Việc Điền Điềm chảy máu ngất xỉu khiến Nguyễn Bảo Châu sợ hết hồn, vứt cái mắc áo đi, thử xem còn thở hay không, thấy vẫn còn thở tim mới rơi lại lồng ngực.
Nhìn thấy ông nội lên cơn co giật còn dữ dội hơn cả Điền Điềm đang hôn mê, sợ ông nội trong cơn nóng giận bắt ả đánh chết cô ta thật, ả vẫn chưa muốn gánh tội giết người đâu.
Ả đảo mắt một cái, nói giọng ác độc: “Đánh chết thì hời cho nó quá, nhà vệ sinh chưa dọn dẹp đâu, nhốt bà chị họ vào trong đó cho tỉnh cái não ra.”
Người bị lôi xềnh xệch một chân nhét vào nhà vệ sinh, khoảnh khắc cánh cửa gỗ mục nát đóng sầm lại trước mặt, Điền Điềm đột ngột mở mắt.
Cô ta không khóc không nháo, không phát ra nửa điểm âm thanh. Chỉ là cái nhà vệ sinh bẩn thôi mà, đừng nói là đống phân, độ kinh tởm còn kém xa hố xí ở quê.
Cô ta đợi mãi, đợi mãi, đợi đến khoảng mười hai giờ đêm, nhà nhà tắt đèn, đại viện chìm vào tĩnh lặng.
Bỗng nhiên một tiếng thét chói tai kinh thiên động địa xé toạc màn đêm yên tĩnh.
“Cứu mạng với! Nhà họ Nguyễn chứa chấp tội phạm, Nguyễn Kháng Nhật muốn giết người diệt khẩu, mưu sát cháu gái ruột rồi bà con ơi!”
Bốp!
Rầm!
Xoảng!
Một tiếng hô “Nhà họ Nguyễn chứa chấp tội phạm” vang lên, chẳng khác nào ném một quả ngư lôi xuống mặt biển đang yên ả.
Đèn đuốc nhà hàng xóm trái phải lần lượt sáng trưng. Nguyễn Kháng Nhật bật dậy khỏi giường, chân vừa chạm đất đã mềm nhũn... phịch một cái, hai đầu gối quỳ sụp xuống nền xi măng cứng ngắc.
Ai chứa chấp tội phạm cơ?
Nguyễn Kháng Nhật á?
Nguyễn Kháng Nhật là ai?
Ồ! Là mình đây mà!
Dưới lầu, tiếng kêu cứu vẫn vang lên không dứt.
Bộ não hỗn độn cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ông ta chống tay xuống đất định đứng dậy, chân đạp đạp mấy cái nhưng vì dậy quá gấp nên lực bất tòng tâm.
Ngã sấp mặt.
Mặt đập thẳng xuống đất.
Ông ta nhăn nhó đấm mạnh xuống sàn một cái rồi từ từ bò dậy.
Cửa lớn nhà họ Nguyễn sớm đã bị hàng xóm đạp rầm rầm.
“Nguyễn Kháng Nhật, ông mở cửa ra, tôi biết ông đang ở nhà.”
Tiếng kêu cứu bên trong càng lúc càng thê lương.
Hàng xóm tụ tập trước cửa ngày một đông, Lữ đại ca che chắn cho cha già phía sau, tung một cước cực mạnh đạp tung cửa sân.
Rầm!
Cánh cửa bật lại, đập trúng ngay trán Nguyễn Kháng Nhật đang chạy xuống lầu. Ông ta ôm trán, mông tiếp đất cái “bịch”, trước mắt tối sầm lại, tầm nhìn nhòe nhoẹt.
Dẫn đầu là Thủ trưởng Lữ và bà Vương cùng các lão cán bộ cách mạng nối đuôi nhau xông vào. Chẳng ai thèm liếc nhìn Lữ đoàn trưởng Nguyễn đang ngã chỏng vó không dậy nổi, mọi người cứ nương theo tiếng kêu cứu mà tìm đến cửa nhà vệ sinh...
Lớp cha chú có thể ngó lơ Nguyễn Kháng Nhật nhưng đám trẻ thì không. Mấy thanh niên đi cùng ông bà bố mẹ vội vàng xúm lại, bảy tay tám chân đỡ vị Lữ đoàn trưởng rõ ràng là ngã không nhẹ dậy.
