Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 495

❊ ❊ ❊

Giở trò lưu manh, chuyện này Hướng Noãn từng nói với ông.

Đàn ông trong thôn đi tiểu bậy đầy rẫy ra đấy, ông cứ tưởng con gái nhìn thấy thứ không sạch sẽ nên nghĩ nhiều.

Lúc đó còn khuyên con gái không có việc gì thì đừng chui vào mấy xó xỉnh.

Dân thôn cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đâu đã gặp loại quái gở này bao giờ, nghe còn chưa từng nghe qua!

Thằng ranh con khốn nạn, Hướng Hồng Quân vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Tưởng Văn Lễ.

“Bốp” một tiếng, đầu Tưởng Văn Lễ lệch hẳn sang một bên, lỗ tai ù đi.

“Làm cái gì mà đánh em trai tôi? Công an phá án còn cần chứng cứ, các người bắt nạt anh em tôi không phải người bản địa nên muốn đánh muốn chửi tùy thích sao?”

Tưởng Văn Minh cố gắng đẩy Hướng Hồng Quân ra, đẩy mấy cái, không nhúc nhích!

Thì... ngượng.

Hướng Hồng Quân cười gằn, nụ cười mang theo vẻ dữ tợn thấu xương, không chút do dự cầm tẩu thuốc đập toạc trán Tưởng Văn Lễ.

Giọng nói như bọc lấy vụn băng: “Nguyên nhân à? Lời nói ra như bát nước đổ đi, cậu có chắc muốn tôi nói toạc móng heo mọi chuyện ra không?”

Đồng tử Tưởng Văn Minh co rút lại, đầu quay phắt sang nhìn đứa em trai ruột đang bị đập đầu rơi máu chảy.

Việc nhà mình mình biết, em trai lén lút có cái đức hạnh gì, làm anh trai lẽ nào lại không rõ?

Gã ta từng ngăn cản nhưng tên khốn này nói thế nào?

Em trai nói không nhịn được, vả lại loại chuyện này nhất định sẽ không để người khác biết, đối tượng gã chọn đều là đều là mấy bé gái vài tuổi...

Còn nói cái gì mà lộ ra để người ta nhìn thấy, gã mới có khoái cảm!

Bây giờ thì sướng rồi, sướng lên tận trời rồi!

“Xem ra cậu đều biết cả.” Hướng Hồng Quân hừ lạnh một tiếng.

“Hai lựa chọn, hoặc là đi nông trường, hoặc là đi ngồi tù mọt gông!”

Tưởng Văn Lễ cúi gằm mặt suốt quá trình không nói một lời, sợ mình chỉ cần có một động tác nhỏ sẽ chọc giận đám người quê mùa này triệt để.

Tưởng Văn Minh nhìn đám dân thôn hung thần ác sát, lại nhìn đứa em trai ruột sắp bị cơn giận nhấn chìm.

Gã ta nhắm mắt lại.

Gã ta biết, đi nông trường cùng lắm là chịu khổ một năm nửa năm.

Còn đến cục công an... thời buổi này đang bắt lưu manh rất gắt gao, em trai gã ta chỉ có một kết cục là ăn kẹo đồng.

Mở mắt ra, lòng gã ta nguội lạnh như tro tàn: “Chúng tôi đi nông trường cải tạo!”

Cơn giận của dân thôn lúc này mới vơi đi một chút: “Hừ! Cái thứ gì đâu!”

Những bãi nước bọt vừa bẩn vừa hôi thối thi nhau bay tới, suýt nữa nhấn chìm hai người. Tưởng Văn Minh buồn nôn muốn chết nhưng phải ráng nhịn, không dám nôn.

Từ xa có hai đồng chí công an đi tới, mở miệng quát: “Làm cái gì đấy?”

Dân thôn người nhìn trời, kẻ nhìn đất, còn có người quan tâm hỏi han bộ đồ ngủ họa tiết trúc của Nguyễn Hiện Hiện sao mà đẹp thế, y hệt cái rèm cửa nhà bà con trên thành phố của họ.

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

Biết thế không lấy vải thừa may rèm cửa để may áo ba lỗ với quần đùi!

Công an đi đến gần, lớn tiếng hỏi xảy ra chuyện gì. Dân thôn chẳng ai tiếp lời, ánh mắt nhìn anh em nhà họ Tưởng chỉ có một ý tứ duy nhất:

[Nói đi! Có gan thì nói toẹt cái nguyên nhân thật sự mày bị đánh ra.]

Chỉ cần mày dám, bọn tao liều mạng không cần danh tiếng nữa cũng nhất định tiễn mày đi ăn kẹo đồng.

Tưởng Văn Minh chạm phải ánh mắt đó liền hiểu, gã ta khó khăn mở miệng: “Mấy tháng trước chúng tôi nợ tiền thanh niên trí thức Nguyễn không trả được, tự nguyện xin đi nông trường cải tạo.”

Công an: “???”

Kẻ ngu năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều!

“Thế vết thương trên đầu cậu là sao?”

Dưới sự bức bách của hai luồng ánh mắt sắc bén, Tưởng Văn Lễ đừng nói là trả lời, đến đầu cũng không dám ngẩng lên, sợ hãi đến mức toàn thân run cầm cập.

Tưởng Văn Minh: “Em trai tôi tự đi đứng không cẩn thận bị ngã, dân thôn bảo nước bọt có tác dụng sát trùng, đang giúp em trai tôi đấy!”

Công an lại lần nữa: “???”

Đương sự đã tự thừa nhận là do bất cẩn ngã, công an cũng không nhìn bọn họ nữa, phất tay một cái. Hướng Hồng Quân liền cho dân thôn giải hai người đi.

Ông quay đầu lại hỏi: “Vụ án có tiến triển rồi sao, hay là về thôn thăm hỏi?”

Đồng chí công an xua tay, từ chối điếu thuốc Hướng Hồng Quân đưa tới, chân dài bước tới, tay to vươn ra, túm chặt lấy gáy Nguyễn Hiện Hiện đang rình cơ hội bỏ trốn.

Lần này không đợi hai người nói, cô đã mếu máo nói ra lời thoại quen thuộc: “Lại là tôi!”

Đồng chí công an cười dữ tợn: “Cô cũng biết thế hả? Xin cô hai điếu thuốc không quá đáng chứ?”

Nguyễn Hiện Hiện cực kỳ không tình nguyện, móc móc mót mót từ trong túi ra một bao thuốc lá hiệu “Cần Kiệm”, nghĩ ngợi một lúc, rút ra hai điếu.

Hướng Hồng Quân quay mặt đi, không nỡ nhìn.

Chưa nói đến việc con hàng này đào đâu ra loại thuốc lá Cần Kiệm năm xu một bao, mà lại còn chỉ cho có hai điếu?

Nếu ông là công an, ông bắt con hàng này đi ngay lập tức.

Đồng chí công an chán nản xua tay: “Thôi để truyền cho con cháu đời sau đi, giữ lại mà cúng mình dịp lễ tết.”

Ở đây không phải chỗ nói chuyện, bốn người di chuyển sang bên hông điểm thanh niên trí thức, mọi người thu lại vẻ đùa cợt trên mặt. Nguyễn Hiện Hiện hỏi: “Có manh mối gì chưa?”

Đồng chí công an chân dài gật đầu: “Cái thằng nhãi họ Diệp kia không hổ danh là thanh niên trí thức từng đi học hai năm, cứ cắn chết là chỉ dạy Hồ Đại Bảo sát sinh để giúp hắn ta làm việc, đánh chết cũng không thừa nhận dạy giết người.”

Hướng Hồng Quân liếc hai người một cái, cười khẩy: “Chỉ có chút thủ đoạn ấy thôi à?”

“Đâu có!” Công an tiếp lời: “Bằng chứng chưa đủ, không thể dùng biện pháp mạnh được.”

“Vậy các anh tới đây là?”

“Hồ Hòa Thạc tố cáo cha con nhà họ Hồ hãm hại vợ con hắn, cung cấp vài cái tên, chúng tôi tới đây để dẫn người về điều tra.”

