Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 489

❊ ❊ ❊

Khi cô bị Phạm Thái Thái gọi một cuộc điện thoại bắt về đại đội, vẻ ngoài cô chẳng có gì thay đổi, vẫn là khuôn mặt mềm mại như cục bột nhưng sức bật bên trong khiến Mộc Hạ cũng phải dè chừng ba phần.

“Chúc mừng em, xuất sư rồi!” Mộc Hạ vốn cũng không phải kiểu tuyển thủ thiên về sức mạnh: “Với cơ thể này mà động thủ với em, thắng bại hai đứa mình năm ăn năm thua.”

Tiếp đó chị lại buồn cười nói: “Nhìn em bây giờ, chị không còn thấy mấy vị anh hùng tay không xé xác giặc trong phim ảnh là hư cấu nữa rồi.”

Nguyễn Hiện Hiện không cho là đúng. Năm ăn năm thua? Năng lực thật sự của cô không nằm ở bản thân, nếu dùng hết mọi thủ đoạn, Mộc Hạ đang biến thành cá mặn bây giờ chẳng có lấy một phần thắng.

Đang nói chuyện thì chuông điện thoại reo. Nghe xong những lời kể lể đầy vẻ đắc ý của Điền Điềm, cô chỉ quan tâm Nguyễn Kháng Nhật bị bệnh giang mai thế nào rồi?

Lời không thể nói rõ, Điền Điềm vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Mối quan hệ giữa tôi và Cố Chính Trì đang tiến triển rất tốt, hai lần tôi cố tình để lộ bóng lưng cho Nguyễn Bảo Châu nhìn thấy, ả đã mấy lần phát điên với Cố Chính Trì.

Nhưng điều khiến tôi không hiểu là Cố Chính Trì không phải người hiền lành gì, mấy lần tôi thấy anh ta nhịn đến giới hạn rồi, tại sao cứ phải chiều chuộng Nguyễn Bảo Châu?

Chỉ vì chút ơn cứu mạng đó sao?

Tháng trước anh ta bị đặc vụ địch ám sát một lần, lúc đó hai chúng tôi đang ăn cơm cùng nhau, tôi không nói là cứu anh ta nhưng cũng coi như cùng chung hoạn nạn.

Vậy mà anh ta đối với tôi chỉ là thân thiết hơn một chút, sự khác biệt giữa người với người lớn thế sao?”

Hỏi cô ư? Nguyễn Hiện Hiện ở cách xa ngàn dặm cũng chịu chết!

“Có lẽ trên người cô ta, có thứ mà Cố Chính Trì muốn chăng?”

Thấy cô cũng chẳng nói ra được nguyên do, Điền Điềm thở hắt ra: “Hai ngày nữa, tôi sẽ xuất hiện trước mặt Nguyễn Bảo Châu, biến chuyện Cố Chính Trì kim ốc tàng kiều thành sự thật.”

Vốn dĩ cũng là món quà gửi đến để chọc tức hai người đó, thành quả của Điền Điềm vượt quá mong đợi của cô, Nguyễn Hiện Hiện nghiêng đầu.

“Thế à? Chúc cô mã đáo thành công!”

Điện thoại vừa cúp, Phạm Thái Thái đẩy cửa bước vào: “Cục 507 cải tổ lớn, đầu tháng sau chính thức đổi tên thành Cục 749, cô nhất định phải về thủ đô rồi.”

“Tức chết chín cục?” (Chơi chữ đồng âm 749 - Khí tử cửu cục - Tức chết chín cục/Cửu Cúc phái)

Phạm Thái Thái mặt nghiêm túc, không tiếp lời trêu chọc của cô.

“Tôi không biết tại sao cô cứ khăng khăng đòi ở lại tỉnh Hắc nhưng cô chắc chắn muốn trơ mắt nhìn sau cải cách, miếng bánh mà Cung Dã đánh hạ được bị người khác chia chác sao?”

Lần đầu tiên Nguyễn Hiện Hiện lộ vẻ do dự.

Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng chạm vào viên đá nhỏ trên cổ tay, đó là nguồn tín hiệu cho biết nhiệt độ cơ thể và sinh mệnh của Cung Dã vẫn bình thường.

Nụ cười trên môi cô dần tắt.

Mộc Hạ thấy vậy, dẫn những người trong phòng lui ra ngoài trước.

Nguyễn Hiện Hiện cuối cùng cũng ngẩng đầu, mím môi: “Về thủ đô, tôi có thể tùy ý điều động máy bay chiến đấu không?”

Phạm Thái Thái: “???”

“Nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

Điều động máy bay chiến đấu, lại còn tùy ý? Sao cô không lên trời luôn đi?

Nhưng cậu không từ chối ngay, mà trần thuật một sự thật:

“Ngày 1 tháng 10 năm 1949, mặt trời mọc đằng Đông, nước ta có 17 chiếc máy bay bay qua bầu trời thủ đô. Trải qua chiến tranh, dự trữ quân sự trong nước còn mỏng, các nước đều đang chờ xem trò cười, trước đại lễ khai quốc, lãnh đạo đã chém đinh chặt sắt nói: Máy bay không đủ, chúng ta bay hai lần.

Đến nay mới qua 25 năm, tùy ý điều động máy bay chiến đấu, cô tự thấy có được không?”

Con hàng này đắc ý: “Việc không làm được ở thủ đô, tôi làm được ở tỉnh Hắc.”

Phạm Thái Thái phát cáu, hận không thể đấm cho cô một phát vào đầu. Bảo cô có việc thật nên ở lại tỉnh Hắc thì còn nghe được, đằng này ngày nào cô cũng chỉ ăn không ngồi rồi.

Cậu hít sâu một hơi, dịu giọng: “Cho nên cô ở lại tỉnh Hắc chỉ vì có thể điều động máy bay chiến đấu?”

“Chứ sao nữa?” Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày: “Đối tượng của tôi đi đảo quốc, một khi gặp nguy hiểm bất khả kháng, tôi có thể dùng súng ép lão Phong điều máy bay đi cứu viện ngay lập tức. Còn về thủ đô thì sao? Đối tượng của tôi xảy ra chuyện, muốn cứu viện cũng lực bất tòng tâm.”

Phạm Thái Thái sững người. Đây mới là nguyên nhân thật sự khiến cô thà ngày ngày ăn không ngồi rồi ở quê cũng đánh chết không chịu về thủ đô?

Cậu buột miệng nói: “Cung Dã gặp nguy hiểm, Cục 5... à không Cục 749 sẽ không trơ mắt nhìn đâu, sẽ lập tức phái người cứu viện.”

“Rồi sao nữa?” Nguyễn Hiện Hiện hỏi: “Cấp bậc của tôi trong cục là gì? Đến lúc đó liệu có cho một nhân vật nhỏ bé không tên không tuổi như tôi xen vào không?”

Phạm Thái Thái đảo mắt, nhân vật nhỏ bé? Cô mà có mặt mũi nói câu này, ai cũng như cô quất một roi mới đi một bước thế này thì thế hệ trẻ trong cục bao giờ mới ngóc đầu lên được?

Nguyễn Hiện Hiện dùng ánh mắt hồ nghi đánh giá cậu từ trên xuống dưới.

“Cảnh Tự không phải, cậu mới là phòng nhì của Cung Dã đấy chứ? Bánh kem bị chia, tôi là chính thất còn chưa vội, cậu vội cái gì?”

“Tôi không phải tôi không có cô đừng nói bừa.” Thái Thái nhảy dựng lên, dưới ánh mắt đầy thâm ý của Nguyễn Hiện Hiện mới từ từ bình tĩnh lại.

Cậu ho nhẹ: “Tôi với Cung Dã thật sự không thân.”

Nguyễn Hiện Hiện lôi ra một chiếc gương, bắt cậu tự soi cái bộ mặt đầy chột dạ của mình: “Nói lại câu không thân nữa xem nào?”

Phạm Thái Thái quay mặt đi, đánh chết cũng không nhận.

“Mà này, xúi giục tôi về thủ đô, có phải có sự chỉ đạo của lão Triệu không? Muốn tôi về giữ chỗ cho đồ đệ cưng của ông ấy à? Sắp có chuyện lớn xảy ra rồi sao?”

Con hàng này sờ cằm phân tích, miệng liền bị Phạm Thái Thái bịt lại. Cậu liếc nhìn ra cửa sổ, ý tứ không cần nói cũng rõ, vách có tai.

Nguyễn Hiện Hiện gạt phăng cái móng vuốt của cậu ra, hai tay chống cằm: “Này, con bọ hôi hám ở điểm thanh niên trí thức bao giờ thì xử lý?”

“Cô biết à?” Lần này người ngạc nhiên đổi thành Phạm Thái Thái.

“Xì! Một dị thuật giả thính tai thính mắt, do bên đảo quốc phái đến giám sát tôi chứ gì? Yên tâm đi, hôm nay người không có ở đại đội, vào thành phố truyền tin tình báo rồi.”

Thật ra cô của trước kia, đầu óc còn lâu mới linh hoạt được như bây giờ. Từ khi uống nước linh tuyền dài hạn, đầu óc dường như được phát triển lần hai.

Chuyện ngày xưa nhìn không ra nghĩ không thấu, giờ chỉ cần lướt qua trong đầu là hiểu.

Đang nói chuyện thì Hồ Hòa Thạc lái máy cày tới, hùng hổ xông vào phòng họp.

“Cái con nhóc ranh này, trốn việc đồng áng thì thôi đi, ngày mai nộp lương thực lên thành phố, cô lái xe đi đầu.”

Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, Nguyễn Hiện Hiện hì hục chổng mông tháo hết ghế xe chiếc Jeep của Cung Dã ra, chỉ chừa lại ghế lái.

Lái xe đến đại đội, mặc cho Đại đội trưởng chỉ huy người bốc lương thực lên xe.

Ánh mắt cô nhìn vào hư không, bất giác nhớ lại lời Thái Thái nói hôm qua. Cung Dã đi một mạch hơn bốn tháng rồi, cô quả thật có chút đứng ngồi không yên.

Hơn nữa không thể để người ta chia chác mất miếng bánh thuộc về đối tượng của cô thật được.

Đợi thêm chút nữa, anh đã hứa với lão Lý sẽ cùng lão vào sâu trong núi Trường Bạch một chuyến. Nếu ra khỏi đó mà Cung Dã vẫn chưa có tin tức, cô sẽ lên thủ đô.

Cũng có thể mượn nhiệm vụ lần này để nâng cao tầm ảnh hưởng trong cục, ít nhất phải đảm bảo nếu có chuyện vạn nhất xảy ra, cô phải có mặt trong đội cứu viện đầu tiên.

“Nghĩ gì thế?” Hồ Hòa Thạc chất xong bao lương thực cuối cùng hỏi cô: “Biết lát nữa phải làm thế nào chưa?”

Con hàng này nắm tay vẻ mặt kiên định: “Biết rồi, húc bay tất cả máy cày, dũng cảm tranh hạng nhất.”

Ngày hội nộp lương thực mỗi năm một lần, các công xã hận không thể thức trắng đêm để xếp hàng đầu tiên.

Cô cũng chẳng hiểu xếp hàng thì xếp hàng, ban ngày với nửa đêm có gì khác nhau không? Không biết cũng không dám hỏi, vì để trốn cái kiếp nạn thu hoạch mùa thu, Nguyễn Hiện Hiện tỏ ra đặc biệt tích cực trong vụ này.

Lương thực lần lượt được chất lên xe kéo, xe Jeep đi đầu, máy cày theo sau, đoàn xe dài dằng dặc không thấy điểm cuối bắt đầu khởi hành.

Ngày hôm nay, để đại đội nhà mình đến trạm lương thực sớm hơn, các nhà đều tung ra đủ mọi chiêu trò.

Có người nằm ngang đường đất chặn lối đi, có người cõng cụ cố đi đứng lập cập, chỉ với một tôn chỉ duy nhất: Thôn tao phải qua trước!

Phía trước nữa, một chiếc máy cày bị hỏng giữa đường.

Nguyễn Hiện Hiện lái xe chậm rì rì thò đầu ra nhìn. Hờ, tiếng chửi bới vang lên dưới làn khói đen kịt của chiếc máy cày đang kêu pạch pạch.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »