Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 469

❊ ❊ ❊

Hồ Hòa Thạc nghĩ cũng phải, quay đầu đi chuẩn bị người lên núi chặt cây.

...

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nghe nói nhà họ Cảnh ở thủ đô mấy lần gọi điện về đại đội nhưng đều bị cái dây điện thoại đứt kia chặn đứng bên ngoài.

Báo vừa đăng lên, đã gây ra một làn sóng chấn động nho nhỏ.

Đại đội sản xuất số 1 của huyện, bị hai người uy hiếp không cho chỉ tiêu đại đội xuất sắc, nguyên nhân lại chỉ vì một sợi dây điện thoại?

Câu từ dùng rất ẩn ý, người dân đọc vào, thậm chí chỉ thấy như một bài văn bình thường ca ngợi tình quân dân huyện xã như một nhà nhưng những người cần hiểu, đều đã hiểu cả rồi.

Mấy huyện lân cận lần lượt gửi thư thăm hỏi, hỏi xem văn phòng huyện nghĩ thế nào? Trong câu chữ không thiếu ý hả hê khi thấy người gặp họa.

Cán bộ huyện tức đến bật cười, muốn tìm tòa soạn thậm chí là tên biên tập kia gây phiền phức...

Lúc này thanh niên trí thức Nguyễn vừa vinh dự nhận huân chương cá nhân hạng nhất, lại vừa tung ra mô hình vườn rau một mét làm phong phú mâm cơm liền bắn tiếng ra ngoài.

Vỏn vẹn bốn chữ: “Đụng vào thử xem!”

Huyện không còn cách nào khác, đành cử một nhân vật có tên có tuổi xuống, vừa xin lỗi vừa khen thưởng, đồng thời ám chỉ huyện sẽ không tham gia vào chuyện giữa đại đội Bình Đầu và thủ đô nữa.

Cuối cùng, hình ảnh vị lãnh đạo đeo hoa đỏ thắm bắt tay thân thiết với Đại đội trưởng được máy ảnh ghi lại, do cậu ta viết bài đăng lên tỉnh báo, vớt vát lại chút danh tiếng đang lung lay sắp đổ.

Ngay lúc nhà họ Cảnh tìm không ra người, đành phải cắn răng bỏ ra hai nghìn đồng chuộc cháu trai về thì thời tiết cũng ngày càng nóng bức, Điền Điềm cũng coi như đã “xuất sư”.

Mặc một chiếc váy liền thân màu trắng kiểu phương Tây, trên đầu cài chiếc kẹp tóc màu bạc, cô ta trông như cả người đang phát sáng, Nguyễn Hiện Hiện hài lòng vô cùng.

“Tôi đã chuẩn bị giấy xin phép và thư giới thiệu cho cô rồi, vé tàu ngày kia. Biết sau khi về phải xử lý Nguyễn Bảo Châu thế nào chưa?”

Điền Điềm vén lọn tóc con ra sau tai: “Em họ Bảo Châu làm những chuyện sai trái đó với tôi cũng không phải cố ý, em họ Hiện Hiện đừng hiểu lầm em ấy nữa. Lúc đó em ấy cũng là do tuổi còn quá nhỏ thôi mà.”

Ọe!

Nguyễn Hiện Hiện làm động tác nôn khan rồi gật đầu: “Có cái “mùi” đó rồi đấy, tiếp tục phát huy.”

Nghĩ đến cái gì đó, cô chạy tót ra ngoài như con ngựa đứt cương, một lúc sau bắt cóc Cố Thừa Hiên cả người lẫn xe lăn mang về, chỉ vào Điền Điềm rồi hỏi anh ta:

“Anh nói anh quen Cố Chính Trì, nhìn xem cái tạo hình này, có phải gu hắn thích không?”

Điền Điềm chớp chớp mắt vô tội: “Em họ, nói linh tinh gì thế? Anh Chính Trì rõ ràng thích Bảo Châu, cô đừng nói những lời gây hiểu lầm như vậy nữa.”

Anh ta lập tức quay ngoắt đầu sang một bên, dùng lực dụi mắt mấy cái: [Xin lỗi, đau mắt quá!]

Anh ta thả lỏng cơ thể dựa vào xe lăn, phải mất một lúc mới mở miệng: “Hắn thích kiểu con gái thế nào tôi không rõ. Vì môi trường sống, chủ nghĩa anh hùng cá nhân của hắn rất nặng.

Hắn rất thích cái kiểu được người khác khẳng định và sùng bái.

Hắn là con của vợ kế, trên đầu còn có một người anh cả cùng cha khác mẹ do vợ cả sinh ra.

Cố Chính Trì những năm đầu luôn bị người anh cả kia đè đầu cưỡi cổ.

Cô chỉ cần nắm bắt cơ hội, hạ thấp và dìm hàng người anh cả kia trước mặt Cố Chính Trì, hắn sẽ chú ý đến cô.”

Điền Điềm hoảng sợ: “Người anh trai còn ưu tú hơn cả Cố Chính Trì ư? Tôi hạ thấp dìm hàng anh ta, lỡ truyền đến tai đối phương, anh ta không giết chết tôi sao?”

Cố Thừa Hiên cười nhẹ: “Sẽ không đâu.”

Điền Điềm: “Tại sao?”

Ánh mắt anh ta xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói cực nhẹ: “Bởi vì người đó đã chết rồi.”

Cô ta lộ vẻ tiếc nuối, còn định hỏi thêm gì đó, ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện lóe lên, cô túm lấy xe lăn quay đầu chạy biến: “Hỏi cái gì mà hỏi? Không biết là tôi đang trả lương theo giờ à! Nói thêm với cô một câu thừa thãi cũng là tổn thất của tôi đấy.”

“Khó hiểu thật.” Điền Điềm lầm bầm một câu, tiếp tục soi gương luyện tập biểu cảm.

Nguyễn Bảo Châu dựa vào đâu mà ả làm đủ chuyện ác, cuối cùng lại là người nhận được nhiều nhất, sống sướng nhất chứ?

Tập mãi tập mãi, cô ta dần thất thần. Có phải nếu Nguyễn Bảo Châu biến mất, ông ngoại đứng giữa cô ta và Nguyễn Hiện Hiện, sẽ chỉ có thể chọn cô ta không?

Còn cả miếng ngọc bội bình an mà hai người đều đang tranh giành kia, thật sự là tín vật tìm con gái thất lạc của gia tộc quyền thế đỉnh cấp nào đó sao?

Nếu cô ta có được nó, đi trước một bước tìm được người nhận thân, liệu có phải cũng sẽ nắm được quyền lực? Được sống cuộc sống của bậc bề trên thật sự?

Cô ta nhìn vào gương, nắm chặt tay, ánh mắt lóe lên tia toan tính. Nguyễn Bảo Châu, Nguyễn Hiện Hiện, họ Nguyễn chẳng có ai là thứ tốt lành gì, vậy thì đừng trách cô ta...

Ba ngày chớp mắt đã trôi qua, Nguyễn Hiện Hiện đích thân đưa người ra ga tàu, chỉnh lại cổ áo cho cô ta.

“Nhớ kỹ, mục tiêu của cô chỉ có Nguyễn Bảo Châu. Những thủ đoạn nắm thóp lòng người tôi dạy cô, đừng có dùng lên người nhà họ Nguyễn. Ông nội đang ở thời điểm quan trọng để thăng chức. Trong lòng có oán hận cũng đừng phạm ngốc, có nhà thì chúng ta mới có ngày tháng tốt đẹp mà sống.”

Điền Điềm hít sâu một hơi, giả vờ không hiểu: “Em họ chẳng phải đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, là người không mong nhà họ Nguyễn sống tốt nhất sao? Sao nghe ý tứ của cô, hình như tôi hiểu sai rồi?”

“Không có.” Nguyễn Hiện Hiện chối bay chối biến, đôi mắt thoáng chút chột dạ như bị nói trúng tim đen: “Mặc kệ cô đấy, cái gì cần dạy tôi đã dạy rồi. Cô chỉ cần nhớ kỹ kẻ thù số một rồi giúp tôi lấy lại miếng ngọc bội bình an là đủ. Đến thủ đô gặp khó khăn gì, gọi điện thoại hay đánh điện báo cho tôi đều được, số điện thoại nhớ trong đầu chưa?”

Thấy cô lảng tránh sang chuyện khác, cô ta cơ bản đã khẳng định, cái gì mà đoạn tuyệt quan hệ, già chết không qua lại với nhau? Nguyễn Hiện Hiện chẳng qua là thả cô ta về để tranh đấu sứt đầu mẻ trán với Nguyễn Bảo Châu.

Nếu nhận thân không thành, ngư ông đắc lợi là cô vẫn còn nhà họ Nguyễn làm đường lui.

Cô đừng có mơ!

“Vậy tôi đi đây, cô bảo trọng.” Tự cho rằng lòng mình sáng như gương nhưng mặt không biến sắc, Điền Điềm ôm lấy Nguyễn Hiện Hiện đầy vẻ không nỡ rồi dứt khoát bước lên tàu hỏa vỏ xanh, đầu không ngoảnh lại.

Ngồi vào chỗ rồi còn mở cửa sổ vẫy tay chào.

Tàu hỏa xình xịch rời khỏi ga, ngay khoảnh khắc tầm nhìn trở nên mơ hồ, hai chị em người trên xe kẻ dưới ga đồng thời thay đổi nụ cười.

Nguyễn Hiện Hiện thản nhiên nghĩ: [Món quà do chính tay cháu điêu khắc, hy vọng ông nội sẽ thích!]

...

Tàu hỏa chạy một mạch về hướng thủ đô. Nghĩ đến việc nếu không có gì bất trắc thì sẽ không cần phải quay lại cái chốn nhà quê này nữa, máu nóng trong người Điền Điềm sôi sục.

Nhìn thấy người phụ nữ trẻ bế con bên cạnh, cô ta chẳng những không thấy ồn ào phiền phức, thậm chí còn chủ động hỏi han xem có cần giúp đỡ gì không...

Và thế là suốt dọc đường đi, cô ta nếm đủ mùi đời: Bị mất trộm, bị cướp giật, suýt chút nữa thì bị lừa bán. Lúc xuống tàu, trên người không còn một xu dính túi, cô ta suýt nữa thì phát điên.

Muốn gọi một chiếc xích lô nhưng trong túi rỗng tuếch, bất đắc dĩ, cô ta chỉ đành xách cái túi vải duy nhất còn sót lại, cuốc bộ bằng “xe số 11” về nhà.

Ga tàu cách nhà cô ta rất xa, xuống tàu lúc sáng sớm, mãi đến nửa đêm mới nhìn thấy cửa nhà.

Điền Điềm liều mạng đập cửa, vừa khóc vừa cười: “Mẹ, mẹ ơi mở cửa, con về rồi.”

Khi cánh cửa mở ra, nương theo ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ, cô ta nhìn người phụ nữ gầy guộc như que củi, lại còn bị hủy hoại một nửa khuôn mặt đứng bên trong, đồng tử cô ta co rút lại...

“Mẹ... Mẹ, sao mẹ lại ra nông nỗi này?”

Cô cả nhà họ Nguyễn che mặt, đột ngột quay đầu đi. Động tác lao vào lòng mẹ của Điền Điềm khựng lại giữa không trung, hai mẹ con cách nhau một cánh cửa mở toang, bốn mắt nhìn nhau.

“Mẹ!” Điền Điềm run rẩy vươn tay ra, muốn nhìn cho rõ hơn. Nhưng đột nhiên cô ta bị lôi tuột vào trong nhà, cánh cửa phía sau đóng sầm lại một tiếng “rầm”.

“Tại sao còn quay lại?”

“Mẹ chẳng phải đã bảo con đi rồi thì đừng bao giờ quay về nữa sao?”

“Sao con cứ không chịu nghe lời thế hả?”

Mỗi câu Nguyễn Tình thốt ra là một cái tát giáng mạnh xuống vai Điền Điềm. Nước mắt cô ta đảo quanh hốc mắt, cắn răng chịu đựng chứ không hề né tránh.

Hai mẹ con ôm nhau khóc một trận thỏa thuê. Dưới sự gặng hỏi liên tục của con gái, Nguyễn Tình mới nghẹn ngào kể lại nguyên nhân bị thương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »