Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 481

❊ ❊ ❊

Nói cách khác, nếu lỡ có cảnh tượng gì “phi lễ chớ nhìn” thì họ cũng là bậc cha chú, tính mạng quan trọng hơn danh tiếng.

Bà Vương không cố chấp, mùa mưa cộng thêm tuổi cao khiến chân bà thường xuyên đau nhức, đi lại quả thật không nhanh nhẹn bằng đám thanh niên.

“Tôi lên cùng các cậu.” Nguyễn Kháng Nhật hăng hái đi đầu.

Chân vừa định bước, đường đi phía trước đã bị một họng súng đen ngòm chặn lại, sắc mặt đội trưởng cảnh vệ lạnh tanh.

“Lữ đoàn trưởng Nguyễn đừng đi lại lung tung, tốt nhất là cứ ở yên tại chỗ.”

Đến lúc này, sự việc đã hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của Nguyễn Kháng Nhật.

Nguyễn Bảo Châu đang nấp ở cầu thang không ngờ lửa lại đột nhiên cháy lan đến mình. Người ta cuống lên thì cái đầu thông minh thường hay nảy số.

Ả muốn chạy ngược về phòng, giả vờ như vừa ngủ dậy không biết gì cả nhưng ả đã quên mất những người có mặt ở đây là ai.

Chưa nói đến các lão cán bộ cách mạng gừng càng già càng cay, chỉ riêng đám cảnh vệ cũng đều là những tay thiện chiến thân kinh bách chiến.

Ả vừa mới cử động, tai người đội trưởng cảnh vệ đã giật nhẹ, nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén quét về phía cầu thang phát ra tiếng động.

Chỉ thấy một bóng đen đang khom lưng, rón rén như ăn trộm định di chuyển lên lầu...

Anh ta quát lớn: “Tìm thấy rồi, bắt lấy hắn!”

Đám cảnh vệ ùa lên, Nguyễn Bảo Châu hoảng hốt chạy thục mạng, toan lao đầu vào phòng, chỉ cần trong phòng không có ai khác, ả hoàn toàn có thể nói mình không biết gì hết.

Ý tưởng thì hay đấy nhưng cặp chân dài của cảnh vệ ba bước gộp làm hai, chỉ trong vài nhịp thở đã đuổi kịp ả.

Nguyễn Bảo Châu chỉ thấy hai cánh tay đau nhói, sau đó trời đất quay cuồng, lưng đập mạnh xuống chiếu nghỉ cầu thang, miệng không tự chủ được hét lên một tiếng thảm thiết “Á”.

Phát hiện người mình vừa quật ngã là một nữ đồng chí, người cảnh vệ sững sờ trong giây lát.

Nhưng thời buổi này nữ đặc vụ địch cũng không thiếu, người cảnh vệ không dám lơ là lại lần nữa lao lên khống chế, khóa tay áp giải người đi xuống.

Nhìn thấy đứa cháu gái bị áp giải xuống lầu trong tình trạng tay bị bẻ quặt ra sau, gần như rơi vào trạng thái bán hôn mê, Nguyễn Kháng Nhật nhắm mắt lại.

Có người không biết là vô tình hay hả hê ngạc nhiên thốt lên một tiếng: “Ủa, đây không phải cháu gái nhà ông Kháng Nhật sao? Sao lại bị bắt như bắt trộm thế này?”

Những người già sống hơn nửa đời người làm sao không nhìn ra, đây là do không muốn rước họa vào thân nên nấp ở góc tường xem náo nhiệt, kết quả bị coi là kẻ gian mà bắt lại.

Vừa thấy may mắn vì con bé nhà họ Nguyễn không sao, lại vừa phỉ nhổ khinh thường cái tính cách bạc bẽo, cháy nhà hàng xóm bình chân như vại của ả.

Người xảy ra chuyện, bị thương kia, lại chính là chị họ ruột của ả...

Nguyễn Kháng Nhật bước tới đón lấy người vào lòng, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Người cảnh vệ bắt nhầm người cũng ngượng ngùng, châm chọc một câu: “Lén la lén lút, động tác cũng chuyên nghiệp gớm.”

Nguyễn Kháng Nhật: “...”

Đội trưởng cảnh vệ sau khi hỏi rõ sự tình liền sải bước đi tới.

“Theo lời đồng chí Điền, nhà vệ sinh của ông ban ngày bị tắc, cháu gái Bảo Châu bị nhốt một lần, nghi ngờ có kẻ gian phá hoại, tại sao ông không báo cáo?”

Câu này bảo Nguyễn Kháng Nhật trả lời sao đây?

Chẳng lẽ nói: [Tôi nghi ngờ kẻ gian là cháu ngoại, chuyện vặt trong nhà không cần báo cáo à?]

Trước mặt bao nhiêu hàng xóm láng giềng mấy chục năm mà bảo ông ta nói ra lời nghi ngờ cháu ngoại mình, ông ta không mở miệng nổi, nói xong sau này sẽ bị người ta chọc gãy cột sống mất.

Thấy ông ta im lặng, đội trưởng lại nói: “Trong đại viện có khả năng đã trà trộn những kẻ có ý đồ bất chính, chúng tôi cần tiến hành rà soát nhà Lữ đoàn trưởng Nguyễn, ông không có ý kiến gì chứ?”

Nguyễn Kháng Nhật: “...”

Cậu là viện binh do Tần Cảnh Sơn mời đến đấy à? Vừa mở miệng đã lôi sự an toàn của toàn bộ các lão cách mạng trong viện ra làm bàn cân, ai còn dám có ý kiến?

Giờ khắc này, ông ta vô cùng may mắn vì tiền của giấu trong nhà đã bị mất từ sớm, nếu không để cảnh vệ tìm ra thì đúng là bùn đất rơi vào đũng quần, không phải phân cũng là phân.

Ông ta nghiêng người, nghiến răng ken két: “Làm phiền rồi.”

Trong thời gian chờ đợi, nhân viên y tế chuyên trách của đại viện đã đến kiểm tra vết thương cho Điền Điềm. Hai vết thương trên đầu do ngoại lực tác động, vết thương không sâu, đều chỉ là vết thương ngoài da.

“Kẻ ra tay lực đạo không lớn, phân tích từ góc độ và lực tác động, chiều cao khoảng một mét sáu lăm, hung khí có lẽ là loại gậy gãi lưng bằng gỗ.”

Loại thương tích này quân y đã gặp quá nhiều, gần như không cần gọi công an, chỉ dựa vào kinh nghiệm chữa trị cũng phán đoán được tám chín phần mười.

Nguyễn Bảo Châu hoảng loạn thấy rõ.

Ánh mắt đội trưởng cảnh vệ quét qua mặt ả rồi ôn tồn hỏi Điền Điềm vẫn đang ôm đầu chưa hoàn hồn.

“Đồng chí bị tấn công trực diện, không thể nào không có chút cảm giác gì, thật sự không nhìn thấy hung thủ sao? Việc này hệ trọng, đồng chí Điền tốt nhất nên khai báo thành thật, nhìn thấy mà không nói thật cũng phạm tội bao che đấy.”

Điền Điềm co rúm ở góc sô pha, nghe vậy liền đưa ánh mắt kinh hãi nhìn về phía Nguyễn Bảo Châu đang nằm trong lòng Nguyễn Kháng Nhật rồi rất nhanh thu hồi tầm mắt, cúi đầu.

“Không, không có!”

Cái màn “đấu mắt” này những người sáng mắt sáng lòng đều hiểu cả rồi.

Những ai trong lòng còn thắc mắc thì giờ phút này cũng đã có đáp án.

Nguyễn Kháng Nhật dù có tệ đến đâu cũng không thể để kẻ gian mò vào tận nhà mà không hay biết gì, đây e rằng không phải giặc ngoài mà là giặc trong.

Trên mặt mấy vị ông cụ và đám cảnh vệ đều thoáng qua vẻ “một lời khó nói hết”.

Ai hiểu chuyện thì lòng sáng như gương, có người không nhìn nổi nữa, không muốn đứng cùng hàng ngũ với loại người này nên đã lặng lẽ rời khỏi nhà họ Nguyễn.

Nửa đêm gà gáy thế này, đâu phải là dạy dỗ cháu gái? Rõ ràng là đang dạy dỗ bọn họ.

Nguyễn Kháng Nhật vẫn còn đang cố đấm ăn xôi, dung túng cho cháu nội đánh cháu ngoại ra cái dáng vẻ này rồi nhốt vào nhà xí, một khi chuyện này bị xác thực thì danh tiếng của ông ta coi như thối hoắc.

Chỉ hận tại sao lúc đó không đánh chết cái đứa nghiệp chướng này đi?

Đánh chết nó rồi nói bừa một câu là nó về quê rồi, thời gian trôi qua, ai còn tra ra được cái gì?

Bây giờ thì hay rồi, ông ta chỉ có thể quấn chặt lấy tấm màn che mặt cuối cùng, khuôn mặt già nua lúc xanh lúc trắng như bị táo bón, hứng chịu những ánh mắt khinh bỉ hoặc chán ghét từ bốn phương tám hướng dội tới.

Rất nhanh, ngăn bí mật trong nhà họ Nguyễn và cái bồn cầu bị xi măng bịt kín đã được tìm ra.

Nguyễn Kháng Nhật chỉ thấy may mắn là ngăn bí mật giờ sạch hơn cả mặt ông ta, giúp ông ta thoát được một kiếp.

Nhưng khi hung khí là chiếc “cây gãi lưng dính máu” được tìm thấy, mặt ông ta xám ngoét như tro tàn, lưng còng rạp xuống.

Giọng nói mang theo vẻ tang thương già nua: “Phải, chiều nay trong nhà phát hiện bồn cầu bị ai đó làm tắc, Bảo Châu bị nhốt bên trong. Tôi tưởng là mâu thuẫn nhỏ giữa chị em gái với nhau, định sáng mai gọi người đến sửa, không nghĩ sâu xa.”

Điền Điềm sớm đã nước mắt lưng tròng: “Cháu không có, từ quân khu về là cháu về nhà ngay, chưa từng đến nhà họ Nguyễn, bồn cầu càng không phải do cháu làm tắc. Ông ngoại, ông muốn cháu nói bao nhiêu lần nữa ông mới chịu tin?”

Giọng cô ta sắc nhọn, mang theo tiếng khóc nức nở, gục đầu vào đệm ghế sô pha khóc thất thanh.

“Ông ngoại cứ luôn miệng nói nghi ngờ cháu trả thù Bảo Châu, em ấy chỉ là lỡ tay hắt canh nóng vào mẹ cháu, tại sao cháu phải trả thù? Tại sao ông cứ nhất quyết không chịu tin cháu?”

Lời này những người có mặt đều nghe hiểu cả. Chỉ có kẻ trong lòng có quỷ, từng làm chuyện xấu mới nơm nớp lo sợ người khác trả thù.

Đã nhận định đứa bé này có hành vi trả thù, chứng tỏ Nguyễn Bảo Châu chắc chắn đã có hành vi cố ý gây thương tích cho Nguyễn Tình trước đó.

Già thì ác, trẻ thì độc, cái nhà này rốt cuộc là loại đầu trâu mặt ngựa gì vậy? Chậc!

Các ông bà cụ nửa đêm chạy đến hóng hớt được ăn một quả dưa to đùng.

“Chuyện này đơn giản thôi...” Đội trưởng nói: “Có đến khu đại viện quân khu hay không, ra vào đều có đăng ký, kiểm tra là biết ngay.”

Anh ta sai cấp dưới đi lấy sổ đăng ký ra vào của phòng bảo vệ hai ngày nay, dò từng cái tên một, thực tế chứng minh ban ngày Điền Điềm không hề ra vào.

Để cho chắc chắn, anh ta lại phái người đến khu tập thể nhà Điền Điềm, đối chiếu với ông bảo vệ ở đó.

Tuy thời gian có hơi lệch một chút nhưng theo lời Điền Điềm nói, tiền của cô ta bị móc sạch trên tàu hỏa, phải đi bộ từ quân khu về nhà nên mới mất thời gian.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »