Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 477

❊ ❊ ❊

“Đừng nói nữa! Mặt mẹ là do tai nạn.” Điền Điềm dường như không ngờ người đột ngột lớn tiếng ngắt lời mình lại chính là mẹ.

Cô ta như sụp đổ: “Mẹ!”

Chát!

Một cái tát vang dội giáng xuống mặt, đầu Điền Điềm lệch sang một bên.

Cô ta nhìn mẹ mình với vẻ không thể tin nổi.

Tay Nguyễn Tình run rẩy, đôi mắt van lơn như đang cầu xin con gái đừng nói nữa. Trong mắt Điền Điềm nước dâng lên loang loáng, cô ta cắn môi cúi đầu.

Mẹ kiếp, chính là cái tư thế và góc độ khóc này. Nguyễn biến thái bắt cô ta ngày nào cũng phải luyện tập trước gương, bắt buộc phải khóc cho đẹp, khóc không ra thì đánh.

Đánh đến khi nào khóc thì thôi.

Cô ta nghi ngờ Nguyễn Hiện Hiện bản thân không biết khóc nên mang lòng ác ý với tất cả những người phụ nữ khóc đẹp.

Trong đầu đang suy nghĩ lung tung, giọng nói nghiêm nghị của mẹ đã vang lên trên đỉnh đầu: “Điền Điềm, sao con lại trở nên như vậy? Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, chúng ta là người một nhà, va chạm trong cuộc sống là điều khó tránh khỏi. Sao con có thể vì thế mà trả thù riêng? Lại còn nhốt em họ vào nhà vệ sinh? Còn không mau xin lỗi?”

“Con xin lỗi!” Điền Điềm ngẩng phắt đầu lên, những giọt nước mắt tủi thân lăn dài trên má, giọng nghẹn ngào: “Là do con bất bình, cố ý trêu chọc em họ. Con... con sai rồi!”

Nói xong, cô ta khóc nức nở chạy biến vào trong phòng.

Nguyễn Tình rõ ràng rất đau khổ nhưng vẫn phải cố sức tỏ ra lấy lòng.

“Bố, đều là do con dạy dỗ con gái không nghiêm, để nó lớn thế này rồi mà vẫn không hiểu chuyện như đứa trẻ ranh, bố đừng chấp nhặt với nó.”

Cố Chính Trì vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa đơn, một tay chống đầu, ánh mắt thâm sâu khiến người ta không nhìn ra cảm xúc.

Những điều năm xưa không hiểu, hôm nay dường như đã tìm thấy đáp án trên người người mẹ này.

Tại sao những việc hắn không làm, mẹ lại cứ ép hắn nhận lỗi trước mặt ông nội? Hóa ra họ đều là đang bảo vệ con cái mình thôi!

Các vị trưởng bối quyền uy chưa bao giờ cần chân tướng. Tâm thiên vị ở đâu, chân tướng nằm ở đó.

Càng nhảy nhót cao, càng chết nhanh.

Nếu không nhờ mẹ hắn những năm đó nhẫn nhục chịu đựng, cộng thêm việc anh cả lại chói sáng như vậy thì dù hắn đúng hay sai, chỉ cần phản kháng một chút, ông nội sẽ tống hắn ra biên phòng xa xôi ngay lập tức.

Sẽ không bao giờ cho phép hắn bước chân vào cửa nhà đó nữa.

Tay áo bỗng nhiên bị ai đó kéo nhẹ, Cố Chính Trì hoàn hồn, thấy Nguyễn Bảo Châu với vẻ mặt tủi thân cố tỏ ra kiên cường đang kéo tay áo hắn.

“Anh Chính Trì, anh đừng trách chị họ, chị ấy chỉ là lo lắng cho cô cả nên mới nóng giận thôi, không phải người lòng lang dạ sói đâu.”

Cố Chính Trì nhìn sâu vào khuôn mặt kiều diễm đang ở ngay gần trong gang tấc, đáy lòng không kìm được dâng lên một nỗi chán ghét.

Giống quá!

Giống hệt cái cách anh cả hắn mỗi lần thắng lợi, luôn giả nhân giả nghĩa khuyên giải bà Cố như vậy.

“Mẹ, đừng giận nữa, mẹ nên trách bố, là bố không quản được nửa thân dưới, con người ta cũng có rồi chẳng lẽ lại nhét vào bụng lại?”

Ngoài mặt là khuyên, thực chất là châm ngòi.

Làm cho mụ đàn bà kia càng phát điên dữ dội hơn.

Cảm giác buồn nôn xộc lên cổ họng, hắn giật mạnh tay áo về: “Đừng chạm vào tôi!”

Hành động bất ngờ khiến Nguyễn Bảo Châu kinh ngạc cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức: “Anh không tin em!”

Kế đó, ả cười tự giễu: “Phải rồi, em nói tai nạn đó em cứu anh, anh chưa bao giờ tin, vậy thì em không nói nữa, đỡ làm người ta chán ghét.”

Tỉnh táo... không, phải nói là sau khi chán ghét rồi thì nghe lời ả nói, câu nào cũng đầy thâm ý, lại muốn lôi ơn cứu mạng ra uy hiếp sao?

Ả không đòi hỏi thù lao, không phải là không muốn, mà là muốn nhiều hơn.

Cố Chính Trì hít sâu một hơi, giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ả, nói đầy ẩn ý:

“Bị nhốt trong nhà vệ sinh, tôi là người đầu tiên đến hiện trường, đã nói với em là do cái chổi bị đổ chặn mất cửa rồi, đồng chí tốt sẽ không bao giờ đổ oan cho người khác, đúng không?”

Nguyễn Bảo Châu trợn mắt há hốc mồm.

Nguyễn Kháng Nhật nheo mắt lại.

Nguyễn Tình cảm thấy... con gái mình thật sự trưởng thành rồi.

Sắc mặt Nguyễn Bảo Châu trắng bệch như tờ giấy, lùi lại một bước như chịu uất ức tày trời. Sao lại như thế được?

Anh Chính Trì đang nói đỡ cho cặp mẹ con đê tiện kia sao? Ả không hiểu lầm đấy chứ?

Ả tưởng Cố Chính Trì đi theo là đã ngầm thừa nhận Điền Điềm hại ả!

Tại sao đột nhiên lại đổi ý?

Ả không chấp nhận được, không chấp nhận được đối tượng của mình lại nghiêng về phía người khác, ả không cho phép!

“Anh Chính Trì.” Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ngay khi Nguyễn Bảo Châu sắp phát tác, Nguyễn Kháng Nhật đã chặn ả lại.

Ánh mắt ông ta đảo qua lại giữa hai người, đăm chiêu suy nghĩ.

“Chuyện này là do ông nghĩ sai, nóng vội nên hồ đồ, quá sợ hai đứa nhỏ vì chút hiểu lầm mà nảy sinh xích mích.”

Rồi ông ta quay sang nói với Nguyễn Tình: “Đừng nói không phải Điền Điềm, mà cho dù có là hiểu lầm nhỏ giữa hai chị em thì đã sao? Lão già này bên cạnh chỉ còn lại hai đứa cháu gái, mong là chúng nó đều tốt đẹp. Con làm mẹ cũng thật là sao có thể không tin con gái mình mà đánh nó chứ?”

Ông ta suy tính rất rõ ràng, ngàn sai vạn sai không thể là lỗi của Bảo Châu được, điều đó ảnh hưởng quá lớn đến ấn tượng của ả trong lòng Cố Chính Trì.

Ban đầu ông ta chỉ muốn Cố Chính Trì thấy, bất kể ai đúng ai sai, người làm ông nội như ông ta đều sẽ vô điều kiện thiên vị Bảo Châu, không ngờ hắn lại không ăn cái chiêu này sao?

Nguyễn Tình ngẩn ra một chút, vội vàng hùa theo: “Bố nói phải, hiểu lầm giữa hai đứa trẻ, lại làm phiền bố phải đích thân chạy một chuyến.”

“Chuyện nhỏ không hỏi đến, đợi thành chuyện lớn mới nghĩ cách giải quyết sao?” Nguyễn Kháng Nhật quở trách một câu nhưng giọng điệu không hề nghiêm khắc.

Cố Chính Trì cười khẩy trong lòng, biết nhìn sắc mặt người khác thế này, sao không ra quân khu mà trông cửa?

Trên người đang mang một món nợ cứu mạng, hắn sẽ không buông lời ác ý, truyền ra ngoài người ta lại bảo hắn vong ân bội nghĩa.

Bất kể sau này hắn và Nguyễn Bảo Châu thế nào, cái ơn này phải trả trước đã, để không ai nói ra nói vào được.

Quyết định xong, hắn liếc nhìn Nguyễn Bảo Châu đang đứng không vững rồi chuyển ánh mắt sang Nguyễn Kháng Nhật.

“Ông cụ quả không hổ là lão binh bước ra từ chiến trường, giác ngộ thật cao, gia hòa mới vạn sự hưng.”

Tim Nguyễn Kháng Nhật đập thình thịch, ông ta đã nhận ra có gì đó không ổn nhưng chưa biết cụ thể là ở đâu, chỉ nghe Cố Chính Trì mở miệng.

“Bảo Châu có ơn cứu mạng tôi, thế này đi, tôi có một vị trưởng bối ở bệnh viện quân khu thủ đô, ông ấy là “thánh thủ” về ngoại khoa. Tôi có thể nhờ ông ấy khám cho dì Nguyễn, xem thử trên mặt còn khả năng chữa khỏi hay không. Cũng coi như giúp Bảo Châu bù đắp lỗi lầm vô ý. Giải quyết vấn đề từ gốc rễ thì chị em mới không hiềm khích sâu thêm, em thấy sao hả Bảo Châu?”

Hắn nghĩ nếu năm xưa cũng có một người giống như hắn, nguyện ý giúp mẹ hắn một tay thì những ngày tháng tuổi thơ của hai mẹ con hắn liệu có dễ thở hơn chút nào không?

Làm thế cũng có thể trả dứt điểm cái gọi là ơn cứu mạng của Nguyễn Bảo Châu.

Hắn đứng dậy xem giờ: “Vừa khéo, vị trưởng bối kia của tôi tối nay trực đêm, chữa bệnh thì nên sớm không nên muộn, bây giờ chúng ta qua đó một chuyến.”

Đôi mắt đẹp của Nguyễn Bảo Châu tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Ả hiểu rồi, ý hắn là lấy danh nghĩa vì tốt cho ả mà trả ơn cứu mạng lên người hai mẹ con kia.

Dựa vào cái gì?

Nguyễn Bảo Châu điên tiết: “Tôi không đồng ý! Một kẻ ngoại tình trong hôn nhân, một đứa con hoang, loại ti tiện đẻ ra thứ nghiệt chủng, có tư cách gì nhận ơn huệ của tôi? Cố Chính Trì, anh là đối tượng của tôi, không phải của bọn họ!”

Thấy ả gầm lên như mụ điên, sâu trong đáy mắt Cố Chính Trì thoáng qua vẻ chán ghét, giọng nói rất bình tĩnh nhưng ngữ khí lại nặng thêm ba phần.

“Đồng chí Nguyễn, chúng ta chỉ là bạn bè, hơn nữa cô lại là phụ nữ đã có chồng, xin hãy chú ý lời nói.”

Dứt lời, Nguyễn Bảo Châu ngã ngồi phịch xuống ghế, trên mặt toàn là vẻ kinh hoàng.

Bạn bè? Hắn lại nói bọn họ chỉ là bạn bè?

Vậy những cái nắm tay khi không có ai kia, tính là cái gì?

“Ồ, những đêm nương tựa bên nhau, tâm sự tỏ bày, mưa tạt lá chuối đến tận bình minh, rốt cuộc là cái gì... á!”

Coi như ả bị thiếu một dây thần kinh đi, chưa ly hôn với Lục Nghị mà đã vội vàng muốn tóm lấy người đàn ông thứ hai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »