Đứng sững sờ, kinh hãi bất định một hồi lâu, trên mặt bà ta mới đổi một biểu cảm khác: “Dì nhớ ra rồi, chẳng phải cháu là con bé nhà họ Nguyễn sao? Hồi nhỏ dì còn bế cháu đấy. Phải nói sớm chứ, đây chẳng phải là nước lớn trôi miếu Long Vương, người nhà không nhận ra người nhà sao.
Trước khi đến đây dì còn gặp ông nội cháu, nghe nói dạo này ông cụ đang cạnh tranh chức Sư trưởng với một vị lão làng, cha của thằng bé nhà dì có lẽ có thể nói giúp vài câu đấy.”
Dứt lời, bà ta nhìn chằm chằm vào con nhóc chết tiệt kia, thấy nắm tay cô siết chặt lại sau câu nói của mình. Tuy trên mặt không có biểu hiện gì nhưng sống lưng căng cứng trong khoảnh khắc đó đã bán đứng sự lo lắng của cô.
Biết ngay mà, làm gì có đứa cháu gái nào không mong ông nội thăng quan tiến chức?
Gia tộc vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Bà ta dường như đã tìm được cách nắm thóp cô, giọng điệu cũng trở nên ung dung hơn.
“Đúng là nữ đại thập bát biến, dì cũng không vòng vo với cháu nữa. Bảo nữ đồng chí bên trong ký vào giấy bãi nại, dì sẽ bảo chú Ngô nói giúp ông nội cháu vài câu ở trên bộ, cháu thấy thế nào?”
Bộ Giáo dục mà nói được chuyện bên Bộ Quân sự á? Tưởng cô là đứa trẻ lên ba dễ lừa chắc?
Nhà họ Nguyễn muốn gả cô vào nhà họ Cảnh, nhà họ Ngô lại muốn Ngô Học Lương cưới con gái nhà họ Cảnh, cái nhà họ Cảnh này rốt cuộc có lai lịch gì? Về nhà phải bảo Thống Thống tra mới được.
Sắc mặt cô thay đổi liên tục, cuối cùng chốt lại ở vẻ chính nghĩa lẫm liệt: “Dì đừng có mà mơ, một tiếng chị em lớn hơn cả trời, nếu dì bẻ gãy cánh tôi, tôi nhất định sẽ hủy diệt cả thiên đường của dì.”
Mẹ Ngô: “???”
Nói... nói cái quái gì thế?
Mộc Hạ đứng bên cạnh, ngón chân đã bám chặt xuống mặt đất vì xấu hổ dùm bạn.
Ngay khi mẹ Ngô chuẩn bị buông vài lời tàn nhẫn thì trong phòng bệnh truyền ra tiếng tranh cãi kịch liệt, tiếp đó là tiếng quát của Chiêu Đệ: “Cút ra ngoài.”
“Ngô Học Lương, tôi cứ tưởng chúng ta chỉ là không hợp, bây giờ mới phát hiện ra, con người anh không chỉ hèn nhát, mà còn bỉ ổi. Muốn cưới người khác lại còn bảo tôi đợi anh? Anh lấy đâu ra cái mặt mũi đó vậy?”
Cửa bị kéo ra từ bên ngoài, ba người nối đuôi nhau đi vào, chỉ thấy Ngô Học Lương đang lôi kéo Chiêu Đệ liều mạng muốn giải thích điều gì đó, còn Chiêu Đệ vẻ mặt đầy kháng cự, giãy giụa không ngừng.
“Làm cái gì đấy? Giở trò lưu manh à!” Nguyễn Hiện Hiện chỉ dùng một tay đã xách ngược người lên.
Nhưng Ngô Học Lương hoàn toàn không nhìn cô, ánh mắt vượt qua cô, giọng nói đầy vẻ cầu khẩn: “Em nghe anh nói, nghe anh giải thích đã, thật sự anh có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.”
Chiêu Đệ ôm đầu thở dốc: “Làm ơn, đuổi anh ta ra ngoài.”
“Buông nó ra, cô làm cái gì đấy?” Mẹ Ngô lao tới, một tay che chắn Ngô Học Lương ra sau lưng: “Đi thì đi. Đừng nói là cưới lần đầu, với điều kiện của cô, cưới lần hai cũng đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Ngô. Tưởng mình là lá ngọc cành vàng chắc? Có một đoạn tình cảm với con trai tôi, cô cứ trùm chăn mà cười trộm đi.”
Thấy môi Chiêu Đệ run rẩy, người thật sự không khỏe rồi, Nguyễn Hiện Hiện quay phắt lại: “Cút! Đừng ép tôi phải tát bà.”
“Đúng đấy cái chị này.” Con gái của bà cụ giường bên cạnh cũng lên tiếng khuyên can: “Ồn ào ầm ĩ quá, ảnh hưởng đến người bệnh nghỉ ngơi rồi.”
Chử Lê đến nơi đúng lúc chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này.
Anh ta đặt mạnh cái cặp lồng mang theo lên bàn, phát ra tiếng “cạch” rõ to rồi bước tới chắn trước mặt hai cô gái, đối diện với người phụ nữ xinh đẹp.
“Cô ba, làm ầm ĩ cái gì vậy?”
nhà họ Ngô là họ hàng xa tít tắp bắn đại bác bảy ngày không tới của Chử gia, xét theo vai vế, Chử Lê phải gọi người phụ nữ này một tiếng cô ba.
Nhìn thấy anh ta đến, khí thế của người phụ nữ bùng lên dữ dội, trong nháy mắt như tìm được chỗ dựa: “Lê Tử đến đúng lúc lắm, không xong rồi không xong rồi, cô ba sắp bị mấy đứa ranh con này bắt nạt chết rồi. Tưởng mình là thế lực đen tối nào chắc? Còn đe dọa bảo cô không bước ra khỏi được đất Tỉnh Hắc này.”
“Không phải đe dọa đâu.” Người phụ nữ đang khoa tay múa chân kể lể hăng say, bỗng nghe thấy một giọng nói lạnh lùng, bà ta như con gà bị người ta bóp cổ, im bặt ngay lập tức.
Chử Lê quay đầu lại, cho ba cô gái một ánh mắt an tâm rồi dẫn người đi ra khỏi phòng bệnh.
“Lương Tử đã đồng ý hôn sự với nhà họ Cảnh rồi, cô ba hãy mau chóng đưa người về thủ đô làm đám cưới đi. À đúng rồi, ông cụ nhà cháu có câu muốn nhắn với cô chú: Trời có lúc mưa, người có lúc họa.”
...
“Hu hu hu! Hiện Hiện, tôi cứ tưởng bọn tôi sẽ chia tay trong êm đẹp, cô biết vừa nãy anh ta nói gì với tôi không? Anh ta nói có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, nói anh ta sẽ kết hôn với Cảnh Tuyền, còn bảo tôi đợi anh ta ba năm... Anh ta coi tôi là cái gì chứ?”
Trong phòng bệnh, Chiêu Đệ ôm chặt eo Nguyễn Hiện Hiện khóc nấc lên, Nguyễn Hiện Hiện đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn đen mượt của thiếu nữ từng cái một.
“Đừng khóc nữa, tôi biết cả rồi, cái cũ không đi cái mới sao tới, đời người ai chẳng gặp vài thằng tra nam? Cô đã làm rất tốt rồi!”
“Thật ư?” Chiêu Đệ từ từ nín khóc, thấy mình làm ướt áo bạn, cô ấy ngại ngùng rút tờ giấy lau lau.
“Tôi cứ tưởng, các côsẽ coi thường tôi.”
“Sao lại nghĩ thế?” Mộc Hạ ngạc nhiên.
Chiêu Đệ càng thêm xấu hổ. Hồi trước ở điểm thanh niên trí thức nói về kỳ vọng với nửa kia, cô ấy bảo muốn tìm một người thật lòng thích mình, mấy cô bạn thân đảo mắt muốn lòi cả lòng trắng lên trời.
“Cô làm được rồi còn gì?” Nguyễn Hiện Hiện lại thấy chẳng có gì không đúng: “Anh ta thích cô nên ở bên nhau, có gì không tốt đâu. Tình cảm biến chất thì cô cũng đã rất dứt khoát đề nghị chia tay. Không trở thành cái kiểu lụy tình mù quáng như tôi dự đoán. Mà nói đi cũng phải nói lại, bọn tôi mới đi có hai tháng, sao hai người lại vập vào nhau thế? Tôi tò mò chết đi được.”
Bên kia, sau khi đưa hai mẹ con nhà họ Ngô về nhà khách, Chử Lê xuống lầu đi dạo một vòng, cảm thấy thời gian đã hòm hòm, anh ta mới quay lại nhà khách.
“Cháu hỏi rồi, ý bên kia là nếu không có năm nghìn đồng, Cảnh Tuyền sẽ bị xử theo đúng pháp luật. Cô ba chắc chắn muốn lội vào vũng nước đục này chứ?”
“Năm nghìn? Sao nó không đi cướp ngân hàng cho nhanh?” Mẹ Ngô rít lên, giọng the thé, bật dậy khỏi ghế.
Chử Lê thầm nghĩ ngân hàng nhỏ chưa chắc có sẵn năm nghìn tiền mặt nhưng nhà họ Cảnh thì chắc chắn có.
Anh ta liếc nhìn Ngô Học Lương đang ngồi thu lu trong góc, mặt mày trắng bệch, miệng lầm bầm không buồn để ý đến ai rồi âm thầm lắc đầu.
Tình hình nhà họ Cảnh thế nào, anh ta đã nghe ông nội nhắc khéo qua điện thoại, chỉ có thể nói bà cụ nhà họ Cảnh đúng là có chút bản lĩnh.
Nhưng những thứ kinh doanh bằng thủ đoạn không chính đáng, suy cho cùng cũng chỉ là trăng trong nước, hoa trong gương mà thôi.
Lời nhắc nhở của ông nội đã chuyển xong, Chử Lê đứng dậy: “Một cô con gái đang chờ giá để bán của nhà họ Cảnh không đáng giá năm nghìn đồng sao? Cô ba cứ suy nghĩ cho kỹ, không cần đến bệnh viện nữa đâu, tiền bồi thường đến nơi thì ngay trong ngày có thể đến đồn công an đón người. Cháu đi trước đây.”
Mãi đến khi Chử Lê đi khuất, mẹ Ngô vẫn chưa hoàn hồn: “Thằng nhóc Chử Lê bị sao vậy? Sao khuỷu tay lại chĩa ra ngoài thế kia?”
Ngô Học Lương vò mạnh khuôn mặt: “Kẻ khuỷu tay chĩa ra ngoài là con đây, còn anh ấy luôn biết rõ mình muốn gì.”
Nói xong, anh ta đứng dậy đuổi theo, bỏ mặc tiếng gọi í ới đầy ai oán của mẹ Ngô phía sau.
“Anh, anh họ.” Khi Ngô Học Lương đuổi kịp, Chử Lê vẫn chưa đi xa, dường như cố tình đứng đợi anh ta nhưng nụ cười trên mặt vẫn đầy vẻ lạnh lùng châm biếm.
“Đừng gọi anh, con rể nhà họ Cảnh à, tôi không gánh nổi tiếng “anh” này của cậu đâu.”
“Cứ nhất thiết phải nói chuyện kiểu đó sao? Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ, đầu óc em giờ như mớ hồ dán, cảm giác như bị người ta cưỡng ép đẩy đến bước đường này.”
Ngô Học Lương vuốt mặt một cái thật mạnh: “Cái cảm giác bị người ta trói gô lại rồi đẩy đi này khó chịu thật sự. Anh, có thể giúp em nghĩ cách được không?”
Nghe Ngô Học Lương lải nhải nào là nhà họ Ngô cần nhà họ Cảnh, nào là cha anh ta đang gặp khó khăn ở Bộ Giáo dục rồi thì trung hiếu khó lưỡng toàn.
Mấy cái đạo lý dài dòng văn tự ấy khiến Chử Lê tức đến bật cười.
“Cậu biết nhà họ Cảnh tình hình thế nào mà cứ đâm đầu vào? Chỉ nhìn thấy tang lễ Cảnh ông cụ có hai vị tai to mặt lớn đến dự, liền khẳng định nhà họ Cảnh nhất định sẽ phất lên? Bà ta mà thật sự có thực lực cải cách giới giáo dục thì còn cần phải liên thủ với nhà họ Ngô sao?”