Nguyễn Hiện Hiện bịt một bên tai, đưa điện thoại ra xa một chút, quả nhiên, giây tiếp theo, trong ống nghe truyền đến tiếng gầm rú biến điệu như sư tử hống:
“Bà cô tổ ơi, đầu óc có bệnh thì đi bệnh viện khám đi, bệnh giang mai? Cái thứ đó dính vào là toàn thân lở loét từ trong ra ngoài, cô nói thẳng là muốn mạng già của tôi đi cho rồi.”
Nguyễn Hiện Hiện: “Một trăm.”
Tần Ngũ Gia: “Một trăm? Có đúc tượng vàng cho ông đây thì ông đây cũng không có chỗ...”
Nguyễn Hiện Hiện: “Một trăm lẻ năm đồng.”
Tần Ngũ gia: “Đến, đến, đến nơi gây bệnh ít nhất cũng cần một đôi găng tay.”
Nguyễn Hiện Hiện: “108, còn lải nhải nữa tôi tìm người khác.”
“Đừng đừng đừng, có gì từ từ nói.” Tần Ngũ Gia lập tức đổi giọng: “Tôi nói cho cô nghe, cứ cho cô ta cái bình nước tiểu “nội quán”, chúng ta thâm nhập vào hội nhóm bệnh nhân. Bệnh gì cũng có đủ cả, đừng nói là giang mai, cô muốn cái khối u anh đây cũng nghĩ cách ghép cho cô được.”
Nguyễn Hiện Hiện bật cười: “Được! Khi nào cần khối u sẽ liên hệ.”
Tiếp đó cô tả lại đặc điểm ngoại hình của Điền Điềm, dặn dò: “Ông mau phái người chặn đường ở chỗ cô ta nhất định phải đi qua, đừng làm lộ liễu quá. Cô ta không hỏi thì chủ động dẫn dắt sang chủ đề bệnh giang mai, gợi ý vài câu. Cô ta mà chủ động hỏi thì bảo người của mình làm cầu nối, đừng để lộ sơ hở, nhanh lên, phái đứa nào lanh lợi chút.”
Điện thoại cúp, Tần Ngũ Gia sờ sờ cái đầu trọc lóc cạo vì trời nóng, không nhịn được lầm bầm tự nói một mình, hàm lượng từ ngữ “hỏi thăm mẫu thân” cực cao!
Việc Thần Tài nãi nãi giao, giao cho ai làm cũng không yên tâm, ông ta dứt khoát tự mình ra trận.
Thế là Điền Điềm vừa đi đến con đường nhất định phải đi qua để về khu quân sự thì sau giàn dây leo bỗng nhảy xổ ra một ông chú bỉ ổi đeo gùi sau lưng, đầu quấn khăn đỏ.
Trên mặt ông chú có một vết bớt màu thịt nhạt chiếm nửa khuôn mặt, cười nham nhở như quả hồng nẫu sáp lại gần cô ta.
“Đồng chí, mua trứng gà không?”
Điền Điềm như con chim sợ cành cong, hoảng hốt lùi lại liên tục. Trong lòng ngọn lửa vô danh đang bùng cháy, chưa kịp gào lên thì gã buôn lậu lại hỏi:
“Cô em, nhìn cô em xinh xắn thế này không lấy trứng gà thì chắc cũng phải lấy đôi dép xăng đan chứ nhỉ?”
Vừa nói, gã vừa để lộ ra trong gùi một đôi dép nhựa dẻo màu đỏ chót, trên mũi dép còn đính một con bướm nhỏ màu vàng kim. Mắt Điền Điềm sáng rực lên.
“Còn màu nào khác không? Tôi thích màu trong suốt.”
Lại bị Thần Tài nãi nãi của ông ta nói trúng phóc, con nhỏ này thích màu nhạt. Tần Ngũ Gia toét miệng cười: “Có.”
Ông ta bồi thêm một câu nghe như vô tình mà lại đầy ẩn ý: “Nhà tôi cái gì cũng có, cô em còn muốn món gì khác không?”
Câu nói này như gáo nước lạnh dội tỉnh Điền Điềm đang suýt bị đôi dép làm mờ mắt. Đang ở trong hoàn cảnh nào rồi? Còn tâm trí đâu mà làm điệu? Cô ta tức tối ném đôi dép xuống rồi quay người bỏ đi.
Tần Ngũ Gia cũng chẳng cản, chỉ chậm rãi nói vọng theo: “Cửa hàng bách hóa có cái gì nhà tôi có cái đó, cửa hàng bách hóa không có nhà tôi cũng có nốt. Qua cái thôn này rồi thì mai tôi không còn ở chỗ này nữa đâu.”
Nghĩ đến bệnh giang mai, Điền Điềm bỗng khựng lại, tim đập thình thịch.
Đúng rồi! Thứ bệnh giang mai mà cô ta vắt óc tìm không ra, liệu có thể kiếm được từ tay gã buôn lậu này không?
Quay đầu lại, thấy ông ta đang nghịch một cuốn băng cát-sét của Đặng Lệ Quân, quả nhiên đúng như ông ta nói, trong tay toàn hàng ngon.
Cô ta lùi lại, gã buôn lậu lộ vẻ mừng rỡ: “Cô em nghĩ xong muốn mua gì rồi hả? Không phải anh đây khoác lác đâu, nhà anh toàn hàng đang mốt ở miền Nam thôi, nhìn cái dây buộc tóc này xem, đẹp không?”
“Tôi muốn một công việc, anh có không?” Điền Điềm sư tử ngoạm, đòi hỏi một cách vô lý.
Tần Ngũ Gia nhìn ngó xung quanh, xác định không có ai mới hạ thấp giọng: “Hây! Cô em hỏi đúng người rồi đấy, anh tôi đang có một suất công nhân dệt may, giá cả thương lượng được.”
Hóa ra là hoạt động theo băng nhóm. Điền Điềm đăm chiêu suy nghĩ: “Vậy cho tôi một suất bệnh giang mai đi!”
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Tần Ngũ Gia vẫn không nhịn được mà chửi đổng: “Mẹ kiếp, cô bị bệnh à?”
Văng lại một câu xúi quẩy, ông ta quay người định bỏ đi thì cái gùi trên lưng bỗng bị ai đó túm lấy. Giọng Điền Điềm u ám vang lên: “Không phải bảo cái gì cũng có sao, thế này đã không được rồi à?”
Tần Ngũ Gia quay lại, nghiến răng: “Không có cái gì mà Bắc Tứ tôi không kiếm được cả nhưng cô em à, cô muốn cái món hàng “tây” này, ít nhất phải chừng này tiền.”
Ông ta xòe một bàn tay ra, cụp hai ngón xuống, nghĩ ngợi một chút lại run run cụp thêm một ngón nữa.
Đòi hai trăm chắc không quá đáng đâu nhỉ?
Ông ta đang phải mạo hiểm tính mạng đấy.
Chắc không đến nỗi ai cũng kiệt sỉ như cái vị cô nãi nãi kia đâu nhỉ?
Điền Điềm: “Tôi trả hai trăm rưỡi, hôm nay phải có ngay.”
Mẹ cô ta có lẽ đã dự đoán được điều gì nên ngay ngày đầu tiên cô ta về thủ đô đã đưa sổ tiết kiệm cho cô ta. Tiền thôi mà, cô ta chỉ muốn tống tiễn lão già Nguyễn Kháng Nhật xuống địa ngục!
Trong lòng Tần Ngũ Gia chấn động, nỗi kinh ngạc hiện rõ cả lên mặt. Ánh mắt ông ta như muốn nói: [Ông đây đã hét giá trên trời rồi mà con ngốc này cũng chịu mua thật á?]
Điền Điềm lúc này đã bị thù hận che mờ mắt, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến mấy chuyện vặt vãnh này. Cô ta chỉ biết có tiền mua tiên cũng được!
“Được!” Tần Ngũ Gia cắn răng: “Hai trăm rưỡi, tôi kiếm cho cô cái quần lót mà bệnh nhân giang mai từng mặc.”
Điền Điềm nhớ lại, bệnh giang mai chủ yếu lây qua đường tình d*c và đường máu.
Với sự cảnh giác của lão già đó, rạch một dao rồi bôi máu bẩn vào người ông ta là không thực tế, tráo một cái quần lót lạ hoắc vào cũng dễ bứt dây động rừng...
“Tôi muốn cái “dịch” của bệnh nhân.”
“Muốn gương (đồng âm với “tinh” - dịch) à, cái đó thì đơn giản, gương đỏ gương xanh gương hình mỹ nhân đều... Phụt!” Nói được nửa câu, Tần Ngũ Gia suýt nữa thì sặc nước miếng chết tươi.
Cái người mà cô nãi nãi quen biết, sao còn biến thái hơn cả cô thế này?
“Dịch thì có nhưng phải thêm tiền.”
Hai người hẹn xong thời gian và địa điểm giao dịch rồi chia tay. Tần Ngũ Gia cũng chẳng vội đi ngay, dù sao cũng phải bán nốt chỗ hàng mang theo đã.
Ông ta lượn lờ ở đường Tây Hồ một lúc thì một thanh niên nhìn mặt mũi đã thấy không phải người tốt đứng chặn trước mặt: “Bán gì đấy?”
“Trứng gà, dép xăng đan, gương soi, chú em muốn gì?” Tần Ngũ Gia khẽ nhếch mắt cười khẩy.
Gã thanh niên bới bới đống trứng gà trong giỏ, làm bộ lơ đãng hỏi: “Nữ đồng chí lúc nãy mua gì của ông thế?”
Một tia cảm xúc thoáng qua đáy mắt khôn khéo của Ngũ Gia, ông ta cười đầy vẻ bỉ ổi:
“Người yêu chú em hả? Anh hiểu mà, cô em đó mắt thẩm mỹ tốt lắm, lấy hai đôi xăng đan. Chú em có làm một đôi không?”
“Thôi khỏi!” Hỏi được điều muốn hỏi, lại thấy không có gì bất thường, gã thanh niên đứng dậy.
Nhìn theo bóng lưng gã rời đi, Tần Ngũ Gia khinh bỉ hừ nhẹ: [Múa rìu qua mắt thợ!]
Ông ta ngồi xổm ở đó thêm một lúc, đợi đến khi quay về điểm tập kết thì hàng trong gùi cũng đã bán sạch.
...
Điền Điềm đóng cửa phòng lại mà tim vẫn đập thình thịch liên hồi.
Nghĩ đến cảnh Nguyễn Kháng Nhật mắc bệnh giang mai, toàn thân lở loét mọc đầy mụn mủ, cô ta kích động đến mức run rẩy không kiềm chế được.
Nắm chặt tay nhìn về hướng tầng hai: [Là các người ép tôi!]
Ngày hôm đó, trong quân khu xảy ra mấy chuyện lớn.
Có người bị ghi lỗi.
Có người bị khai trừ.
Lại còn có người bị đưa ra tòa án binh.
Trong viện ngoài sân ồn ào náo nhiệt, đâu đâu cũng nghe tiếng các bà vợ léo nhéo bàn tán.
Nguyễn Kháng Nhật về đến nhà thì trời đã khuya.
Để đề phòng hai chị em lại cấu xé nhau gây thêm rắc rối cũng để Nguyễn Bảo Châu tránh cơn sóng gió này, ban ngày ông ta đã lấy cớ dưỡng bệnh đưa ả về nhà bà ngoại.
Cửa mở ra, sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật xám ngoét như tro tàn, quần áo ướt sũng nhỏ tong tong nước bẩn, là do bị vợ của một người vừa nhận án kỷ luật tạt vào.
Người đó đến quân khu rồi mới nghe nói vì chuyện nhà ông ta mà chồng mình gây ra họa lớn thế nào.
Vợ của người bị đưa ra tòa án binh kia tuyên bố sẽ không tha cho ông ta.
Chồng xảy ra chuyện, gia đình mất nguồn thu nhập, khác gì bức tử mẹ con họ đâu?
Con người ta thường chẳng bao giờ tự kiểm điểm xem mình sai ở đâu, chỉ chăm chăm đổ lỗi cho người vạch trần sự việc.
Loảng xoảng!!
Tiếng chùm chìa khóa xe bị ném mạnh lên tủ giày làm Điền Điềm đang ngủ gà ngủ gật trên ghế sô pha giật mình tỉnh giấc.
Cô ta không nói một lời, lẳng lặng vào bếp bưng mấy đĩa thức ăn đặt lên bàn.