Nguyễn Kháng Nhật lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngủ, cuối cùng cũng nhớ ra trong nhà vệ sinh còn nhốt đứa cháu ngoại và cũng nhận ra ai là người đang kêu cứu.
Nhìn những người hàng xóm không mời mà đến, sắc mặt ông ta còn khó coi hơn ăn phải hai cân phân. Ông ta đẩy phắt Lữ đại ca đang dìu mình ra, cắm đầu lao vào trong nhà.
Lúc ông ta đến nơi thì cửa nhà vệ sinh vừa vặn bị mở ra, các cụ già mặt không đổi sắc hứng trọn luồng xú uế xộc thẳng vào mặt.
Nhưng khi nhìn rõ bóng người máu me be bét co ro trong góc nhà vệ sinh, sắc mặt ai nấy cuối cùng cũng thay đổi. Các ông cụ đứng yên tại chỗ, bà Vương cùng con dâu tiến vào bế người ra.
Cô gái nhỏ toàn thân lấm lem bẩn thỉu, trán bị thương, mặt đầy máu, một tay túm chặt vạt áo trước ngực, vẻ mặt kinh hoàng tột độ.
Miệng lẩm bẩm khe khẽ: “Cứu cháu, cứu cháu với!”
Con dâu nhà họ Vương mềm lòng, cùng mẹ chồng hợp sức bế người đặt lên ghế sô pha.
Xuất thân có bao nhiêu vết nhơ đi nữa thì nói cho cùng cũng là do cha mẹ tạo nghiệp, đứa trẻ có tội tình gì?
Bà cụ Vương lấy chiếc áo đơn đang khoác trên vai đắp lên người con bé đang run lẩy bẩy rồi quay phắt lại, trừng mắt nhìn Nguyễn Kháng Nhật đang đứng chết trân.
Giọng bà kìm nén cơn thịnh nộ: “Nói đi, chuyện này là thế nào?”
Ánh mắt Nguyễn Kháng Nhật xuyên qua đám đông, chạm ngay phải đôi mày mắt nhìn thì có vẻ hoảng loạn nhưng thực chất là đang khiêu khích của Điền Điềm.
Ông ta không ngờ con nhóc chết tiệt này lại to gan đến thế, cô ta muốn hại chết ông ta sao?
Bị bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm, đầu óc Nguyễn Kháng Nhật xoay chuyển liên hồi, phải xử lý thế nào đây?
Vừa sợ con nhóc mở miệng nói ra sự thật dìm chết mình, lại sợ cô ta nói ra điều gì ảnh hưởng đến việc tranh cử Sư đoàn trưởng, lòng ông ta rối như tơ vò.
Việc cấp bách bây giờ là phải bịt miệng cô ta lại...
Nguyễn Kháng Nhật lao đến như hổ đói vồ mồi về phía Điền Điềm, tay run rẩy muốn ôm cháu ngoại vào lòng, giọng nói cũng run lên bần bật.
“Ai làm cháu ra nông nỗi này? Nói với ông, mẹ cháu vừa vào viện cháu lại bị thương, ông biết ăn nói sao với mẹ cháu đây? Hai mẹ con cháu rốt cuộc đã trêu chọc phải kẻ nào?”
Lão già khốn kiếp! Trong lòng Điền Điềm thầm mắng, đến nước này rồi mà vẫn không quên hắt nước bẩn lên người mẹ con cô ta, lời trong lời ngoài ám chỉ mẹ con cô ta gây họa bên ngoài nên bị trả thù!
Hơn nữa nhắc đến người mẹ đang nằm viện lúc này cũng là một lời đe dọa.
Quả nhiên, chạm phải ánh mắt trầm trầm đè nén của Nguyễn Kháng Nhật, đáy mắt ông ta toàn là cảnh cáo, như muốn nói: [Đừng có ăn nói lung tung, không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho mẹ mày.]
Cô ta rủa xả gia phả nhà họ Nguyễn cả trăm lần trong lòng rồi mở miệng, giọng yếu ớt: “Cháu... cháu không biết. Ngủ một giấc dậy thì đầu đau như búa bổ, phát hiện không chỉ bị thương, mà còn bị nhốt trong nhà vệ sinh đầy rẫy bẩn thỉu.”
Cô ta co rúm người lại như sợ hãi tột độ, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt với biểu cảm khác nhau của hàng xóm rồi khóc nấc lên:
“Cháu gọi ông ngoại, gọi em họ nhưng chẳng ai trả lời. Cháu nhớ ra chiều nay Bảo Châu cũng bị nhốt trong nhà vệ sinh như thế này, sợ mọi người gặp nạn nên chỉ biết lớn tiếng kêu cứu. Ông ngoại, ông không sao thì tốt quá rồi!”
Cô ta chỉ điểm người đầu tiên bị nhốt trong nhà vệ sinh là Nguyễn Bảo Châu, ý nói nếu có bị trả thù thì cũng là tai họa do ả mang về nhà.
Đồng thời cũng chừa lại đường lui trong lời giải thích của mình.
Chỉ dựa vào việc mình bị thương và bị nhốt trong nhà vệ sinh mà muốn hủy hoại nhà họ Nguyễn là chuyện viển vông nhưng cô ta muốn nắm lấy điểm này để đàm phán với lão già kia.
Nghe cô ta không nói toạc ra nguyên nhân bị thương thật sự, Nguyễn Kháng Nhật mới thả lỏng được một nửa cõi lòng thì bên tai bỗng vang lên tiếng quát lớn.
“Nói hươu nói vượn!”
Ông cụ Lữ mặt đầy giận dữ: “Cái gì mà kẻ gian hành hung, coi chỗ này là cái chợ vỡ chắc? Lưu manh côn đồ nào cũng có thể trà trộn vào được à? Ngộ nhỡ là đặc vụ địch, cái mạng già của đám chúng tôi liệu có còn giữ được không?”
Ông lại nói: “Nửa buổi chiều nhà ông đã có tiếng kêu cứu, tôi cứ tưởng mình nghe nhầm. Thằng nhóc nhà họ Cố vào xem rồi bảo không có gì, tối đến lại náo loạn thế này... Nguyễn Kháng Nhật, ông còn không mau khai thật ra?”
Nguyễn Kháng Nhật rùng mình một cái, đang định tìm từ biện bạch thì ánh mắt lảng tránh của Điền Điềm đã hướng về phía góc cầu thang tầng hai, nơi Nguyễn Bảo Châu đang lén lút thò đầu ra nhìn.
Môi cô ta hé mở, không thành tiếng nói ba chữ: “Đến lượt mày!”
Nguyễn Bảo Châu không hiểu khẩu hình, chỉ trực giác thấy ánh mắt đó thật đáng sợ. Ả không muốn dính vào rắc rối, lại không muốn bỏ lỡ màn kịch hay nên mới nấp ở góc cầu thang.
Giây tiếp theo, chỉ thấy Điền Điềm vẻ mặt hoảng hốt nắm lấy tay bà Vương, giọng điệu nôn nóng.
“Bảo Châu, động tĩnh lớn thế này mà Bảo Châu vẫn chưa xuất hiện, em ấy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Cầu xin bà cứu em họ cháu với.”
Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật sa sầm, định đích thân lên lầu nhưng bà Vương đã đứng thẳng dậy, ánh mắt đầy ẩn ý rơi trên khuôn mặt căng thẳng của ông ta.
“Bảo Châu là con gái, tôi dẫn em gái nhà họ Lý lên lầu một chuyến, có chuyện gì sẽ gọi các ông.”
Trong lúc nói chuyện, cảnh vệ nghe thấy động tĩnh đã chạy tới, bao vây trong ngoài nhà họ Nguyễn kín như bưng.
Nghe nói nhà họ Nguyễn có thể đang chứa chấp kẻ gian lai lịch bất minh, lại thấy vị lão bà được coi như quốc bảo này định đích thân lên lầu bắt trộm, ba hồn bảy vía của đội trưởng cảnh vệ suýt thì bay mất hai.
“Cụ cẩn thận chân tay, việc này cứ giao cho chúng cháu. Ở đây toàn là bậc cha chú của cháu Bảo Châu, an nguy là quan trọng nhất.”