Đang nói chuyện thì loa phóng thanh của đại đội vang lên, kế toán thông báo Nguyễn Hiện Hiện đến văn phòng đại đội nghe điện thoại, có người từ tỉnh thành gọi tìm cô.

Nguyễn Hiện Hiện gật đầu chào ba người rồi chạy thẳng đến văn phòng đại đội.

Người gọi điện đến là một người ngoài dự đoán: “Hiện Hiện, chú là Giả Vĩnh Quân.”

“Trưởng phòng Giả?” Nguyễn Hiện Hiện ngạc nhiên.

Giọng Giả Vĩnh Quân nghiêm túc: “Là cháu đã lật lại vụ án mạng ở đại đội Bình Đầu nhiều năm trước sao?”

Chỉ một câu nói, Nguyễn Hiện Hiện đã hiểu rõ ngọn ngành. Vụ án vợ con Hồ Hòa Thạc bị sát hại có liên quan đến con gái của một vị lãnh đạo.

Giả Vĩnh Quân gọi điện tìm cô lúc này, đoán chừng vị lãnh đạo kia không phải đồng nghiệp của ông ấy thì cũng là người quen biết.

Suy nghĩ xoay chuyển trong đầu, cô cười nói: “Thật sự không phải cháu, nghi phạm của vụ án hiện giờ lại dính líu đến một vụ án mạng khác nên vụ án năm xưa mới bị nhắc lại. Sao thế ạ? Chú Giả cũng có hứng thú à?”

Giả Vĩnh Quân cũng là người thông minh, nghe ra vụ án năm xưa có thể không đơn giản như hồ sơ ghi chép là mẹ chồng giết con dâu, người kia đã lừa ông ấy.

Im lặng một lúc lâu, ông ấy nói: “Không có gì, một người quen nhờ chú hỏi giúp, hỏi ra mới biết cháu cũng dính líu vào trong đó nên mới gọi điện đến hỏi thăm tình hình cụ thể.”

Nguyễn Hiện Hiện: “Tình hình cụ thể bên này cũng chưa có kết luận, đại khái là thiên kim tiểu thư của một vị lãnh đạo nào đó cướp chồng người ta, vì thế mà liên kết với dân thôn địa phương hành hung giết người. Sau đó râu ông nọ cắm cằm bà kia, chuyện lớn hóa nhỏ. Cháu nói thế, chú Giả có hiểu không ạ?”

Tiếng thở ở đầu dây bên kia rõ ràng nặng nề hơn ba phần, một lát sau giọng nói trầm trầm truyền lại: “Biết rồi, điều tra cho kỹ, nhất định đừng để người tốt phải chịu oan ức.”

Điện thoại cúp máy, Nguyễn Hiện Hiện cười một tiếng, nhướn mày. Đây là nhờ vả quan hệ, tìm đến tận chỗ chú Giả của cô sao?

Nếu không có cô khuấy đảo ở trong, lại được ông ấy hỏi thêm một câu thì vụ án này khả năng cao sẽ lại bị đình chỉ một lần nữa.

Trở lại điểm thanh niên trí thức, mấy người dân thôn đi đường chân nam đá chân chiêu đang đi theo sau công an hướng về phía cổng thôn.

Hướng Hồng Quân ngồi ở bậc cửa rít thuốc, ánh mắt sâu thẳm nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang đi tới, cô nói:

“Người đã bị giải đi rồi? Kẻ bên trên có khả năng nhúng tay vào đã bị cháu chặn họng rồi, lão Hồ cuối cùng cũng sắp được rửa oan!”

“Ai bảo... không phải chứ!”

...

Cục công an!!!

Một ngọn đèn sợi đốt chói mắt chiếu thẳng vào mặt, một ông già trong dòng tộc họ Hồ sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.

Đồng chí công an ngồi sau ánh đèn đập mạnh tệp hồ sơ xuống bàn “Rầm” một tiếng.

“Hồ Thiết Trụ, nam, 58 tuổi, nhiều năm trước tham gia vào vụ án sát hại Thẩm Linh. Hồ Bân đã khai nhận ông là chủ mưu, là hung thủ, ông có nhận tội không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »