Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 472

❊ ❊ ❊

Tuy miệng cười nhưng trong mắt ông không hề có ý cười, dường như đang nghiến răng nói: “Ông cứ đợi đấy cho tôi!”

Nguyễn Kháng Nhật nhất thời không dám tiếp tục chọc giận Tần Cảnh Sơn lúc này, chỉ biết cười gượng một tiếng.

“Con bé này chạy vào quân khu không biết đã xảy ra chuyện gì, tôi đưa nó lên lầu trước, lát nữa sẽ qua tìm đồng chí.”

Ý tứ trong lời nói là đứa nhỏ gặp chuyện bị kích động rồi, lời cô ta nói không thể tin được.

...

Cửa phòng làm việc bị đóng sầm lại, Nguyễn Kháng Nhật giơ tay định tát xuống, Điền Điềm nhanh tay lẹ mắt ôm chặt lấy cánh tay đó.

“Ông ngoại, ông ngoại nghe cháu nói đã, cháu làm vậy là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ mà.”

Tay Nguyễn Kháng Nhật dừng giữa không trung, ánh mắt nhìn cháu ngoại như nhìn người chết, Điền Điềm không dám chậm trễ.

“Ở dưới quê tỉnh Hắc, cháu nghe lén được Nguyễn Hiện Hiện gọi điện cho bà nội cô ta, cứ nhắc đi nhắc lại một vị Chính ủy họ Tần. Nghe ý tứ trong lời nói của cô ta, có ông ta ở đây, ông đừng hòng ngồi lên ghế Sư trưởng. Bên kia đã liên kết lại rồi, lúc nào cũng sẵn sàng làm lớn chuyện cho ông... à không, là chơi ông một vố lớn. Ông ngoại, không nhân lúc này xé rách mặt, bày rõ thế trận là kẻ thù thì ông cứ núp trong bóng tối hại ông, ông đến chết cũng chẳng biết hung thủ là ai đâu.”

“Nói vậy, tao còn phải cảm ơn mày chắc?” Nguyễn Kháng Nhật từ từ hạ tay xuống, tin tức Tần Cảnh Sơn nghiêng về phía bên kia ông ta chưa từng nhận được, còn cần phải xác thực.

Nếu đúng như lời Điền Điềm nói, lôi người ra ánh sáng, quả thật tốt hơn là để trong bóng tối, Điền Điềm cười gượng:

“Ông ngoại, ông cứ cẩn thận quá, xé rách mặt đương nhiên là phải làm lớn chuyện, làm cho cả quân khu đều biết. Làm đến mức lãnh đạo cũng biết hai bên có ân oán, ông ta muốn âm thầm giở trò gì với ông, lãnh đạo sẽ nghi ngờ ông ta có phải đang việc công báo thù riêng hay không.”

Tiếp đó giọng điệu cô ta thay đổi, vẻ mặt đầy phẫn nộ: “Tất nhiên, lời của Nguyễn Hiện Hiện cháu cũng không tin hoàn toàn, chỉ sợ cô ta cố ý gài bẫy chúng ta. Sáng nay gặp Chính ủy Tần trước cửa là chuyện ngoài ý muốn, cháu chỉ thử thăm dò một chút thôi, ông ngoại đoán xem thế nào?”

Nguyễn Kháng Nhật ngồi xuống ghế sau bàn làm việc, sắc mặt vẫn khó coi nhưng biểu cảm rõ ràng đã dịu đi vài phần, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.

Đáy mắt Điền Điềm lướt qua một tia quỷ quyệt, giả vờ thở dài: “Cháu chào hỏi ông ta, ông ta cố ý chọc giận cháu, cháu liền nói vài câu khó nghe. Sau đó ông ta dẫn cháu vào quân khu, suốt dọc đường đều tìm cách chọc tức cháu, cố ý để cháu thất thố, để mọi người có ấn tượng rằng ông ngoại trị nhà không nghiêm. Cháu có hơi nóng nảy cũng tự ý mượn cơ hội này xé rách mặt với ông ta, chưa được sự cho phép của ông, chỉ là nhanh trí nghĩ ra thôi, ông ngoại, ông đánh cháu đi.”

“Được rồi!” Nguyễn Kháng Nhật đứng dậy: “Mày cứ đứng trong phòng, không được đi đâu hết, đừng có sờ lung tung đồ trên bàn, tao ra ngoài một lát.”

Điền Điềm ngoan ngoãn đứng úp mặt vào tường, cam đoan không sờ mó lung tung. Ông ta mở cửa bỏ đi, đợi đến khi Nguyễn Kháng Nhật đi xa, trên mặt cô ta mới lộ ra nụ cười của kẻ chiến thắng.

Không sợ ông ngoại đi điều tra, Nguyễn Hiện Hiện đã nói rồi, Chính ủy Tần và bà nội cô ta có chút giao tình cũ, là người có thể giúp nhà họ Nguyễn lôi kéo.

Lôi kéo ư? Cô ta cứ nhất quyết đẩy người ta ra xa đấy!

Điều cô ta không biết là bản thân đã trưởng thành đúng theo dáng vẻ mà cô em họ lòng dạ đen tối kia dự liệu.

Ra khỏi phòng làm việc, Nguyễn Kháng Nhật dặn dò cảnh vệ vài câu, bảo cậu ta ra phòng bảo vệ hỏi thăm rõ ràng đầu đuôi sự việc.

Qua khung cửa kính loang lổ vết sơn, Tần Cảnh Sơn phía xa trên thao trường vẫn đứng nguyên tại chỗ, vây quanh là mấy vị Đoàn trưởng và đội trưởng, dường như đang an ủi.

Nếu hai bà cháu Nguyễn Hiện Hiện quyết tâm đối phó với ông, đẩy Tần Cảnh Sơn sang phía đối lập, không phải là chuyện không thể xảy ra.

Một lúc sau, cảnh vệ quay lại, đã tìm người quen hỏi rõ ràng: “Đồng hương của tôi nói cậu ấy nhìn thấy rồi, đồng chí Điền ban đầu quả thật chỉ chào hỏi Chính ủy Tần thôi. Cậu ấy đứng xa tuy không nghe thấy đối thoại nhưng biểu cảm và phản ứng cơ thể không có gì bất thường. Đồng chí Điền là đột nhiên nổi đóa, buông lời ác ý với Chính ủy Tần.”

Nguyễn Kháng Nhật không nói gì, chỉ thị:

“Cậu tung tin ra ngoài, Tần Cảnh Sơn cố ý chọc giận nữ đồng chí, còn rắp tâm hiểm ác đưa cô gái nhỏ đang bị kích động vào trong quân đội, không biết ông ta có rắp tâm gì.”

Cảnh vệ ngạc nhiên liếc nhìn một cái, chẳng phải bảo là không đắc tội với Chính ủy Tần sao? Thế này là đối đầu rồi còn gì?

Nhưng đây không phải chỗ để hỏi nhiều.

Quay lại phòng làm việc, Nguyễn Kháng Nhật đã tin lời giải thích của Điền Điềm đến bảy tám phần nhưng giọng điệu vẫn không tốt hỏi: “Bảo Châu không phải đã điều mày đến tỉnh Hắc hưởng phúc rồi sao? Sao mới đi được mấy ngày đã tự ý chạy về rồi?”

Điền Điềm thầm chửi thề trong lòng, nhà ông gọi đi hốt phân là hưởng phúc à? Cái phúc khí này cho ông ông có lấy không?

Thấy cô ta im lặng không nói, Nguyễn Kháng Nhật đập mạnh tay xuống bàn ra oai gia trưởng: “Nói.”

Điền Điềm giật thót mình, giả vờ do dự, mãi đến khi nét mặt ông ngoại ngày càng mất kiên nhẫn, cô ta mới sợ sệt lí nhí:

“Là em họ, em họ nói mẹ cháu bị nước canh nóng tạt hỏng dung nhan rồi, xin phép Đại đội trưởng giúp cháu nghỉ phép, bảo cháu về thăm thân.”

Cô gái co rúm vai, chiếc váy trắng lấm lem bùn đất, nghiêng đầu với vẻ mặt cẩn thận sợ hãi khiến ông cụ như ông ta cũng phải mủi lòng.

Nguyễn Kháng Nhật chợt nảy ra một ý nghĩ.

Chuyện quá khứ của nhà họ Nguyễn thì thôi không nhắc đến, hồi trẻ ông ta còn chút lương tâm, cũng mắt nhắm mắt mở với chuyện hôn nhân tự do của con cái, chỉ kiểm tra nhân phẩm, còn lại không quản nhiều.

Nhưng chuyện của Bảo Châu và Cố Chính Trì đã khiến ông ta nhìn thấy lợi ích của việc liên hôn gả cao.

Cháu gái ông ta không nhiều, nhà thằng cả sớm đã ra riêng không gặp mấy lần, nhà thằng hai cũng bỏ trốn rồi, người dùng được rốt cuộc cũng chỉ có mỗi Bảo Châu.

Đứa cháu ngoại này dung mạo không tính là quá xuất sắc nhưng lại có khí chất khiến người ta thương cảm, chính là kiểu cô gái nhỏ gia giáo mà đàn ông rất thích.

Ông ta có bị ngu mới đày người ta đến cái nơi khỉ ho cò gáy như Tây Bắc, giữ lại làm công cụ liên hôn chẳng phải tốt hơn sao?

Còn về chuyện xấu của Điền Điềm, đã qua nửa năm, sớm chẳng còn ai nhắc tới nữa.

Ông ta đưa tay lên miệng ho nhẹ một tiếng: “Bảo Châu cũng không cố ý, còn không phải do mẹ mày đi đứng không có mắt sao, đã về rồi thì đừng đi nữa. Em họ mày có bản lĩnh, cầu xin nó tìm cho mày một công việc cũng coi như bù đắp cho việc nó lỡ tay làm mẹ mày bị thương.”

“Đều nghe theo ông ngoại.” Điền Điềm cụp mắt xuống, không muốn để sự hận thù trong đôi mắt ấy trào ra ngoài.

Khuôn mặt của mẹ cô ta cộng thêm nỗi đau đớn tột cùng, chỉ đổi lại một câu “lỡ tay” không đau không ngứa thôi sao?

Đúng là ông ngoại tốt của cô ta!

Mẹ cô ta chính là con gái ruột của ông ta, chỉ vì mất đi danh tiếng mà bị ông ngoại vứt bỏ như chiếc giày rách, mặc cho phận con cháu như Nguyễn Bảo Châu chà đạp.

Đã vậy thì đừng trách cô ta ra tay tàn độc!

Công việc cô ta muốn, cả Nguyễn Bảo Châu và tất cả mọi thứ của cái nhà này, cô ta đều muốn!

Chợt nghĩ đến điều gì, Nguyễn Kháng Nhật hỏi: “Về thủ đô sao không về nhà mà lại đến quân khu?”

Ông ta vẫn còn chút nghi ngờ.

“Không báo trước mà về, sợ em họ đột nhiên nhìn thấy cháu sẽ không vui.” Điền Điềm bèn kể lại những chuyện gặp phải trên đường về.

Vừa dứt lời thì có tiếng cảnh vệ gõ cửa: “Lữ đoàn trưởng, Sư trưởng gọi ngài qua một chuyến.”

Nguyễn Kháng Nhật biết Tần Cảnh Sơn chắc chắn đã mách lẻo với thủ trưởng rồi, hít sâu một hơi đứng dậy.

“Về đi, ở nhà chỉ có em mày thôi, đừng có gây chuyện khiến nó không vui!”

...

Ra khỏi quân khu, Điền Điềm rẽ qua vài ngã rẽ biến mất một lúc, khi xuất hiện lại, trên tay xách theo một túi nhỏ xi măng.

Đứng bên ngoài cánh cổng viện tường gạch đỏ của nhà họ Nguyễn, ánh mắt Điền Điềm thoáng hoảng hốt trong giây lát rồi nhấc chân bước vào trong sân.

Bài trí tầng một đã sớm thay đổi, chỉ có chiếc đồng hồ Nguyễn Hiện Hiện tặng, ông cụ vừa quá đỗi yêu thích lại vừa thấy chướng mắt, bèn chuyển từ thư phòng ra phòng khách.

Từ hướng phòng của Bảo Châu trên tầng hai truyền đến tiếng hát thánh thót của thiếu nữ.

Điền Điềm trừng mắt nhìn chằm chằm, xoay người vào bếp, mặt vô cảm trộn xi măng, bưng hộp cơm đổ ụp tất cả vào bồn cầu tráng men trong nhà vệ sinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »