Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 499

❊ ❊ ❊

Cô thẳng thừng từ chối.

Kiếp trước cộng kiếp này Diệp Quốc đều có tội nhưng tội chưa đáng chết, thậm chí còn gián tiếp giúp Hồ Hòa Thạc lật lại vụ án năm xưa.

Nguyễn Hiện Hiện và Hồ Hòa Thạc đều đã lợi dụng hắn để đạt được mục đích của mình.

Tất nhiên, đây là lý lẽ của riêng Nguyễn mỗ, không phải pháp luật của nhà nước.

Chết hay không chết cũng được!

Nhưng để Đình Đình phải dính líu vào, Nguyễn Hiện Hiện không đồng ý.

Cô sống hai kiếp rồi nên không quan tâm danh tiếng nhưng Đình Đình thì không được. Cô bé còn phải sống ở cái thôn này rất nhiều năm, thậm chí là mãi mãi không thể thoát ra được.

Lời hay ý đẹp sưởi ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng.

Mấy người dân trong thôn mồm mép tép nhảy đâu cần biết lý do làm chứng là gì, họ chỉ nói vì lời Đình Đình mà gián tiếp hại chết một mạng người.

Nói cách khác, Đình Đình giết người!

Cái tin đồn giết người vô căn cứ đó sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời cô bé, bao gồm cả chuyện cưới xin, Nguyễn Hiện Hiện sao có thể để chuyện đó xảy ra?

Cô nheo mắt, nói dối không chớp mắt: “Đình Đình? Đình Đình nào? Tôi đưa con bé đến đồn công an bao giờ?”

Công an: “...”

Bản khẩu cung đêm đó dưới sự cố tình quấy rối của Nguyễn Hiện Hiện, hoàn toàn chưa hề được ký tên.

Cô lại nói: “Dám đến làm phiền cuộc sống yên bình của cô bé, các anh không những chẳng hỏi thêm được gì đâu, mà còn phải trả cái giá không chịu nổi đấy.”

Trong hai công an đến lần này có một gương mặt lạ, anh ta sa sầm mặt, đập mạnh xuống bàn.

“Đồng chí Nguyễn, lời này của cô tôi có thể hiểu là đe dọa cản trở người thi hành công vụ không?”

“Tùy anh.” Nguyễn Hiện Hiện dửng dưng: “Mấy chuyện anh tưởng tượng ra ấy, tôi đều không làm đâu!”

“Chỉ là...” Cô nheo mắt cười: “Sẽ khiến cho cục của các anh bận rộn lên thôi, bận đến mức nửa tháng không ngủ được một giấc ngon, bận đến mức nửa năm không gặp được vợ con. Không tin cứ thử xem.”

Người công an quen mặt da đầu tê dại vội đứng dậy: “Chúng tôi chỉ đi ngang qua xin bát nước nóng thôi.”

Tuy không biết bà cô nhỏ này làm cách nào khiến đồn công an bận rộn đến mức nửa năm xoay như chong chóng nhưng với mức độ được coi trọng ở “trên trển” của cô, cô đã nói được thì chắc chắn có cách làm được.

Ai cũng biết người có thể thật sự tin tưởng giao phó sau lưng, mãi mãi chỉ có quân nhân Hoa Quốc.

Công an ư?

Một phần nhỏ thời gian là phá án, phần lớn thời gian là hòa giải, dĩ hòa vi quý.

Ai muốn tự dưng kiếm chuyện làm gì?

Người này nói nhanh rồi kéo đồng nghiệp đi ngay, sợ ở thêm một phút nữa, bà cô nhỏ này lại nghĩ ra trò gì quái đản!

Không đi tìm Đình Đình gây rắc rối nữa, Nguyễn Hiện Hiện đã nói vậy rồi, chắc chắn có hỏi nữa cũng chẳng ra gì, hà tất phải làm điều thừa thãi.

Trừ khi dùng biện pháp mạnh... nhưng mà có cần thiết không?

Ba ngày sau, vào ngày những người không liên quan được thả, Hồ Hòa Thạc dẫn một nhóm dân thôn đến cục, chứng minh Hồ Đại Bảo vốn dĩ là một kẻ điên có khuynh hướng bạo lực.

Hồ Bân biết rõ điều đó mà vẫn đưa dao vào tay một kẻ thiểu năng như vậy, có khác gì tự đưa đầu vào máy chém đâu?

Vì nhiều lý do, thời điểm hiện giờ chưa có quy định hình sự rõ ràng đối với người tâm thần giết người như đời sau.

Tử hình cũng được, nhốt vào trại tâm thần cũng được, thả ra với điều kiện đặc biệt cũng được.

Vì người hắn giết là mẹ ruột, công an Thẩm tìm Hồ Bân, lấy một tờ giấy bãi nại, Hồ Đại Bảo được Hồ Hòa Thạc đưa về đại đội ngay trong ngày.

Dưới nhà họ Hồ có đào một căn hầm, bên trong đã được Hồ Hòa Thạc bố trí lại, Hồ Đại Bảo bị người ta khiêng nhốt vào trong, tay chân bị trói chặt bằng dây thừng gai.

Còn việc máu không lưu thông tứ chi có thể dẫn đến hoại tử hay không, ai quan tâm?

Hồ Hòa Thạc biết, từ nay về sau, tên ngốc này, kẻ đại ác đã tước đi mạng sống vợ con hắn đã hoàn toàn rơi vào tay hắn rồi.

Hồ Đại Bảo nằm ngửa bị trói chặt trên ba cái ghế băng dài, ra sức giãy giụa, gào thét xé ruột xé gan.

Hồ Hòa Thạc đuổi khéo dân thôn về nhà ăn cơm, tự mình lấy đống báo cũ mua ở trạm thu mua phế liệu lót lên ngực Hồ Đại Bảo.

Hắn vớ lấy cái búa tạ ở góc hầm, giáng mạnh xuống ngực Hồ Đại Bảo.

Bụp một tiếng!!

Hồ Đại Bảo trợn tròn mắt, vừa định gào lên thì miệng đã bị nhét đầy cái giẻ rách nát tìm thấy trong nhà họ Hồ.

Ngồi trong biệt thự không gian, Nguyễn Hiện Hiện thông qua hệ thống nhìn thấy cảnh này, tay trái vuốt ve chó, tay phải vuốt ve khỉ, miệng chặc lưỡi liên hồi.

“Thủ đoạn tra tấn quen thuộc của bên an ninh, lót sách hoặc báo lên ngực, đảm bảo bên ngoài không thấy vết thương nhưng thật ra mấy búa xuống là lục phủ ngũ tạng nát bét rồi. Xem ra công an Thẩm dạy anh ta không ít ngón nghề.”

Nửa tiếng sau Hồ Hòa Thạc bước ra khỏi hầm, khóe miệng vương nụ cười, trong mắt có ánh sáng, tinh thần phấn chấn hơn hẳn.

Hắn vung vẩy cánh tay tê mỏi vì vung búa, vô cùng hài lòng với thể chất của Hồ Đại Bảo. Vợ chồng Hồ Bân nuôi đứa con trai này tốt thật!

Cũng tốt, sức khỏe tốt thì có thể cầm cự thêm được một thời gian.

Tiếp theo, đến lượt tông tộc nhà họ Hồ!

Một đám lão già bị nhốt trong trại tạm giam thẩm vấn suốt nhiều ngày, nay được thấy lại ánh mặt trời, ai nấy đều mang dáng vẻ chán sống, chỉ muốn về nhà đoàn tụ với vợ con.

Ra khỏi cục mà không thấy con trai đâu, trong lòng đã có chút bất an.

Bọn họ liên tục tự an ủi mình, thằng bé Hòa Thạc đã viết giấy bãi nại rồi, con trai bọn họ chắc chắn cũng sẽ sớm được thả thôi, có lẽ có việc gì đó làm chậm trễ chăng?

Cứ về nhà trước, về nhà đợi đã.

Đừng nói xe bò hay máy cày, đám già sắp xuống lỗ dìu nhau mãi mới lết bộ được về đến cổng thôn, chào đón bọn họ là những lời chửi rủa của dân thôn và những viên đá nhỏ ném không biết nặng nhẹ của lũ trẻ con.

Có nhà con cái đang bàn chuyện cưới xin, nghe tin đại đội Bình Đầu xảy ra án mạng lớn như vậy, chuyện cưới xin bị hủy bỏ, họ lao vào đấm đá túi bụi đám lão già.

“Sao chổi, già mà không chết là giặc, sao các người không chết quách trong tù đi?”

“Có biết bên ngoài người ta đồn về thôn mình thế nào không? Thôn giết người, thôn ác nhân, con gái thà gả vào rừng sâu núi thẳm cũng không thèm về cái thôn này chịu chết đâu.”

“Đồ giết ngàn đao, tao mà là chúng mày thì tao chẳng sống nổi đến ngày mai, tí về tìm cái dây lưng mà treo cổ tạ tội đi.”

Đàn bà chửi rủa, trẻ con ném đá sỉ nhục, đám già sắp chết hai tay ôm đầu mà chẳng che được mặt, chạy trốn tán loạn quanh cổng thôn.

Mãi cho đến khi con cái trong nhà mặt mày sầm sì ra đón, cái “nghi thức chào đón” này mới chịu dừng lại.

Thời buổi này con một rất hiếm, chết một người thì trong nhà vẫn còn những người con khác nhưng sắc mặt ai nấy đều khó coi vô cùng.

Mặt mũi còn thối hơn cả ăn phải hai cân phân.

Vụ án lan truyền khắp huyện, đại đội chỉ là thứ yếu, người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất chính là đám con cái vô tội bọn họ.

Có người vợ trực tiếp ôm con về nhà mẹ đẻ, đòi ly hôn, có một ông bố giết người như vậy, con cái cả đời này coi như xong rồi.

Chuyện đòi ly hôn không chỉ có một nhà, hầu như nhà nào cũng có con dâu hoặc con rể bỏ đi.

Đời là thế, một người làm bậy cả nhà chịu vạ lây.

Nói con cái khác vô tội ư? Cũng chưa chắc đã hoàn toàn như vậy đâu nhỉ?

Bậc cha chú nhận lợi ích từ thiên kim tiểu thư kia, chẳng lẽ những đứa con khác bao năm qua không được hưởng chút nào sao?

Đều là quả báo cả thôi!

Suốt dọc đường về tai chỉ nghe toàn những lời oán trách, thái độ hằn học, thậm chí có người còn lầm bầm rủa bọn họ đi chết đi.

Chết là hết nợ, chết rồi thì sẽ không còn nhiều lời ra tiếng vào nữa!

Đám lão già môi run bẩy bẩy, không biết là do lạnh hay do tức giận.

Tỉnh Hắc bước vào tháng mười, nhiệt độ mỗi ngày một thấp.

Lúc bị bắt vào đồn vẫn còn có thể nói là mùa thu, giày vò nửa tháng trời nhiệt độ đã tụt xuống như mùa đông. Mấy lão già lạnh run cầm cập, con cái chỉ mải oán trách, chẳng ai buồn để ý lấy thêm áo cho họ.

Hoặc có lẽ thấy rồi nhưng không muốn làm.

Trước đây hô mưa gọi gió trong thôn, nay lại trở thành chuột chạy qua đường, mấy vị tộc lão bảo không đau lòng thì là nói dối.

Nhưng trong lòng vẫn còn ôm một tia hy vọng.

Con cái khác bất hiếu cũng không sao, chỉ cần đứa con trai cùng bọn họ trải qua tai kiếp ngục tù rồi được thả ra hiếu thuận là được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »