ!
Thấy cô ta ngoan ngoãn, Nguyễn Kháng Nhật vươn bàn tay già nua vỗ vỗ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cháu ngoại: “Nghe lời chút, đợi ông thăng chức sẽ cho mày và mẹ mày gặp nhau. Trước đó thì cứ ngoan ngoãn ở quê mà xây dựng nông thôn mới đi. Trong thời gian đó, chỉ cần có nửa chữ bất lợi cho nhà họ Nguyễn lọt ra ngoài, Nguyễn Tình chết bệnh là lỗi của mày, nghe rõ chưa?”
Đồng tử Điền Điềm co rụt lại, ông ta không chỉ khống chế mẹ, mà còn dùng bà ta làm con tin để uy hiếp cô ta.
Cái gì mà Nguyễn Bảo Châu, Nguyễn Hiện Hiện, cô ta chưa từng hận ai như lúc này, trong lòng cô ta rối bời, cô ta phải làm sao đây?
Lòng bàn tay bị móng tay cấu rách, cơn đau buộc cô ta phải bình tĩnh lại, ngoài mặt ngoan ngoãn gật đầu, miệng nói: “Cháu biết rồi.”
Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Nguyễn Kháng Nhật đoán được người đến là ai, chỉnh trang lại quần áo rồi bước ra mở cửa.
Đêm qua náo loạn lớn như vậy, lãnh đạo chắc chắn sẽ gọi ông ta lên hỏi chuyện, Nguyễn Kháng Nhật đã sớm chuẩn bị tinh thần.