Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 432

❊ ❊ ❊

““Vị đó” chỉ là không thèm để ý. Ngài ấy chỉ cần kết quả, chỉ cần quốc lực phát triển nhanh chóng, chỉ cần dân tộc đoàn kết, không quan tâm ai đang giở chút trò vặt dưới mí mắt mình. Tầm nhìn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tấm lòng và trí tuệ của “vị đó”, không phải loại mưu lợi cỏn con như ruồi bọ các cậu có thể nghi ngờ. Để tôi nghe thấy những lời tương tự một lần nữa, đừng trách tôi ra tay vô tình.”

Sự tàn nhẫn toát ra trong khoảnh khắc này của Trưởng phòng Trương khiến người ta rùng mình. Đám người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa nãy còn đang mỗi người một câu, giờ đây im thin thít như ve sầu mùa đông.

Trút giận xong, Trưởng phòng Trương thở dài, ngồi xuống lại: “Nhớ kỹ, có mưu mẹo riêng cũng được, công trạng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi muốn, quân đội cũng muốn. Chúng ta có thể vì nó mà ngấm ngầm ra tay tranh giành.”

“Nhưng nếu ai dám đem chuyện tranh đoạt lợi ích ngầm ra ngoài sáng, làm chậm bước tiến phát triển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của tổ quốc thì đừng trách tôi khiến cả nhà kẻ đó không được yên ổn. Tan họp.”

...

Tầng ba, Nguyễn Hiện Hiện nghe hệ thống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ báo cáo lại mà mỉm cười.

Họ là cùng một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loại người.

Đều có chung mục tiêu là hy vọng quốc lực tiến lên một tầm cao mới. Nhưng điều này không cản trở họ tranh đoạt việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phân chia lợi ích trên con đường đó, ai nhiều ai ít, hay là ai đến cả nước canh cũng không có mà húp.

Giống như ở hội chợ triển lãm, mục tiêu của cô là kiếm ngoại hối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng điều đó không cản trở việc cô kiếm tiền của bọn quỷ Tây.

Trưởng phòng Trương là vậy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà cô cũng thế.

Chính vì vậy Nguyễn Hiện Hiện mới chọn hợp tác với bên quân đội thuần túy hơn. So với bộ phận chính trị luôn đặt công trạng lên hàng đầu, trọng điểm của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quân đội vĩnh viễn là kẻ thù bên ngoài. So với việc đảm bảo an toàn cho quốc gia và bá tánh, lợi ích luôn được xếp ở vị trí thứ ba.

Phong Quảng lại thua thêm một ván cờ nữa, liền giở thói trẻ con, nói gì cũng không chơi nữa: “Nói đi, cháu đã dùng cái gì để lão lươn kia phải xuất huyết nặng vậy?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lão ta coi máy móc như tròng mắt của mình, hận không thể nhét hết vào xưởng đóng tàu. Cháu dùng cái gì để lão ta chịu moi tròng mắt ra làm việc với cháu?”

Nguyễn Hiện Hiện và Mộc Hạ nhìn nhau. Mộc Hạ quay về phòng xách ra một cái túi vải, ném xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất phát ra tiếng kim loại va chạm. Khuy cài được mở ra, để lộ một đống linh kiện.

Năm ngón tay Mộc Hạ lướt nhanh, trong chốc lát, một khẩu súng bắn tỉa có hình dáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tương tự khẩu SVD đã xuất hiện trước mặt Phong Quảng, dọa ông giật nảy mình.

Ông dùng cả hai tay nhận lấy khẩu súng, sờ nắn từng tấc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một, hốc mắt hoe hoe, gật đầu lia lịa: “Tốt, tốt quá!”

Thứ đưa cho Dư Chí Quang xem chỉ là một bản vẽ phác thảo, còn vật thật đã bị hai con hàng này làm ra trong lúc nằm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viện rảnh rỗi. Linh kiện thiếu thì mua từ cửa hàng hệ thống, đồng thời cũng xác nhận kỹ thuật hiện giờ có thể sao chép được.

“Bây giờ ta sẽ giao nó lên trên.” Phong Quảng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quả nhiên làm y hệt Dư Chí Quang.

Ông hận không thể đưa khẩu súng bắn tỉa lên cấp trên ngay lập tức, để ngày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mai có thể sản xuất hàng loạt, ngày kia mỗi bộ binh đều có một khẩu.

“Không vội.” Nguyễn Hiện Hiện lại ấn ông ngồi về ghế sofa: “Chú không muốn bộ binh của Quân đoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ 1 là lứa đầu tiên được trang bị súng bắn tỉa do chính chúng ta sản xuất sao?”

Phong Quảng thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật: “Muốn.”

“Thế thì đúng rồi. Đợi đến khi máy thu tín hiệu được giao nộp, chỉ tiêu xưởng quân sự được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ duyệt xuống, đảm bảo mọi thứ rơi vào tay mình sản xuất, chúng ta giao ra cũng không muộn.”

Phong Quảng từ từ bình tĩnh lại nhưng trong đầu lại nghĩ: [Thằng con khốn kiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của mình bao giờ mới về? Ông đã nóng lòng muốn gả nó đi rồi!]

Một mớ hỗn độn, ngươi hát xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì ta lên sân khấu.

Trong phòng khách của Dư Chí Quang, Dư Toàn nhìn cha mình mặt mày đỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bừng, chắp tay sau lưng đi tới đi lui không ngừng trong phòng.

“Bố, bố đừng đi qua đi lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, con chóng hết cả mặt.”

Thấy bố mình chẳng thèm đếm xỉa, anh ta liền khơi mào một chủ đề có thể khiến đối phương bình tĩnh lại nhanh chóng: “Sao bố lại đồng ý để kỹ sư trưởng của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xưởng chúng ta giao lưu với đồng chí Mộc vậy? Bố không sợ kỹ thuật bị rò rỉ, người bị bên tỉnh Hắc đào đi mất à? Cuối cùng mất cả chì lẫn chài.”

Từ lúc Nguyễn Hiện Hiện tìm đến họ, nhắc đến hai chữ “tàu chiến”, dã tâm của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô đã lộ rõ. Anh ta không tin cha mình không nhìn ra chút nào.

Nghe vậy, Dư Chí Quang quả nhiên dừng lại. Ông đi đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời mây vần vũ, giọng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất nhẹ: “Chỉ cần chúng ta có tàu chiến của riêng mình thì xuất thân từ tay ai, có quan hệ gì chứ?”

“Bố thật đại nghĩa.” Dư Toàn thật lòng khâm phục. Từ nhỏ cha đã là tấm gương của anh ta. Chỉ riêng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điểm tâm tính này thôi, bản thân anh ta có mài giũa thêm mười năm nữa cũng chưa chắc đã bằng.

Đột nhiên anh ta thấy cha mình quay đầu lại, nhếch mép cười đầy ranh mãnh: “Con đừng quên vũ khí bí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mật của chúng ta. Nếu thật sự có ngày đó, ai đào góc tường của ai còn chưa chắc đâu.”

Hai cha con nhìn nhau, đồng thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lộ ra nụ cười hiểu ý.

...

Giữa tháng bảy, tiếng ve kêu râm ran, thời tiết ngày càng oi bức. Nguyễn Hiện Hiện vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi dạo phố cùng chị Quan Yến về, liền nằm bẹp trên giường không muốn động đậy.

“Em đi xem ba lần rồi, máy lạnh vẫn chưa có hàng. Không chỉ Bách hóa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tổng hợp và cửa hàng Hữu Nghị không có, mà chợ đen cũng không.”

Loại hàng hóa cồng kềnh này, Nguyễn Hiện Hiện sẽ không dễ dàng lấy từ cửa hàng hệ thống ra. Cửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hàng lẫn chợ đen đều không có, nếu bị kẻ có tâm truy ngược nguồn gốc sẽ rất phiền phức.

Mộc Hạ cũng để ý thấy gần đây cô ăn uống không ngon miệng, sờ trán​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô, xác định không bị sốt nhẹ: “Em bị mệt mỏi vì nắng hè rồi.”

“Ba ngày trước chỉ tiêu đã được duyệt xuống. Việc xây dựng xưởng và lứa kỹ sư đầu tiên đã giao cho quân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội hai tỉnh cũng không cần chúng ta lo nữa. Hay là về thôn đi? Trong núi mát mẻ, dễ chịu hơn.”

“Đi! Bây giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi luôn!”

Nguyễn Hiện Hiện bò dậy khỏi giường thu dọn hành lý. Bên này cũng đã hòm hòm, phần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc tiếp theo đã có người chuyên trách hoàn thành, không cần tự tay làm mọi thứ.

Mùa hè nóng nực, thành phố tỉnh làm sao mát mẻ dễ chịu bằng ở nông thôn tự nhiên được. Rắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rết côn trùng thì có thể mua thuốc trong cửa hàng hệ thống để tiêu diệt và phòng ngừa.

Lão Hướng cách đây không lâu có gọi điện, nói lứa vịt đầu tiên của trại chăn nuôi và ép dầu cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắp xuất chuồng rồi. Tính toán thời gian, hai người đã đi được hai tháng cũng đến lúc về xem sao.

Hai cô gái chưa kịp lên đường, điện thoại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của công xã đã gọi tới trước.

Bên kia là Hướng Hồng Quân. Ông hỏi thăm cô ở thành phố tỉnh ăn uống có tốt không, nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô nói mọi thứ đều ổn, ông mới đưa điện thoại cho Hồ Hòa Thạc đang chờ bên cạnh.

“Này, bên này có chút chuyện. Trong lứa thanh niên trí thức mới đến, có một nữ đồng chí tên là Điền Điềm, tự xưng là chị họ của cô, đòi vào ở phòng của cô. Tôi đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ chối mấy lần nhưng hôm nay người của Ban Quản lý Thanh niên trí thức đến, ý tứ trong lời nói là muốn để cô ta vào ở. Tôi hỏi ý kiến của cô trước đã.”

Điền Điềm không chỉ đến tỉnh Hắc, mà còn đòi ở phòng của cô? Không phải cô ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi Đại Tây Bắc rồi sao? Nguyễn Hiện Hiện suýt nữa thì bật cười vì tức.

Hồ Hòa Thạc vẫn đang nói: “Căn nhà đó nói theo lý thì thuộc về đại đội. Tôi có thể cản được một, hai lần nhưng không thể quá ba lần.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cũng phải đề phòng chọc giận Ban Quản lý Thanh niên trí thức rồi bị họ gây khó dễ, sau này toàn đưa đám dưa vẹo táo nứt về đây.”

“Anh muốn gì?” Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện hỏi thẳng.

Hồ Hòa Thạc cười. Nói chuyện với người thông minh quả nhiên không tốn sức: “Lứa đồ đan lát đầu tiên đã giao nộp rồi, lứa nguyên liệu thứ hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn chưa được gửi đến. Mấy bà thím như Mã Đại Chủy nếm được vị ngọt, ngày nào cũng la lối đòi cô nghĩ thêm cách kiếm tiền.”

Nguyễn Hiện Hiện hiểu. Hồ Hòa Thạc muốn đối phó với nhà họ Hồ, chính là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc cần phải thu phục lòng người. Cô không ngại châm thêm mồi lửa.

“Tôi cần vịt. Vừa hay, trong tay tôi có một mẹo vặt dân gian có thể nâng cao tỷ lệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấp nở thành công. Vịt con mà dân thôn ấp ra, trại chăn nuôi có thể thu mua.”

Gần đây cô thường xuyên gặp Quan Yến, chị Yến của cô sắp bị đống lông vịt làm cho phát điên rồi. Về làm một cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ báo cáo xin duyệt, có thể lấy danh nghĩa của trại chăn nuôi để thu mua gà vịt mới nở của dân thôn, chuyện nhỏ.

Nghĩ đến đây, cô cười: “Đại đội trưởng Hồ, chị họ tôi từ nhỏ đã vô cùng ao ước cuộc sống làm nông ở nông thôn, luôn nói rằng người lao động là vinh quang nhất. Nếu chị ấy có cơ hội xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nông thôn, tham gia vào công cuộc canh tác rộng lớn, chị ấy nhất định sẽ làm những công việc mệt nhất, khổ nhất. Chị ấy muốn được thỏa sức vẫy vùng mồ hôi tuổi trẻ, không để lại hối tiếc.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »